Trần Thị Hương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lí của Chi-hon chuyển biến phức tạp và mang màu sắc day dứt sâu sắc. Ban đầu, khi biết tin mẹ bị lạc, cô rơi vào trạng thái hốt hoảng và bực tức, trách móc những người trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Nhưng ngay sau đó, cảm xúc ấy nhanh chóng biến thành tự trách, bởi chính cô cũng “tận bốn ngày” mới biết tin, cho thấy sự vô tâm của bản thân. Khi trở lại ga Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon chìm trong lo lắng và xót xa khi hình dung cảnh mẹ bị đẩy xô giữa dòng người tấp nập, không ai quan tâm. Cảnh tượng ấy khiến cô cảm thấy bất lực và thương mẹ đến nhói lòng. Đặc biệt, những ký ức cũ bất ngờ ùa về, như chuyện chiếc váy mẹ chọn cho cô, càng khiến Chi-hon đau đớn và ân hận vì những vô tâm nhỏ bé nhưng làm mẹ buồn. Từ giận dữ, hoang mang đến lo sợ, rồi tự trách và hối hận, diễn biến tâm lý của Chi-hon cho thấy sự thức tỉnh của một người con khi nhận ra tình yêu và sự hi sinh thầm lặng của mẹ mà bấy lâu cô đã không thấu hiểu.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Ký ức không chỉ là những hình ảnh, câu chuyện hay khoảnh khắc đã qua, mà còn là nơi lưu giữ tình cảm, là nền tảng hình thành nhân cách, là điểm tựa giúp con người vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Nhìn lại những ký ức ấy, ta nhận ra mình đã được yêu thương, nâng đỡ và hình thành từ chính tình thân ấm áp ấy như thế nào.
Trước hết, ký ức về những người thân yêu là sợi dây gắn kết quá khứ với hiện tại, giúp ta không quên nguồn cội và những giá trị đã nuôi dưỡng mình. Những lời dạy giản dị của cha, vòng tay che chở của mẹ, hay những khoảnh khắc hồn nhiên bên anh chị em chính là nền tảng của lòng biết ơn và tình yêu thương. Nhờ ký ức, ta hiểu rằng mình không lớn lên một cách cô độc, mà được bao bọc bởi tình cảm bền bỉ và thầm lặng của gia đình.
Thứ hai, ký ức là nguồn động lực tinh thần trong những lúc con người yếu đuối hoặc lạc hướng. Khi gặp thất bại, nhiều người thường nhớ đến hình ảnh cha mẹ vất vả vì mình, từ đó lấy lại niềm tin và ý chí để bước tiếp. Không ít người trưởng thành nhờ vào chính những ký ức ấy — đó là sự động viên vô hình nhưng bền bỉ, luôn đồng hành với ta dù người thân có thể đã xa cách hoặc không còn bên cạnh.
Thứ ba, ký ức về người thân còn giúp con người sống nhân hậu và trân trọng hiện tại hơn. Khi nhớ lại những sai lầm, vô tâm hay những điều chưa kịp làm cho người thân, ta học cách đối xử tử tế hơn, biết yêu thương và quan tâm nhiều hơn. Ký ức không chỉ gợi nhớ, mà còn giáo dục ta bằng những bài học thấm thía. Như trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, chính ký ức về mẹ đã khiến Chi-hon thức tỉnh, nhận ra sự hi sinh thầm lặng mà mình từng vô tình bỏ quên.
Cuối cùng, ký ức về những người thân yêu là một phần quan trọng tạo nên bản sắc và nhân cách mỗi con người. Chúng góp phần định hình cách ta nghĩ, ta sống và ta yêu. Dù thời gian có trôi đi, dù con người có trưởng thành, thay đổi, thì những ký ức ấy vẫn là nơi ta tìm về khi muốn được là chính mình, khi muốn tìm một điểm tựa bình yên giữa cuộc sống bộn bề.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu giữ vai trò vô cùng quan trọng trong đời sống tinh thần của mỗi người. Đó là nguồn yêu thương, động lực, bài học và sự nâng đỡ vô hình nhưng bền bỉ. Bởi vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những khoảnh khắc hiện tại với gia đình, để sau này khi ngoảnh lại, ký ức không chỉ là nỗi tiếc nuối, mà là một kho tàng ấm áp nuôi dưỡng ta suốt cả cuộc đời.
câu1
Ngôi kể cua vb trên là Ngôi kể thứ 3
Câu 2
Điểm nhìn trên đoạn trích là điểm nhìn của nvat Chi-hon
Đọc văn bản sau:
Hãy chăm sóc mẹ
Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ.
“Còn cô đã ở đâu?”
“Tôi ư?” Cô mím chặt môi. Tận bốn ngày sau khi mẹ bị lạc cô mới biết tin. Mọi người trong gia đình cô đổ lỗi cho nhau về chuyện mẹ bị lạc nhưng ai cũng cảm thấy day dứt trong lòng.
Rời khỏi nhà anh cả, cô bắt tàu điện ngầm về nhà nhưng rồi lại xuống ở ga Seoul, nơi mẹ biến mất. Trong nhà ga người đông như nêm, họ chen lấn va quệt vào cô khi cô tìm đường đi tới chỗ mẹ bị lạc. Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này. Mọi người xô đẩy cô khi cô đứng tại nơi mẹ đã tuột mất bàn tay bố. Không ai nói một lời xin lỗi. Có lẽ mọi người đã ào ạt đi qua như thế trong khi mẹ cô đứng đấy, không biết phải làm gì.
Người ta có thể lật lại hồi ức được bao xa? Hồi ức về mẹ thì sao?
