BÙI MINH ANH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của BÙI MINH ANH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một trong những thi phẩm tiêu biểu thể hiện rõ cảm hứng nhân đạo, nỗi buồn nhân thế và tâm hồn chan chứa yêu thương của nhà thơ. Lấy sân ga – một không gian quen thuộc, nơi diễn ra biết bao cuộc tiễn đưa – làm bối cảnh, Nguyễn Bính đã tái hiện sinh động hàng loạt cảnh chia ly: hai chị em nhỏ ôm nhau khóc nức nở, đôi người yêu quyến luyến buổi chia tay, hai chàng trai tiễn nhau trong vội vã, người vợ chồng nghẹn ngào dặn dò, và hình ảnh cuối cùng, xúc động nhất – người mẹ già tiễn con đi xa, tàu đã chạy mà bà vẫn đứng mãi, “lưng còng đổ bóng xuống sân ga”. Mỗi cảnh chia ly là một nỗi buồn riêng, nhưng hòa chung thành bản nhạc trầm buồn của những phận người phải xa nhau giữa dòng đời. Qua đó, bài thơ gợi lên tình thương, sự đồng cảm và thấu hiểu sâu sắc đối với nỗi cô đơn, lẻ loi của con người.Về nghệ thuật, Nguyễn Bính sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, giản dị mà giàu sức gợi, kết hợp với giọng thơ chậm rãi, buồn man mác. Hình ảnh “bóng người” được lặp lại xuyên suốt, vừa mang ý nghĩa tả thực vừa gợi nét biểu tượng cho kiếp người nhỏ bé, mong manh giữa cuộc đời nhiều chia ly. Với cảm xúc chân thành, giọng điệu tha thiết và cái nhìn nhân hậu, Nguyễn Bính đã biến những cuộc tiễn biệt đời thường thành những vần thơ thấm đẫm tình người, khiến người đọc không khỏi bâng khuâng, xao xuyến.

câu 2

Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ giản dị mà hàm chứa triết lí sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong cuộc sống. Trong hành trình khẳng định bản thân, mỗi người đều đứng trước nhiều ngã rẽ; điều quan trọng là ta có dám chọn cho mình một lối đi riêng – một con đường chưa ai từng đi, để tạo nên giá trị khác biệt hay không. Theo tôi, con người cần chủ động lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống, bởi đó là cách chúng ta khẳng định bản lĩnh, phát triển tiềm năng và đóng góp cho xã hội.

Trước hết, việc chủ động lựa chọn lối đi riêng thể hiện tư duy độc lập và bản lĩnh cá nhân. Mỗi người đều có cá tính, ước mơ và năng lực riêng, vì vậy không thể mãi sống trong cái bóng của người khác. Nếu ai cũng chọn con đường an toàn, quen thuộc, xã hội sẽ trì trệ và thiếu đi sự đổi mới. Dám đi con đường “chưa có dấu chân người” chính là dám nghĩ khác, làm khác, dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Những con người như thế thường là những người tiên phong, mở ra những giá trị mới mẻ. Ta có thể thấy điều đó ở những nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân đã dám theo đuổi hướng đi khác biệt – như Thomas Edison kiên trì tìm ra bóng đèn điện, hay Steve Jobs sáng tạo ra những sản phẩm thay đổi cả thế giới công nghệ.

Hơn nữa, chủ động chọn lối đi riêng giúp con người phát huy tối đa năng lực và rèn luyện ý chí. Khi ta bước đi trên con đường chưa ai đi trước, nghĩa là ta phải tự tìm hướng, tự đối mặt với thử thách. Chính trong quá trình đó, ta học được cách kiên định, linh hoạt và sáng tạo để vượt qua giới hạn của bản thân. Đó cũng là hành trình tôi luyện bản lĩnh, nuôi dưỡng khát vọng và khẳng định giá trị sống. Với học sinh, việc lựa chọn cách học, nghề nghiệp hay cách sống theo sở trường riêng sẽ giúp mỗi người phát triển đúng hướng, tránh chạy theo đám đông hay sống mờ nhạt giữa tập thể.

Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng không phải mọi lối đi riêng đều đúng đắn hoặc phù hợp. Nếu thiếu suy nghĩ chín chắn, chọn con đường khác người chỉ để gây chú ý hay khẳng định cái tôi cực đoan thì dễ dẫn đến sai lầm. Đôi khi, việc đi theo con đường đã có dấu chân người cũng mang lại lợi ích – ta có thể học hỏi từ kinh nghiệm, kế thừa những giá trị đã được kiểm chứng để tiến xa hơn. Vì thế, điều quan trọng không chỉ là “đi khác” mà là “đi đúng”, phù hợp với năng lực và hoàn cảnh của chính mình.

