NGUYỄN NGÔ NGỌC THẢO

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN NGÔ NGỌC THẢO
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc với ngòi bút lách sâu vào những ngõ ngách u tối của tâm hồn con người, và nhân vật Thứ trong tiểu thuyết "Sống mòn" chính là hiện thân tiêu biểu cho bi kịch trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng. Qua đoạn trích, Thứ hiện lên với vẻ đẹp của một tâm hồn giàu tự trọng nhưng lại bị vây hãm trong sự bất lực. Điểm đáng quý nhất ở Thứ là ý thức mãnh liệt về nhân phẩm; anh không chấp nhận sự tầm thường, luôn cảm thấy "nhục nhã" và "uất ức" khi phải đối mặt với viễn cảnh đời mình sẽ "mốc lên, gỉ đi" ở một xó nhà quê. Nỗi sợ bị "chính y khinh y" cho thấy một nhân cách cao khiết, luôn khao khát được sống có ý nghĩa thay vì chỉ tồn tại sinh học. Tuy nhiên, bi kịch của Thứ còn nằm ở sự nhu nhược và hèn yếu. Dù nhận thức rõ "sống tức là thay đổi" và thấu hiểu sợi dây thừng định mệnh đang trói buộc mình như con trâu kéo cày, Thứ vẫn không đủ dũng khí để bứt phá, cuối cùng đành buông xuôi để mặc "con tàu mang đi". Qua nhân vật Thứ, Nam Cao không chỉ thể hiện niềm cảm thông sâu sắc cho một thế hệ trí thức bế tắc mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự tự hủy hoại của thói quen và lòng sợ hãi. Nhân vật đã kết tinh tư tưởng nhân đạo mới mẻ của Nam Cao: trân trọng những "tia sáng mong manh" của thiên lương ngay cả khi con người đang bị vùi lấp trong vũng bùn "sống mòn".

câu 2

Đại văn hào Gabriel Garcia Marquez từng để lại một chiêm nghiệm mang tính thức tỉnh: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói ấy không chỉ là một lời nhận xét về tâm lý học, mà còn là một triết lý nhân sinh sâu sắc về sự sống. Nó khẳng định rằng, "tuổi trẻ" không nằm ở những con số trên giấy khai sinh, mà nằm ở độ rực rỡ và bền bỉ của những ước mơ trong tim. Ước mơ chính là linh hồn, là thước đo giá trị và là nguồn nhựa sống tinh túy nhất của mỗi con người, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Ước mơ là những khao khát, dự định và mục tiêu cao đẹp mà mỗi cá nhân tự đặt ra và nỗ lực đạt được. Trong khi đó, tuổi trẻ là quãng thời gian con người giàu năng lượng, sự dũng cảm và trí tuệ nhất. Mối quan hệ giữa hai khái niệm này chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự thành công và hạnh phúc đích thực.

Trước hết, ước mơ đóng vai trò là "kim chỉ nam", là ngọn hải đăng định hướng cho cuộc đời. Giữa đại dương bao la của những lựa chọn và cám dỗ, nếu không có ước mơ, tuổi trẻ rất dễ rơi vào trạng thái hoang mang, mất phương hướng và "sống mòn" trong sự vô nghĩa. Ước mơ giúp chúng ta biết mình là ai, mình muốn gì và mình cần phải đi đâu. Khi có một mục tiêu rõ ràng, mỗi hành động, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều trở nên có mục đích, giúp con người tối ưu hóa thời gian và năng lực của bản thân.Ngoài ra, ước mơ là nguồn động lực tự thân mãnh liệt nhất giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Cuộc sống vốn không phải là thảm đỏ trải đầy hoa hồng mà là một chuỗi những thử thách khốc liệt. Đối với người không có ước mơ, một thất bại nhỏ cũng có thể khiến họ gục ngã. Nhưng với người có khát vọng, thất bại chỉ là những "nút thắt" cần được tháo gỡ trên con đường đi tới vinh quang. Ước mơ biến nỗi sợ hãi thành sự phấn khích, biến những rào cản thành những bậc thang để bước cao hơn.Đồng thời,ước mơ có vai trò "thanh lọc" và nâng tầm nhân cách con người. Khi theo đuổi một ước mơ cao đẹp, con người tự khắc sẽ từ bỏ những thói quen tầm thường, ích kỷ để rèn luyện những phẩm chất quý báu: lòng kiên trì, sự sáng tạo, tính kỷ luật và bản lĩnh đối mặt với sự thật. Ước mơ buộc chúng ta phải không ngừng học hỏi, mở rộng tư duy và hoàn thiện mình. Một tuổi trẻ có ước mơ là một tuổi trẻ sạch trong, vì tâm hồn họ luôn bận rộn với những điều tử tế và lớn lao thay vì những toan tính vụn vặt.Đặc biệt, ước mơ chính là "bí quyết trường xuân" giúp ngăn chặn sự lão hóa về tâm hồn. Theo triết lý của Marquez, "già đi" đồng nghĩa với việc tâm hồn bị chai sạn, xơ cứng và mất đi khả năng rung động trước cái mới. Chừng nào bạn còn mơ ước, bạn vẫn còn đang "sống" với đúng nghĩa đầy đủ nhất của từ này. Khát vọng giữ cho trí tuệ luôn minh mẫn, trái tim luôn nóng hổi và ánh mắt luôn hướng về phía trước. Chính vì vậy, người có ước mơ dù ở tuổi 80 vẫn trẻ trung hơn một thanh niên 20 tuổi nhưng sống không mục đích.

