Phạm Thục Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu như Xuân Diệu đắm say với tình yêu, Huy Cận sầu não với thiên nhiên thì Đoàn Văn Cừ lại tìm về những nét vẽ bình dị, chân phương của hồn quê Việt Nam. Qua đoạn trích trong bài thơ "Trăng hè", người đọc không chỉ thấy một bức tranh quê đêm trăng đẹp huyền ảo mà còn cảm nhận được sự bình yên tuyệt đối trong tâm hồn làng cảnh. Đoàn Văn Cừ vốn là "nhà thơ của những hội hè, đình đám", nhưng ở đây, ông lại thể hiện sự tinh tế khi quan sát những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất. Bức tranh quê hiện lên bắt đầu từ những âm thanh và hình ảnh quen thuộc: tiếng võng "kẽo kẹt", con chó "ngủ lơ mơ", hay "bóng cây lơi" bên hàng dậu. Nghệ thuật lấy động tả tĩnh được sử dụng điêu luyện qua âm thanh tiếng võng, làm nổi bật cái "lặng tờ" của đêm vắng. Ánh trăng hiện lên đầy thi vị qua hình ảnh "tàu cau lấp loáng", một nét vẽ mang đậm phong vị đồng quê Bắc Bộ. Với ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi hình và nhịp điệu chậm rãi, tác giả đã khắc họa thành công một không gian sống thanh bình, nơi con người và vạn vật hòa hợp dưới ánh trăng ngân. Đoạn thơ không chỉ đơn thuần tả cảnh mà còn là tiếng lòng yêu quê hương thiết tha, trân trọng những giá trị giản đơn của nhà thơ. Đọc đoạn thơ, ta thêm yêu mến vẻ đẹp của cội nguồn và nhận ra bài học về việc trân trọng những phút giây bình yên, tĩnh tại trong cuộc sống bộn bề.
câu 2
Mỗi con người khi sinh ra đều mang trong mình một sứ mệnh riêng, và thanh xuân chính là quãng thời gian rực rỡ nhất để chúng ta đi tìm lời giải cho sứ mệnh đó. Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao, bên cạnh tài năng hay sự may mắn, có một yếu tố then chốt quyết định giá trị của một cá nhân: đó chính là sự nỗ lực hết mình. Đặc biệt đối với tuổi trẻ hiện nay – những người đang đứng trước kỷ nguyên của sự cạnh tranh gay gắt và biến động không ngừng, tinh thần nỗ lực không chỉ là một đức tính tốt đẹp mà còn là bản lĩnh sống còn để khẳng định vị thế của bản thân.
Để hiểu một cách thấu đáo, "nỗ lực hết mình" không chỉ đơn thuần là làm việc chăm chỉ. Đó là trạng thái dồn toàn bộ tâm trí, sức lực và lòng kiên trì vào một mục tiêu cụ thể, ngay cả khi đối mặt với những rào cản tưởng chừng không thể vượt qua. Nỗ lực hết mình nghĩa là làm việc với 100% khả năng, không cho phép bản thân thỏa hiệp với sự lười biếng hay bỏ cuộc giữa chừng khi kết quả chưa như ý. Trong thực tế đời sống, sự nỗ lực của tuổi trẻ được thể hiện vô cùng đa dạng. Đó là hình ảnh những sĩ tử miệt mài bên trang sách đến tận đêm khuya để chuẩn bị cho kỳ thi cuộc đời; là những người trẻ khởi nghiệp chấp nhận thất bại hàng chục lần nhưng vẫn kiên cường đứng dậy để đi tiếp; hay đơn giản là sự bền bỉ rèn luyện một kỹ năng mới, một ngoại ngữ mới bất chấp những khó khăn ban đầu. Họ không chọn cách sống nhàn hạ mà chọn dấn thân vào những thử thách để tôi luyện bản thân mỗi ngày.
Vai trò của sự nỗ lực trong cuộc sống là không thể phủ nhận, bởi nó chính là "động cơ" thúc đẩy mọi sự thành công. Nếu ước mơ là đích đến thì nỗ lực chính là con đường duy nhất dẫn ta tới đó. Nó giúp ta biến những tiềm năng ẩn giấu thành năng lực thực tế, biến những ý tưởng trên giấy thành những giá trị hữu hình cho xã hội. Không có nỗ lực, mọi thiên tư vĩ đại cũng chỉ dừng lại ở mức ý tưởng; nhưng có nỗ lực, một người bình thường cũng có thể tạo nên những kỳ tích phi thường. Ý nghĩa sâu xa của tinh thần này không chỉ nằm ở những tấm huy chương hay sự giàu sang, mà nó còn giúp chúng ta tích lũy kiến thức, kinh nghiệm và bản lĩnh để vững vàng trước mọi sóng gió. Quan trọng hơn, khi đã cố gắng hết sức, con người sẽ có được niềm kiêu hãnh về chính mình, sống một đời ý nghĩa và không bao giờ phải thốt lên hai chữ "giá như" khi nhìn lại quá khứ. Một thế hệ trẻ biết nỗ lực chính là nguồn nội lực mạnh mẽ nhất để đưa đất nước phát triển và hội nhập.
Minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của sự cố gắng chính là tấm gương của Nick Vujicic – người đàn ông không tay, không chân nhưng đã nỗ lực phi thường để trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng khắp thế giới. Hay tại Việt Nam, chúng ta không khỏi khâm phục những vận động viên trẻ như Nguyễn Thị Oanh trong điền kinh; dù thể hình nhỏ bé và từng gặp vấn đề sức khỏe, chị vẫn nỗ lực tập luyện để liên tiếp phá vỡ các kỷ lục, mang vinh quang về cho Tổ quốc. Những tấm gương ấy khẳng định một sự thật hiển nhiên: khi ta nỗ lực đến cùng, định mệnh cũng phải cúi đầu.
