VŨ TRẦN MAI PHƯƠNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long đã khắc họa thành công diễn biến tâm lí đầy bi kịch của nhân vật Thông Thu trước ngưỡng cửa của sự phá sản và cái chết. Mở đầu bằng sự bừng tỉnh muộn màng, Thông Thu hiện lên với nỗi dằn vặt khôn nguôi khi nhận ra thói ăn chơi tráng táng đã khiến gia sản khánh kiệt. Những lời độc thoại nội tâm đầy chua chát như "nhơ nhuốc thay", "điên rồ quá" cho thấy sự hối hận tột cùng của một trí thức nhưng lại sa chân vào tệ nạn. Đỉnh điểm của kịch tính nằm ở quyết định tìm đến cái chết để trốn tránh thực tại tù tội và nhục nhã. Tuy nhiên, hành động "nâng cốc lên rồi đặt xuống" cùng ý định viết thư cho em trai đã bộc lộ sự giằng xé dữ dội giữa bản năng sinh tồn, trách nhiệm gia đình và sự tuyệt vọng. Các biện pháp nghệ thuật ngôn từ ấn tượng đã được sử dụng đầy sâu sắc trong tác phẩm như lời dẫn, câu hỏi tu từ, tính từ, động từ mạnh và diễn biến tâm lí nhân vật đặc sắc đã góp phần tạo nên thành công của tác phẩm. Qua đó, tác giả không chỉ phản ánh lối sống sa đọa của một bộ phận thanh niên thời bấy giờ mà còn đưa ra bài học cảnh tỉnh đắt giá về giá trị của đồng tiền và danh dự con người. Đoạn trích tiêu biểu cho nghệ thuật xây dựng xung đột kịch nội tâm sâu sắc, đánh dấu bước ngoặt cho kịch nói Việt Nam.
Câu 1: Thể loại của văn bản trên là Bi kịch.
Câu 2: Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức ngôn ngữ nói.
Câu 3:
- Một số lời chỉ dẫn trong văn bản: Bóp trán nghĩ ngợi, Một lát lại nói, Một mình, thở dài, Nâng cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống,...
- Vai trò: làm cho văn bản thêm rõ ràng, sinh động, tăng sức gợi hình, gợi cảm và tăng độ chi tiết, lôi cuốn, hấp dẫn cho văn bản.
Câu 4:
Trong hồi thứ hai và hồi thứ ba của văn bản, thầy Thông Thu đã có những diễn biến tâm trạng vô cùng đặc sắc. Ở đầu hồi thứ 2, ông đã tỏ ra lo lắng, sốt sắng khi ngồi kiểm điếm lại số tiền đã tiêu cùng đống nợ nần của gia đình. Rồi ông trở nên tuyệt vọng, đau đớn cùng nỗi hối hận tột độ vì sự phung phí của mình và gia đình. Thế nhưng tại hồi thứ ba, thầy Thông Thu lại có ý định tự tử vì quá đỗi tuyệt vọng cùng bất lực trước tình cảnh của mình. Ông lo sợ cái tiền tài phú quý, cái danh dự của kẻ có tiền sẽ tan biến vì nợ nần. Dù rằng muốn tự tử cho xong, thầy Thung Thu lại chần chừ, không đủ dứt khoát để uống chén thuốc độc. Từ đó, ta thấy được cái dằn vặt không quá thật của thầy Thông Thu trong hai hồi 2, 3 của vở kịch.
Câu 5:
Em không đồng tình với ý định tự tử của thầy Thông Thu. Bởi vì thực ra, đó không phải cái chết của sự bất lực, tuyệt vọng hay một cái chết đau đớn vì dằn vặt. Dự định tự tử của thầy Thông Thu có phần giống như một màn "ăn vạ" để trốn tránh thực tại hơn là tự tử vì không còn cách nào khác. Thay vì cố gắng lao động, sống tiết kiệm để tránh cảnh nợ nần, ông ta lại đòi tự tử vì cho rằng mình đã mất hết cái danh dự hão của bản thân. Từ đó, tôi thấy được sự sáo rỗng, giả tạo của thầy Thông Thu, ông ta tỏ ra buồn tủi, đau khổ vì đã tiêu quá nhiều tiền nhưng lại chẳng muốn tự mình lao động để kiếm sống mà lại chọn kết thúc cuộc đời "vô dụng" và hoang phí của mình. Đó là một vấn đề đáng chê trách và cần được sửa đổi.