Sức mạnh của ước mơ được minh chứng rõ nét qua những cuộc đời phi thường.Tại Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc đến Giáo sư Ngô Bảo Châu. Ước mơ chinh phục những đỉnh cao toán học đã dẫn dắt ông từ những ngày miệt mài học tập tại Việt Nam đến những viện nghiên cứu danh giá nhất thế giới. Giải thưởng Fields không chỉ là kết quả của tài năng, mà là trái ngọt của một ước mơ bền bỉ, không mệt mỏi suốt hàng chục năm trời.

Thật đáng tiếc khi hiện nay, nhiều bạn trẻ đang tự giam mình trong cái gọi là "vùng an toàn". Họ sống cuộc đời của những "con bò bị dắt mũi", chạy theo những tiêu chuẩn của đám đông mà bỏ quên tiếng gọi từ bên trong. Họ sợ thất bại hơn là sợ sống vô danh. Những người này đang tự làm "già" đi cuộc đời mình một cách lãng phí nhất.

Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời, ai trong chúng ta từng có lúc rơi vào trạng thái "già nua" như cách Marquez mô tả. Có những giai đoạn chỉ sống theo kỳ vọng của người khác, sợ thất bại đến mức không dám đặt ra cho mình một mục tiêu riêng biệt. ta nhận ra rằng, khi không có ước mơ, mỗi ngày trôi qua chỉ là sự tồn tại mệt mỏi, tâm hồn trở nên cũ kỹ và lười biếng.Nhưng câu nói của Marquez đã đánh thức bản thân ta.Ta hiểu rằng, mình không được phép "già đi" khi tóc vẫn còn xanh. Mỗi khi gặp áp lực, chúng ta tự nhắc nhở mình: Ước mơ không phải là thứ ta nhìn thấy khi ngủ, mà là thứ khiến ta không thể chợp mắt. Nên chấp nhận những vấp ngáp hiện tại như một phần của cuộc hành trình,thay vì sợ hãi sự thay đổi, hãy đón nhận nó như một cơ hội để làm mới bản thân.

Nhìn lại chặng đường dài của lịch sử nhân loại, ta nhận thấy rằng mọi kỳ tích vĩ đại nhất đều bắt nguồn từ một hạt mầm mang tên "ước mơ" được gieo trồng trên mảnh đất của những tâm hồn trẻ trung, không chịu khuất phục. Thông điệp của Gabriel Garcia Marquez không chỉ là một lời cảnh báo về sự già nua của thể xác, mà cao hơn, đó là một lời hiệu triệu đầy nhân văn: Hãy bảo vệ khát vọng như bảo vệ hơi thở của chính mình. Ước mơ không phải là một đích đến xa vời, rực rỡ ánh hào quang, mà nó là một hành trình tự khám phá và khẳng định giá trị bản thân. Khi chúng ta dám mơ, nghĩa là chúng ta đang chọn cách sống chủ động, chọn làm người cầm lái thay vì làm một hành khách ngủ quên trên con tàu cuộc đời

Câu 1. Điểm nhìn của người kể chuyện Điểm nhìn trần thuật trong văn bản là điểm nhìn ngôi thứ ba nhưng được đặt vào nhân vật chính

Câu 2. Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ có những ước vọng vô cùng cao xa và đẹp đẽ:

Không chấp nhận cuộc sống tầm thường của một viên chức nhỏ (không thèm làm một "ông phán tầm thường").

Nuôi hoài bão đỗ đạt cao và vươn ra thế giới: đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào Đại học đường, và sang Tây (Pháp).

Đặc biệt, y ước mơ trở thành một "vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình".

Câu 3. tác giả đã sử dụng biện pháp điệp cấu trúc ("sẽ...") được lạp lại 8 lần

tác dụng: tạo nhịp điệu cho câu văn

làm cho câu thơ giàu sức gợi hình gợi cảm hấp dẫn sinh động lôi cuốn người đọc

nhấn mạnh tâm trạng bi quan tột độ của nhân vật,khẳng định một niềm tin tiêu cực nhưng chắc chắn của nhân vật Thứ về tương lai

thể hiện cảm xúc thương cảm,xót xa của tác giả cho số phận nghiệt ngã đau khổ của nhân vật

Câu 4.

Về cuộc sống: Đó là một cuộc sống nghèo túng, bế tắc, quẩn quanh và đang dần bị hủy hoại. Gánh nặng cơm áo gạo tiền đã bóp nghẹt mọi ước mơ, đẩy Thứ vào cảnh thất nghiệp, đối diện với nguy cơ ăn bám và trở thành kẻ vô dụng ở xó nhà quê.

Về con người:

Điểm sáng: Thứ là người có lý tưởng, có hoài bão lớn lao. Y có lòng tự trọng cao độ, ý thức rất rõ về bi kịch của sự tồn tại vô nghĩa. Y cũng trăn trở về thời cuộc và nhân loại.

Hạn chế/Bi kịch: Y mắc phải căn bệnh trầm kha của trí thức thời bấy giờ: sự nhu nhược, yếu hèn và thiếu dũng khí hành động. Dù khao khát thay đổi, uất ức với thực tại, nhưng nỗi sợ hãi những cái "chưa tới" và thói quen an phận đã trói buộc y. Cuối cùng, y buông xuôi, bất lực "để mặc con tàu mang đi".

Câu 5. Một triết lý nhân sinh vô cùng sâu sắc được Nam Cao gửi gắm ở cuối đoạn trích là: "Người ta chỉ được hưởng những cái gì mình đáng hưởng thôi."

Triết lý này khẳng định mối quan hệ nhân quả giữa hành động và kết quả. Hạnh phúc, tự do hay một cuộc sống tốt đẹp không tự nhiên mà có, cũng không thể có được chỉ bằng những "hi vọng vu vơ" hay những lời than vãn. Nó là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực, dũng khí bước ra khỏi vùng an toàn và hành động thực tế của mỗi cá nhân.