Trong thời đại hội nhập hôm nay, khi thế giới thay đổi từng ngày, việc chủ động lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong học tập và cuộc sống càng trở nên cần thiết với mỗi học sinh. Dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm là chìa khóa giúp thế hệ trẻ không bị hòa tan trong đám đông, mà trở thành những cá nhân bản lĩnh, tự tin và có ích cho xã hội.

Tóm lại, “lối đi chưa có dấu chân người” mà Robert Frost nói đến chính là biểu tượng cho tinh thần sáng tạo, độc lập và khát vọng vươn lên của con người. Biết chọn cho mình con đường riêng, kiên định và sáng tạo trên hành trình ấy, chúng ta không chỉ tìm thấy giá trị của bản thân mà còn góp phần làm cho cuộc sống thêm phong phú, tươi đẹp và tiến bộ hơn.


CÂU 1 : thể thơ 7 chữ

CÂU 2 : vần " tay" và " bay " " này"

kiểu vần : vần lưng

CÂU 3 : biện pháp tu từ liệt kê "  Có lần tôi thấy hai cô bé,
     Sát má vào nhau khóc sụt sùi." " Có lần tôi thấy một người yêu,
     Tiễn một người yêu một buổi chiều," Có lần tôi thấy vợ chồng ai,
     Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài," Có lần tôi thấy một bà già,
     Đưa tiễn con đi trấn ải xa."Có lần tôi thấy một người đi,
     Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!"

tác dụng : tăng sức gợi hình gọi cảm cho sự diện đạt , câu văn thêm sinh động hấp dẫn lôi cuốn người đọc , nhấn mạnh ý , nội dung trở nên cụ thể rõ ràng , tạo nhịp điệu cho câu thơ

nhấn mạnh những cuộc chia ly , nỗi buồn sự cô đơn ,lẻ loi của từng cá nhân khi đứng trc cảm giác xa cách .

qua đó tác giả thể hiện sự đồng cảm thấu hiểu mất mát khi con người phải đối diện

câu 4

chủ đề : nỗi buồn, cô đơn , day dứt của con người trước cuộc chia ly
câu 5

Nhân vật kể chuyện: Bài thơ sử dụng ngôi kể thứ nhất ("tôi"). Người kể chuyện đóng vai trò là một người quan sát, chứng kiến và kể lại những câu chuyện chia ly, những mảnh đời đầy cảm xúc trên sân ga. Điều này tạo nên một giọng điệu trữ tình, gần gũi, chân thực và đầy suy tư.

Sự việc được kể: Bài thơ không chỉ là sự bộc lộ cảm xúc đơn thuần mà còn kể lại một chuỗi các sự việc,Di được kể lại theo trình tự thời gian và không gian tình huống cụ thể:

Khổ 1: Khái quát về những cuộc chia ly, những "đời phiêu bạt" diễn ra tại sân ga.

Khổ 2: Kể về hình ảnh hai cô bé "sát má vào nhau khóc sụt sùi", với câu hỏi đầy day dứt về "đường về nhà".

Khổ 3: Kể về cuộc tiễn biệt của một đôi tình nhân "cầm tay họ, bóng xiêu xiêu".

Khổ 4: Kể về hai người đàn ông "tiễn chân nhau", với lời giục giã "về ba bốn bận

: từ hình ảnh "lưng còng đổ bóng xuống sân ga", đến hành động "chân bước hững hờ theo bóng lẻ", và kết thúc bằng hình ảnh "những chiếc khăn màu thổn thức bay", "những bàn tay vẫy những bàn tay".

Các chi tiết cụ thể, giàu hình ảnh như "Lưng còng đổ bóng xuống sân ga", "chân bước hững hờ", "khăn màu thổn thức bay" không chỉ miêu tả mà còn gợi ra một câu chuyện về sự chia ly đầy cảm xúc.

Làm cho cảm xúc trở nên cụ thể và chân thực: Thay vì chỉ nói về nỗi buồn, tác giả kể lại một câu chuyện, một khoảnh khắc chia ly, giúp người đọc dễ dàng hình dung và đồng cảm với nỗi buồn đó. Nỗi buồn không còn là một khái niệm trừu tượng mà trở thành một cảm xúc cụ thể, gắn liền với hình ảnh và hành động của nhân vật.

Tạo mạch cảm xúc liền mạch: Yếu tố tự sự giúp kết nối các hình ảnh, chi tiết trong bài thơ theo một trình tự logic, tạo nên một mạch cảm xúc xuyên suốt, cuốn hút người đọc.

Làm tăng sức biểu cảm: Việc kể lại câu chuyện chia ly đã tạo ra một không gian đa chiều, vừa cụ thể vừa gợi cảm. Các chi tiết tự sự trở thành những mảnh ghép hoàn chỉnh, giúp nỗi buồn được diễn tả một cách sâu sắc và ám ảnh hơn.