Lê Quang Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu1
Hoàn cảnh: Nhân vật trữ tình đang ở xa quê hương (ở San Diego, California, Mỹ), trong một khung cảnh xa lạ ("đồi đôi nhuộm vàng", "dáng phố phường xa lạ", "nếp nhà dân khác lạ"). Tâm trạng, cảm xúc: Buồn bã, cô đơn khi nhận ra cảnh vật xung quanh không phải là quê hương mình, dù có những nét quen thuộc (nắng, mây trắng). Nỗi nhớ quê hương da diết, thể hiện qua việc nhìn thấy những thứ quen thuộc (nắng, mây, bụi đường) lại liên tưởng đến quê nhà, đến người thân, càng khiến nỗi nhớ và sự lạc lõng tăng lên. Hụt hẫng
Câu 2
Các hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là: Nắng ("Trên cao thì nắng cũng quê ta") Mây trắng ("Cũng trắng màu mây bay phía xa") Bụi đường ("Bụi đường cũng bụi của người ta")
Câu 3
Cảm hứng chủ đạo: Nỗi nhớ quê hương sâu sắc, da diết của người con xa xứ. Đó là sự trân trọng, yêu thương những điều bình dị, thân thuộc nhất của quê nhà và cảm giác cô đơn, lạc lõng ở nơi đất khách.
Câu 3
Đặc điểm Khổ thơ đầu (Cảm nhận ban đầu) Khổ thơ thứ ba (Cảm nhận khi nỗi nhớ dâng trào) Hình ảnh Nắng, mây trắng. Nắng hanh vàng, mây trắng. Cảm nhận Ngỡ như quê ta, cảm giác thân quen, an ủi. Nhận ra không phải quê nhà, là "mùi giãy", "lữ thứ" (khách lạ). Tâm trạng An ủi, đỡ cô đơn vì thấy sự tương đồng. Buồn bã, hụt hẫng vì nhận ra sự khác biệt, nỗi nhớ càng sâu sắc, da diết hơn. Tác dụng Giúp nhân vật tìm thấy một chút hơi ấm quê nhà. Gợi nhắc, khẳng định lại nỗi nhớ và sự xa cách.
Câu 4Hình ảnh ấn tượng: "Bụi đường cũng bụi của người ta."