Bùi Nguyễn Thái Sơn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong thời đại chuyển đổi số, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) vào quảng bá văn hoá truyền thống Việt Nam đang trở thành một xu hướng nổi bật. AI được sử dụng trong nhiều hoạt động như xây dựng chatbot giới thiệu di sản, số hoá hiện vật bảo tàng, tạo trải nghiệm thực tế ảo tại các lễ hội, hỗ trợ dịch thuật và giới thiệu văn hoá Việt đến bạn bè quốc tế. Điển hình như tại Festival Phở Hà Nội 2025, công nghệ AI được tích hợp để tư vấn cho khách tham quan tìm kiếm món ăn và gian hàng phù hợp. Việc ứng dụng AI giúp nâng cao trải nghiệm của người tham gia, tạo nên sự hấp dẫn mới mẻ cho các hoạt động văn hoá truyền thống, đồng thời góp phần quảng bá hình ảnh Việt Nam theo hướng hiện đại, sáng tạo. Không chỉ vậy, AI còn giúp lưu trữ, bảo tồn và lan toả các giá trị văn hoá dân tộc trên nền tảng số một cách nhanh chóng, hiệu quả. Tuy nhiên, việc ứng dụng AI cần đi đôi với bảo đảm tính chân thực của giá trị truyền thống, tránh làm mất đi bản sắc nguyên gốc. Có thể thấy, AI đang mở ra cơ hội lớn để văn hoá Việt Nam tiếp cận sâu rộng hơn với công chúng trong nước và quốc tế.
Câu 2
Trong nền văn học cách mạng Việt Nam, hình ảnh người lính kháng chiến luôn hiện lên với vẻ đẹp kiên cường, bất khuất giữa muôn vàn gian khổ. Đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng” của Nguyễn Văn Tàu đã tái hiện chân thực cuộc sống chiến đấu đầy thiếu thốn, gian nan của quân dân ta trong kháng chiến chống Pháp ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Qua đó, tác giả làm nổi bật tinh thần vượt khó và ý chí chiến đấu bền bỉ của người lính cách mạng.
Trước hết, đoạn trích khắc họa rõ nét hoàn cảnh chiến đấu gian khổ nơi chiến khu rừng miền Đông. Đó là một môi trường thiên nhiên khắc nghiệt với rừng già, đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt, vắt rừng dày đặc “nghe hơi người đi tới, chúng tung lên bám vào, hút máu”. Những chi tiết miêu tả chân thực, cụ thể đã cho thấy sự hiểm trở, khắc nghiệt của thiên nhiên mà người chiến sĩ phải đối mặt hằng ngày. Thiên nhiên không chỉ là phông nền mà còn trở thành thử thách lớn đối với cuộc sống và hoạt động chiến đấu của bộ đội.
Không chỉ gian khổ bởi hoàn cảnh thiên nhiên, đoạn trích còn làm nổi bật sự thiếu thốn đến cùng cực về lương thực, thực phẩm của người lính kháng chiến. Những bữa cơm chỉ “một sét chén”, cơm cháy phải chia từng miếng nhỏ, ăn xong mà “cảm thấy như chưa ăn” cho thấy cái đói thường trực nơi chiến khu. Đặc biệt, tác giả gợi lại quãng thời gian khủng khiếp sau trận bão lụt năm 1952 khi lúa gạo bị ngập úng, bộ đội phải ăn thứ cơm “thành một bã sền sệt, thúi không chịu nổi”, phải “nín hơi mà nuốt”. Những câu văn mộc mạc nhưng ám ảnh đã tái hiện chân thực mức độ kham khổ của cuộc sống chiến trường. Cái đói không chỉ là cảm giác thiếu ăn mà còn là sự hành hạ về thể xác, khiến người lính bị ghẻ lở, ung nhọt, “không mấy người cầm được khẩu súng trường đưa lên bắn cho đúng tư thế”.
Tuy nhiên, vượt lên trên tất cả những gian lao ấy là phẩm chất kiên cường, bền bỉ và tinh thần lạc quan của người lính cách mạng. Dù sống trong hoàn cảnh thiếu thốn cùng cực, họ vẫn kiên trì bám trụ, vừa chiến đấu vừa tăng gia sản xuất để duy trì sự sống và tiếp tục kháng chiến. Hình ảnh người lính “hạ cây rừng, dọn rẫy trồng củ mì”, “trỉa lúa rẫy”, “leo núi nhổ rau tàu bay, rau càng cua” cho thấy tinh thần chủ động, tự lực và ý chí vượt khó phi thường. Đó là những con người sẵn sàng chấp nhận mọi gian khổ, thiếu thốn vì mục tiêu lớn lao của dân tộc.
Đặc sắc nội dung của đoạn trích còn nằm ở giá trị hiện thực sâu sắc. Tác phẩm không né tránh hiện thực khắc nghiệt mà phản ánh trung thực cuộc sống chiến trường với tất cả thiếu thốn, đau đớn và hy sinh. Chính sự chân thực ấy giúp người đọc hôm nay hiểu hơn về cái giá của độc lập, tự do; từ đó thêm biết ơn thế hệ cha anh đã chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.
