Phạm Minh Hằng A

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Minh Hằng A
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng đã để lại trong em nhiều rung động sâu sắc bởi vẻ đẹp bình dị, ấm áp của bức tranh làng quê Việt Nam khi chiều xuống. Không phải những hình ảnh rực rỡ, tráng lệ, bài thơ chinh phục người đọc bằng những chi tiết hết sức quen thuộc, gần gũi nhưng thấm đẫm tình người, tình quê.


Trước hết, bài thơ gợi lên khung cảnh cánh đồng quê vào buổi chiều đông với không gian yên ả, lặng lẽ. Đó là lúc mặt trời dần khuất bóng, gió lạnh khe khẽ thổi, khói lam chiều bảng lảng trên những mái nhà quen thuộc. Những hình ảnh ấy vừa gợi cái lạnh của thiên nhiên, vừa gợi nên sự ấm áp của cuộc sống con người nơi thôn dã. Qua từng câu thơ, em cảm nhận được nhịp sống chậm rãi, bình yên của làng quê – nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên.


Không chỉ tả cảnh, bài thơ còn chan chứa tình cảm yêu thương gia đình, quê hương. Giữa cái lạnh của buổi chiều đông, hình ảnh bếp lửa, mái nhà, tiếng gọi thân quen khiến cho không gian trở nên ấm áp lạ thường. Đó là hơi ấm của tình bà, tình mẹ, của những bữa cơm quê giản dị mà đầy yêu thương. Chính những điều mộc mạc ấy đã làm nên linh hồn của bài thơ, chạm đến trái tim người đọc.


Điều em cảm nhận rõ nhất khi đọc Chiều đồng nội là nỗi nhớ quê hương da diết và tình yêu sâu nặng mà tác giả dành cho nơi chôn rau cắt rốn. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng, dù đi đâu, về đâu, mỗi người cũng không được quên cội nguồn, không quên những buổi chiều quê yên ả đã nuôi dưỡng tâm hồn mình.


Khi đọc bài thơ Chiều đông nội, em nhớ về những buổi chiều đông ở quê, khi cùng bà ngồi bên bếp lửa hồng, nghe gió lạnh ngoài hiên và mùi khói rơm lan trong không gian yên ả. Khung cảnh ấy tuy giản dị nhưng rất ấm áp và đầy yêu thương. Kỉ niệm đó giúp em hiểu thêm thông điệp của tác giả về vẻ đẹp bình dị của làng quê và tình cảm gia đình thiêng liêng. Dù cuộc sống có đổi thay, quê hương vẫn luôn là nơi chở che, nuôi dưỡng tâm hồn con người. Bài thơ vì thế không chỉ gợi cảnh mà còn gợi tình, nhắc nhở ta luôn trân trọng những điều thân thương nhất.


Khi đọc bài thơ Chiều đông nội, em nhớ về những buổi chiều đông ở quê, khi cùng bà ngồi bên bếp lửa hồng, nghe gió lạnh ngoài hiên và mùi khói rơm lan trong không gian yên ả. Khung cảnh ấy tuy giản dị nhưng rất ấm áp và đầy yêu thương. Kỉ niệm đó giúp em hiểu thêm thông điệp của tác giả về vẻ đẹp bình dị của làng quê và tình cảm gia đình thiêng liêng. Dù cuộc sống có đổi thay, quê hương vẫn luôn là nơi chở che, nuôi dưỡng tâm hồn con người. Bài thơ vì thế không chỉ gợi cảnh mà còn gợi tình, nhắc nhở ta luôn trân trọng những điều thân thương nhất.