Nguyễn Văn Thịnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Thể thơ lục bát
Câu 1
Hoàn cảnh: Nhân vật trữ tình đang ở xa quê hương (ở San Diego, California, Mỹ), trong một khung cảnh xa lạ ("đồi đôi nhuộm vàng", "dáng phố phường xa lạ", "nếp nhà dân khác lạ"). Tâm trạng, cảm xúc: Buồn bã, cô đơn khi nhận ra cảnh vật xung quanh không phải là quê hương mình, dù có những nét quen thuộc (nắng, mây trắng). Nỗi nhớ quê hương da diết, thể hiện qua việc nhìn thấy những thứ quen thuộc (nắng, mây, bụi đường) lại liên tưởng đến quê nhà, đến người thân, càng khiến nỗi nhớ và sự lạc lõng tăng lên. Hụt hẫng ("Tôi ngỡ là tôi lúc ở nhà" \nhận ra không phải).
Câu 2
Các hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là: Nắng ("Trên cao thì nắng cũng quê ta") Mây trắng ("Cũng trắng màu mây bay phía xa") Bụi đường ("Bụi đường cũng bụi của người ta")
Câu 3
Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương sâu sắc, da diết của người con xa xứ. Đó là sự trân trọng, yêu thương những điều bình dị, thân thuộc nhất của quê nhà và cảm giác cô đơn, lạc lõng ở nơi đất khách.
Câu 4 Đặc điểm Khổ thơ đầu (Cảm nhận ban đầu) Khổ thơ thứ ba (Cảm nhận khi nỗi nhớ dâng trào)
Câu 5
Hình ảnh ấn tượng: "Bụi đường cũng bụi của người ta." Lý do ấn tượng: Độc đáo và gần gũi: Hình ảnh bụi đường là thứ tầm thường, dễ bị lãng quên nhất, nhưng với người xa quê, nó lại trở nên quý giá và thân thuộc đến mức có thể "ngỡ" là bụi của quê nhà. Thể hiện nỗi nhớ tột cùng: Nó cho thấy nỗi nhớ quê hương đã len lỏi vào cả những chi tiết nhỏ bé, bình dị nhất của cuộc sống. Nhân vật đã cố gắng bám víu vào bất cứ thứ gì gợi nhớ để xoa dịu nỗi cô đơn.