Tuy nhiên, trong dòng chảy hối hả của xã hội, vẫn còn một bộ phận giới trẻ chọn lối sống "sống mòn", thiếu lý tưởng và mục đích. Họ dễ dàng nản lòng trước khó khăn, có tư tưởng hưởng thụ hoặc sống phụ thuộc vào gia đình. Trào lưu "nằm yên" hay sự lười biếng trong tư duy đang bào mòn sức sáng tạo và nhiệt huyết của không ít người. Đây là điều đáng báo động bởi nó không chỉ làm thui chột tương lai cá nhân mà còn gây trì trệ cho sự phát triển chung của cộng đồng.
Từ những nhận thức sâu sắc đó, mỗi chúng ta cần hiểu rằng nỗ lực là một quá trình bền bỉ, không phải là sự bột phát nhất thời. Bài học lớn nhất cho tuổi trẻ chính là hãy xác định mục tiêu rõ ràng và bắt đầu nỗ lực từ những việc nhỏ nhất. Chúng ta cần học cách quản lý thời gian, rèn luyện kỷ luật và đừng ngại sai lầm, bởi thất bại thực chất chỉ là chỗ nghỉ chân để ta bắt đầu lại một cách thông minh hơn.
Tóm lại, sự nỗ lực hết mình chính là trang sức lộng lẫy nhất của mỗi người trẻ. Nó không chỉ giúp ta chạm tay vào vòng nguyệt quế của thành công mà còn bồi đắp cho ta một tâm hồn giàu có và kiên cường. Đừng để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và hối tiếc, hãy cháy hết mình với những đam mê và nỗ lực, bởi lẽ vinh quang chỉ dành cho những người bền chí nhất.
câu 1
ngôi thứ 3
người kể chuyển ẩn mình, gọi tên các nhân vật bằng tên riêng và quan sát, kể lại bằng diễn biến câu chuyện một cách khánh quan nhưng vẫn thấu hiểu tâm lí nhân vật
cấu 2
• Khi thấy mẹ chuyển đến ở cùng, chị Bớt "rất mừng".
• Chị cố gắng động viên mẹ: "Bu nghĩ kĩ đi. Chẳng sau này lại phiền bu ra, như chị Nở thì con không muốn..." (lo lắng cho sự yên ổn của mẹ).
• Chị chăm sóc mẹ tận tình: Nhờ có mẹ trông con, chị yên tâm đi công tác, đi làm đồng.
• Hành động cuối đoạn trích: "Bớt vội buông bé Hiển, ôm lấy mẹ" và an ủi bằng câu nói chân thành để mẹ khỏi mặc cảm về quá khứ
câu 3
Nhân vật Bớt trong đoạn trích là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam giàu lòng vị tha và tinh thần trách nhiệm. Dù từng lớn lên trong sự "phân biệt yêu ghét" đầy ấm ức từ mẹ, chị không hề để lòng thù hận lấn át tình thâm. Khi mẹ gặp biến cố và tìm đến mình, chị đón nhận bà bằng tất cả niềm vui sướng và sự ân cần, cho thấy một tấm lòng hiếu thảo, bao dung đáng quý. Không chỉ dừng lại ở tình cảm gia đình, Bớt còn hiện lên là một người phụ nữ đảm đang, tháo vát trong công việc xã hội. Chị vừa tích cực tham gia công tác địa phương, học tập kỹ thuật nông nghiệp, vừa lo toan chu toàn việc nhà và nuôi dạy con cái. Qua đó, ta thấy ở Bớt sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp đạo đức truyền thống và tinh thần năng động của con người mới trong thời đại mới.
câu 4
Hành động ôm lấy vai mẹ cùng câu nói: "- Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?" là một chi tiết đắt giá, thể hiện sự tinh tế tuyệt vời trong cách ứng xử của chị Bớt. Cái ôm không chỉ là cử chỉ yêu thương đơn thuần mà còn là sự vỗ về, giúp xóa tan khoảng cách và sự ngượng ngùng đang bủa vây bà cụ. Lời nói của chị mang hàm ý phủ nhận những tổn thương trong quá khứ, một cách khéo léo để "giải vây" cho tâm trạng tội lỗi và hối hận đang đè nặng lên lòng mẹ. Chị không muốn mẹ phải sống trong mặc cảm của một người "cầm cân nảy mực" sai lầm năm xưa. Qua đó, tác giả đã khẳng định sức mạnh diệu kỳ của lòng vị tha: nó có khả năng chữa lành mọi vết thương lòng và đưa những người thân yêu trở về gần nhau hơn.
câu 5
Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản chính là sức mạnh của sự bao dung và lòng vị tha trong các mối quan hệ gia đình. Trong cuộc đời, bất kỳ ai cũng có thể mắc sai lầm, ngay cả những người làm cha, làm mẹ cũng khó tránh khỏi những lúc thiên lệch hay quyết định thiếu thấu đáo. Nếu chúng ta cứ mãi bám víu vào những tổn thương cũ, sợi dây tình thân sẽ chỉ còn lại sự đứt gãy và oán hận. Sự bao dung như cách chị Bớt đối xử với bà Ngải không chỉ mang lại sự thanh thản cho người nhận mà còn giúp người trao đi tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Trong xã hội hiện đại, nơi những giá trị truyền thống đôi khi bị lung lay bởi áp lực cuộc sống, thông điệp này nhắc nhở chúng ta rằng: chỉ có tình thương và sự thấu hiểu thực sự mới có thể xây dựng nên một gia đình hạnh phúc và bền vững.