Từ khi nghe tin mẹ bị lạc đến tận bây giờ, cô không thể tập trung suy nghĩ được gì. Những ký ức cô đã quên lãng từ lâu bỗng nhiên trỗi dậy. Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức. Cô nhớ lại nhiều năm về trước, mấy ngày trước khi cô rời thị trấn quê nhà lên thành phố, mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ. Cô muốn chọn một chiếc váy trơn nhưng mẹ lại chọn cho cô một chiếc váy xếp nếp có đai và đường diềm.
“Cái này thế nào?” mẹ cô hỏi.
“Không,” cô nói rồi gạt đi.
“Tại sao? Con cứ mặc thử đi.”
Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau.
“Trông trẻ con quá.”
“Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm.
Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.”
Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”
“Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Sao một con người như vậy có thể bị lạc? Khi ánh đèn từ con tàu đang vào ga vừa rọi tới, mọi người đổ xô lại, liếc xéo qua chỗ cô ngồi cứ như thể họ đang bực bội vì cô cứ ngồi trên lối đi.
Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm. Cô tự hỏi tại sao bố không đi taxi mà lại đi tàu điện ngầm chứ? Chỉ cần bố không đi tàu điện ngầm thì chắc đã không xảy ra chuyện này.
Bố cô nói ông đã nghĩ tại sao phải đi taxi khi ga tàu hỏa cũng nối liền với ga tàu điện ngầm? Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là sau khi chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ, “Lẽ ra mình không nên làm vậy”. Khi bố cô nói với cả nhà rằng bố mẹ có thể tự tìm đến nhà anh Hyong-chol, tại sao khác với những lần trước anh chị em cô lại để bố mẹ làm thế? Bình thường mỗi lần bố mẹ lên thành phố thăm các con, trong số anh em cô vẫn có người ra ga xe lửa hay ga tàu điện ngầm Seoul đón họ. Điều gì khiến bố cô, vốn luôn dùng xe của nhà hoặc đi taxi mỗi lần lên thành phố, quyết định đi tàu điện ngầm vào cái ngày định mệnh ấy? Khi tàu điện đến, bố mẹ vội vã chạy lại. Nhưng lúc bố lên tàu, nhìn lại phía sau thì đã không thấy mẹ đâu. Đó là một buổi chiều thứ Bảy đông đúc. Mẹ lạc bố giữa đám đông, đoàn tàu lăn bánh khi mẹ hoàn toàn mất phương hướng. (...)
Bố cô xuống ở bến kế tiếp và quay lại ga tàu điện ngầm Seoul nhưng mẹ cô đã không còn ở đó.
“Dù không bắt được tàu nhưng sao có thể quên được đường cơ chứ? Bảng hướng dẫn ở đâu cũng có. Mẹ biết dùng điện thoại công cộng, chỉ cần đến bốt điện thoại là có thể gọi được mà.” Chị dâu cô một mực cho rằng chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với mẹ, rằng thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả chỉ vì không lên đúng chuyến tàu điện ngầm như bố. Có điều gì đã xảy ra với mẹ ư? Đó là suy nghĩ của những người muốn nghĩ mẹ là một bà già quê mùa.
Khi cô nói, “Có thể mẹ đã bị lạc đường chứ chị,” thì chị dâu cô tròn mắt ngạc nhiên. “Chị biết dạo này mẹ thế nào rồi đấy,” cô giải thích nhưng chị dâu làm ra vẻ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này. Có thể cô sẽ không tìm được mẹ.
(Shin Kyung Sook (2022), Hãy chăm sóc mẹ, Lý Hiệp Lâm – Lê Nguyễn Lê dịch, NXB Hà Nội, trang 13, 14.)
Chú thích: Câu chuyện kể về hành trình những đứa con của bà Park So Nyo tìm lại mẹ khi bà bị lạc. Trong quá trình đó, gia đình bà dần nhận ra những đau đớn, tổn thương, những bí mật khuất lấp của bà, và hiểu được tình yêu và sự hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình. Từ đó, tác phẩm mang đến thông điệp về tình yêu thương.
Nhân vật “tôi” xuất hiện trong đoạn trích này là con gái thứ ba – Chi-hon.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.là ngôi kể thứ 3
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. là từ nvat Chi-hon
Câu 3 Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn trên là
Biện pháp: Lặp cấu trúc và tương phản.
Tác dụng: Nhấn mạnh sự vô tâm của cô và làm nổi bật nỗi day dứt khi mẹ gặp chuyện mà cô không hay biết.
Câu 4:
Phẩm chất mẹ: Tảo tần, yêu thương con, mạnh mẽ.
Câu văn: “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”; “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người…”
Câu 5:
Chi-hon hối tiếc vì ngày xưa đã không nghe lời mẹ và không chịu thử chiếc váy xếp nếp mà mẹ chọn – một hành động nhỏ nhưng chứa đựng tình yêu thương của mẹ.
Đoạn văn 4–5 câu:
Những hành động vô tâm trong cuộc sống đôi khi khiến người thân đau lòng mà ta không nhận ra ngay lúc đó. Chỉ đến khi mất đi hoặc xa cách, chúng ta mới thấm thía những lời nói hay cử chỉ tưởng chừng vô hại lại làm họ tổn thương biết bao. Vì thế, mỗi người cần biết lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng tình cảm của gia đình. Một lời nói nhẹ nhàng, một sự quan tâm nhỏ cũng đủ làm ấm lòng những người ta yêu thương. Sống yêu thương và tinh tế hơn chính là cách để không phải ân hận về sau.