Bùi Công Khương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Công Khương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon hiện lên phức tạp và đầy mâu thuẫn, bắt đầu từ cảm giác bực tức và trách móc người thân khi nghe tin mẹ bị lạc. Tuy nhiên, ngay sau sự bực dọc ấy là sự day dứt khi nhận ra chính mình cũng vô tâm: bốn ngày sau cô mới biết chuyện. Khi trở lại ga Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon bị bao trùm bởi nỗi hoang mang, âu lo, đồng thời hình ảnh đông đúc hỗn loạn khiến cô thấm thía hơn nỗi sợ hãi mà mẹ đã trải qua. Tâm trạng ấy dẫn cô trôi về những hồi ức tuổi thơ, đặc biệt là kỷ niệm chiếc váy mẹ chọn cho cô, để rồi nỗi ân hận càng trở nên rõ rệt: cô nhận ra mẹ luôn yêu thương và hy sinh, còn mình lại thờ ơ và vô tình. Vì thế, Chi-hon rơi vào trạng thái tự trách, liên tục tự hỏi: tại sao mình đã không quan tâm mẹ nhiều hơn? Diễn biến tâm lý ấy phát triển tự nhiên, chân thực, cho thấy sự trưởng thành trong nhận thức của Chi-hon và đồng thời làm nổi bật nỗi xót xa về tình mẫu tử bị đánh thức khi quá muộn màng.

câu 2

Trong hành trình cuộc đời của mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn là thứ tài sản vô giá, nuôi dưỡng tâm hồn và dẫn dắt chúng ta trở nên tốt đẹp hơn. Có những điều tưởng như nhỏ bé – cái nắm tay của mẹ, lời dặn dò của cha, nụ cười của anh chị em – nhưng lại trở thành điểm tựa bền vững mỗi khi con người đối diện với thử thách hay lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn. Ký ức về những người thân không chỉ là nơi ta trở về để tìm sự bình yên, mà còn là nguồn sức mạnh âm thầm giúp ta bước tiếp giữa tầng tầng khó khăn.

' ký ức về người thân có ý nghĩa như một dòng chảy nuôi dưỡng tình cảm. Từ thuở thơ bé, những vòng tay ấm áp, những chăm sóc tận tụy của gia đình đã gieo vào lòng ta những hạt mầm đầu tiên của tình yêu thương và lòng biết ơn. Dù thời gian có thể cuốn đi nhiều điều, nhưng hình bóng của những người thân yêu vẫn luôn ở đó, trở thành phần ký ức thiêng liêng không thể phai mờ. Nhờ những ký ức ấy, ta học cách yêu thương, chia sẻ và trân trọng những người đang hiện diện quanh mình.

Ký ức cũng giúp ta trưởng thành hơn trong nhận thức. Có lúc ta vô tâm, hờ hững với người thân vì nghĩ rằng họ sẽ luôn ở bên ta mãi mãi. Nhưng chỉ khi nhìn lại những khoảnh khắc đã qua, những điều ta từng bỏ lỡ hoặc chưa kịp nói lời cảm ơn, ta mới hiểu giá trị lớn lao của yêu thương. Những ký ức ấy như tiếng gọi nhắc nhở ta sống chậm lại, biết quan tâm nhiều hơn, biết trân trọng từng phút giây của hiện tại. Nhiều khi, chính những ký ức cũ mới giúp ta nhận ra điều gì thật sự quan trọng trong cuộc đời.

Bên cạnh đó, ký ức về người thân còn là nguồn động lực mạnh mẽ. Mỗi khi ta vấp ngã, lời động viên của cha mẹ ngày trước như vẫn vang vọng đâu đây, nâng bước ta đứng dậy. Khi ta thành công, những hy sinh thầm lặng của người thân hiện về nhắc ta biết sống khiêm nhường và tử tế. Nhờ ký ức, ta hiểu rằng mình chưa bao giờ cô độc; phía sau ta luôn có những con người đã yêu thương và nâng đỡ ta bằng cả trái tim.

Cuối cùng, ký ức về người thân giúp ta giữ gìn những giá trị sống tốt đẹp. Những bài học từ mẹ, từ cha, từ những người từng gần gũi với ta sẽ trở thành kim chỉ nam để ta lựa chọn đúng – sai, thiện – ác. Dù người thân có thể không còn bên cạnh, nhưng những ký ức đẹp về họ vẫn tiếp tục soi sáng con đường ta đi.

ký ức về những người thân yêu không chỉ là hồi ức của quá khứ mà còn là hành trang quý giá đồng hành với ta suốt cuộc đời. Chúng giúp ta biết yêu thương, biết trân trọng, biết sống tốt hơn từng ngày. Vì vậy, mỗi người cần giữ gìn những ký ức ấy như giữ gìn kho báu trong tim, để mỗi lần nhớ lại, ta thấy mình thêm mạnh mẽ, thêm yêu thương và thêm gắn bó với cuộc sống này.

câu 1

ngôi kể thứ ba

câu 2

Điểm nhìn trần thuật: điểm nhìn bên trong nhân vật ‘cô’ (người con)

câu 3

Biện pháp nghệ thuật được sử dụng: Phép đối lập (tương phản)

- tác dụng Làm nổi bật sự đối lập giữa nỗi bất an, nguy hiểm của mẹsự vô tâm, xa cách của cô khi mải lo công việc.

- Gợi cảm giác day dứt, ân hận nơi nhân vật.

- Khắc họa nỗi cô độc của người mẹkhoảng cách tình cảm giữa các thế hệ.

- Tăng chiều sâu cảm xúc, khiến người đọc cảm nhận rõ sự xót xa, hụt hẫng.

câu 4

Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với những phẩm chất:
giản dị – tảo tần – yêu thương con vô điều kiện – mạnh mẽ – hi sinh lặng lẽ.

câu 5

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta vô tình làm tổn thương những người thân yêu nhất bằng sự thờ ơ và vô tâm của chính mình. Những lời nói lạnh lùng, những lần mải mê công việc mà quên hỏi han, hay việc cho rằng cha mẹ sẽ luôn ở đó… đều có thể để lại vết thương âm thầm trong lòng họ. Người thân không đòi hỏi điều gì lớn lao, chỉ cần sự quan tâm nhỏ bé nhưng chân thành. Bởi vậy, mỗi người cần biết trân trọng và yêu thương gia đình khi còn có thể, để không phải hối hận khi mọi sự đã muộn màng.