Bên cạnh giá trị hiện thực, đoạn trích còn mang giá trị nhân văn sâu sắc khi ca ngợi vẻ đẹp của con người Việt Nam trong chiến tranh: kiên cường, chịu đựng, giàu nghị lực và luôn hướng về lý tưởng cách mạng. Qua những dòng hồi tưởng giản dị nhưng xúc động, Nguyễn Văn Tàu đã gửi đến người đọc sự trân trọng sâu sắc đối với thế hệ chiến sĩ đi trước.
Tóm lại, đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng” là bức tranh chân thực về cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ của người lính kháng chiến nơi chiến trường miền Đông Nam Bộ. Qua đó, tác giả làm nổi bật vẻ đẹp của tinh thần vượt khó, ý chí chiến đấu và lòng yêu nước của người lính Việt Nam. Tác phẩm không chỉ có giá trị lịch sử mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: thuyết minh (kết hợp cung cấp thông tin, giới thiệu sự kiện).
Câu 2.
Hai điểm nổi bật của Festival Phở 2025:
- Quy tụ hơn 50 gian hàng phở từ khắp ba miền đất nước với nhiều thương hiệu nổi tiếng.
- Lần đầu tiên ứng dụng công nghệ AI – Chatbot để hỗ trợ khách tìm kiếm gian hàng, món phở yêu thích.
Câu 3.
- Phần sa-pô trình bày các thông tin: thời gian, địa điểm tổ chức Festival Phở 2025; chủ đề của lễ hội; điểm đặc biệt là khách tham dự được trải nghiệm AI để tìm món phở yêu thích.
- Tác dụng của sa-pô: giới thiệu khái quát nội dung chính của văn bản, thu hút người đọc và giúp người đọc nhanh chóng nắm bắt thông tin nổi bật của sự kiện.
Câu 4.
- Điểm mới của Festival Phở 2025 là: ứng dụng công nghệ AI – Chatbot vào lễ hội ẩm thực để tư vấn, hỗ trợ khách tham quan.
- Việc nhấn mạnh điểm mới này giúp làm nổi bật tính hiện đại, sáng tạo của lễ hội; thể hiện sự kết hợp giữa truyền thống và công nghệ số; tăng sức hấp dẫn và thu hút sự quan tâm của công chúng.
Câu 5.
Qua văn bản, em nhận thấy thế hệ trẻ có trách nhiệm giữ gìn và lan tỏa giá trị văn hóa ẩm thực truyền thống dân tộc. Mỗi người trẻ cần hiểu biết về nguồn gốc, ý nghĩa của các món ăn truyền thống để thêm trân trọng bản sắc dân tộc. Đồng thời cần chủ động quảng bá văn hóa ẩm thực Việt Nam qua mạng xã hội, giao lưu quốc tế và các hoạt động văn hóa. Bên cạnh đó, thế hệ trẻ cũng nên tiếp thu công nghệ mới để đưa ẩm thực truyền thống đến gần hơn với bạn bè thế giới. Giữ gìn ẩm thực truyền thống chính là góp phần bảo tồn di sản văn hóa dân tộc.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước: biển, Hoàng Sa, bám biển, Mẹ Tổ quốc, màu cờ nước Việt, giữ biển, giữ nước.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ so sánh: “Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.
- Tác dụng: làm nổi bật hình ảnh Tổ quốc gần gũi, thiêng liêng, luôn hiện hữu và tiếp sức cho con dân Việt Nam; đồng thời khẳng định mối quan hệ gắn bó máu thịt giữa Tổ quốc và nhân dân trong sự nghiệp bảo vệ biển đảo.
Câu 4.
Đoạn trích thể hiện tình yêu tha thiết, niềm tự hào sâu sắc và tinh thần trách nhiệm, ý thức bảo vệ chủ quyền biển đảo của nhà thơ đối với Tổ quốc.
Câu 5.
Từ đoạn trích, em nhận thức rõ trách nhiệm của bản thân trong việc bảo vệ biển đảo quê hương. Trước hết, mỗi người cần nuôi dưỡng tình yêu và lòng tự hào dân tộc. Bên cạnh đó, cần tìm hiểu đúng đắn về chủ quyền biển đảo, phản đối những hành vi xâm phạm. Học tập, rèn luyện tốt cũng là cách thiết thực để góp phần xây dựng đất nước vững mạnh. Khi Tổ quốc cần, thế hệ trẻ phải sẵn sàng cống hiến và bảo vệ chủ quyền thiêng liêng ấy.
Câu 1.
Văn bản thể hiện tâm trạng nhớ quê, bâng khuâng, cô đơn của nhân vật trữ tình trong hoàn cảnh sống xa quê, ở nơi đất khách (San Diego – Mỹ).
Câu 2.
Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta: nắng, mây trắng, đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn.
Câu 3.
Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người xa xứ.
Câu 4.
- Ở khổ thơ đầu: nắng vàng, mây trắng gợi cảm giác thân quen, ngỡ ngàng, như đang ở quê nhà.
- Ở khổ thơ thứ ba: những hình ảnh ấy gợi nỗi nhớ quê sâu lắng, buồn hơn, thấm thía thân phận lữ thứ nơi đất khách.
Câu 5.
Hình ảnh gây ấn tượng nhất: “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta” vì diễn tả sâu sắc cảm giác cô đơn, lạc lõng của người xa quê; từ đó làm nổi bật nỗi nhớ quê hương thầm lặng mà day dứt.