Đàm Quang Cường
Giới thiệu về bản thân
480816059059.
- Đi một ngày đàng, học một sàng khôn.
- Lá lành đùm lá rách.
- Em ngã, chị nâng.
trung thực.
thống nhất.
Bài văn tả một cây ở sân trường em
Trong sân trường em có rất nhiều cây xanh, nhưng em yêu nhất là cây phượng vĩ đứng ngay cạnh dãy lớp học. Cây phượng ấy đã gắn bó với học sinh chúng em suốt bao năm, như một người bạn thân quen của tuổi học trò.
Cây phượng cao sừng sững, thân cây to bằng vòng tay của hai bạn học sinh ôm lại. Vỏ cây màu nâu xám, sần sùi, trên thân có những vết nứt như những đường hoa văn của thời gian. Từ thân cây vươn ra rất nhiều cành lớn, vững chãi như những cánh tay đang dang rộng che mát cả một khoảng sân.
Lá phượng là lá kép, từng lá nhỏ li ti mọc sát nhau, xanh biếc dưới ánh nắng. Khi gió thổi, lá rung rinh, ánh nắng hắt xuống tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên sân trường. Mỗi khi hè đến, phượng nở hoa đỏ rực. Những chùm hoa như những bó đuốc nhỏ, làm sáng bừng cả khoảng trời sân trường. Dưới tán phượng, hoa rơi đầy sân, tạo thành một thảm đỏ đẹp như tranh.
Chúng em thường ngồi dưới gốc phượng trò chuyện, chơi đùa hoặc đọc sách trong giờ ra chơi. Mỗi mùa hè đến, tiếng ve kêu râm ran trên cành phượng, báo hiệu một năm học sắp khép lại. Cây phượng vì thế đã trở thành một phần không thể thiếu trong những kỉ niệm học trò của em.
Em yêu cây phượng ở sân trường vì nhờ có cây mà sân trường luôn mát mẻ, tươi đẹp. Em mong cây sẽ luôn xanh tốt để tiếp tục gắn bó với học sinh thêm nhiều năm nữa.
“Tiếng gà trưa” là một trong những bài thơ giàu cảm xúc nhất của Xuân Quỳnh – tiếng thơ của tình yêu, của nhớ thương và của những điều bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Ở bài thơ này, hình ảnh người chiến sĩ hiện lên không qua những chiến công lớn lao, mà qua những rung động rất đời thường: kỉ niệm tuổi thơ bên bà. Chính những kỉ niệm ấy đã trở thành nguồn động lực lớn lao giúp người chiến sĩ vững bước trên con đường chiến đấu.
Điểm đặc sắc đầu tiên là nhà thơ đã để tiếng gà trưa – một âm thanh thân thuộc của làng quê – trở thành cái cớ khơi dậy dòng hồi ức trong tâm trí người lính. Trên đường hành quân, “tiếng gà trưa” bất chợt gợi lại một miền tuổi thơ yên bình, nơi người chiến sĩ từng sống trong vòng tay yêu thương của bà. Âm thanh ấy đưa người đọc trở về với những kỉ niệm giản dị: những buổi bà mở ổ, ngắm đàn gà con; những lần bà dành dụm từng quả trứng để bán lấy tiền may áo mới cho cháu. Những hình ảnh “ổ rơm hồng những trứng”, “tiếng gà trưa” không chỉ gợi không gian làng quê mà còn chứa đựng tình thương ấm áp, chân chất của người bà dành cho cháu nhỏ.
Những kỉ niệm ấy thấm đượm tình yêu thương gia đình – thứ tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất trong đời người. Tuổi thơ của nhân vật trữ tình hiện lên trong sáng, êm đềm, được nâng niu bởi sự chở che của bà. Bà hiện lên hiền hậu, tảo tần, luôn nghĩ cho cháu. Từ việc bà dành dụm từng đồng tiền bán trứng gà đến nỗi vui mừng khi thấy cháu có áo mới, tất cả đã bồi đắp trong tâm hồn người cháu lòng biết ơn và tình yêu sâu nặng.
Điều đặc biệt trong bài thơ là: những kỉ niệm tuổi thơ ấy không chỉ để nhớ, mà trở thành động lực chiến đấu của người lính. Nhắc lại tuổi thơ không phải để hoài niệm, mà để khẳng định lý do của sự dấn thân:
“Vì bà, vì tiếng gà trưa
Vì tình yêu làng xóm
Nên người chiến sĩ ấy cầm súng bảo vệ quê hương.”
Những điều tưởng như rất nhỏ bé – tiếng gà trưa, ổ trứng hồng, chiếc áo mới – lại chính là sức mạnh tinh thần lớn lao giúp người chiến sĩ vượt lên mọi gian khổ. Đó là nét đẹp tâm hồn của con người Việt Nam: đi giữa bom đạn nhưng trái tim vẫn ấm mềm bởi những tình cảm gia đình mộc mạc, bình dị.
Như vậy, kỉ niệm tuổi thơ trong “Tiếng gà trưa” không chỉ mang giá trị cảm xúc mà còn tạo chiều sâu nhân văn cho bài thơ. Qua những hồi ức ấy, Xuân Quỳnh cho thấy sức mạnh của tình thân, của những điều bình dị trong cuộc đời đã trở thành hậu phương vững chắc cho người lính ngoài chiến trường.
“Tiếng gà trưa” vì thế không chỉ là bài thơ về tuổi thơ, về người bà, mà còn là bài thơ ca ngợi tình yêu quê hương đất nước bắt nguồn từ những điều nhỏ bé nhất. Đọc bài thơ, ta hiểu hơn rằng: đôi khi, những gì giữ chân con người, khiến họ mạnh mẽ tiến về phía trước, không phải những điều to tát, mà chính là những kỉ niệm êm đềm, những yêu thương giản dị của tuổi thơ.
đáp án c nha
- Quả táo: Khi rơi, quả táo không có vận tốc ngang. Do đó, lực hấp dẫn của Trái Đất chỉ kéo nó rơi thẳng xuống mặt đất.
- Mặt Trăng: Mặt Trăng vừa chịu lực hút của Trái Đất, vừa có vận tốc chuyển động ngang rất lớn. Sự kết hợp này khiến nó không rơi thẳng mà đi theo một đường cong, liên tục rơi quanh Trái Đất theo quỹ đạo hình elip.
là loài sao biển Pentagonaster duebeni
Đoạn trích “Lắc-ki thật sự may mắn” trích chương VI của “Chuyện con mào dạy hải âu bay” – tác phẩm gồm 11 chương, kể về việc chú mèo mun Gióc-ba nuôi dưỡng Lắc-ki, một con hải âu mồ côi. Mẹ Lắc-ki bị ngộ độc váng dầu nên đã chết gay sau khi đẻ trứng. Tình cờ chứng kiến cái chết của hải âu mẹ đáng thương. Gióc-ba đã hứa ba điều: sẽ ấp quả trứng, sẽ bảo vệ, nuôi lớn hải âu con và dạy nó bay. Bằng tình yêu thương Lắc-ki và được sự trợ giúp của các bạn mèo, Gióc-ba đã thực hiện được tất cả những lời hứa đó. Đoạn trích “Lắc-ki thực sự may mắn” bắt đầu kể về hành trình Gióc-ba thực hiện lời hứa thứ ba: dạy Lắc-ki bay! Qua đó thể hiện tình yêu thương giữa các loài vật với nhau. Chúng yêu thương nhau bằng tất cả tấm lòng, từ trái tim đơn giản và không toan tính.