Trạc Thị Thảo Trang
Giới thiệu về bản thân
..
Nội dung: bài thơ kể về 1 tình huống trớ trêu, khi người bạn thân lâu ngày đến thăm nhưng chủ nhà lại không có gi để tiếp đãi. Tác giả đã liệt kê những " cái không" như " trẻ đi vắng" , "chợ thời xa","ao sâu nước cả",... Tuy nhiên những cái"không" đó lại chính là cách để tác giả thể hiện sự chân thành,mộc mạc của tình bạn tri kỷ.
Nghệ thuật:
Giọng điệu: bài thơ có giọng điệu hóm hỉnh , vui vẻ ,tự nhiên, tạo nên sự gần gũi, thân mật giữa chủ và khách
Cuộc sống gắn bó với thiên nhiên mang lại niềm vui , thanh thản tronh tâm hồn. Mặc dù cuộc sống còn có thể thiếu thốn về vật chất, nhưng sự hòa hợp với thiên nhiên giúp con người cảm thấy đủ đầy,hạnh phúc và xua tan đi những lo toan, muộn phiền. Việc lao động sản xuất, chăm sóc cây trồng, vật nuôi không chỉ là công việc mưu sinh mà còn là cách con người tương tác, gìn giữ và làm đẹp thêm cho thiên nhiên
Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ được miêu tả 1 cách chân thực, sinh động và đầy sức sống.
Cuộc đời mỗi người là sự nối tiếp của những chuyến đi. Mỗi chuyến đi đều mang lại những ý nghĩa,để lại những ấn tượng khác nhau. Trong số những chuyến đi ấy, có 1 chuyến đi tham quan mà tôi nhớ nhất đó là chuyến tham quan khu vực Lăng Bác và khu di tích Phủ Chủ Tịch.
Cuối năm học lớp 5, nhà trường bất ngờ tổ chức cho lớp tôi 1 chuyến tham quan Phủ Chủ Tịch tại thủ đô Hà Nội vào 2 ngày cuối tuần. Đây là chuyến đi xa đầu tiên của cả lớp trong suốt 5 năm học nên ai cũng rất háo hức, giờ ra chơi nào cũng tụm đầu lại với nhau, bàn tán sôi nổi về chuyến đi này.
Vào ngày xuất phát, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ và tràn đầy sự háo hức. Các thầy cô quyết định sắp xếp di chuyển từ trường vào buổi chiều thứ 7 để được viếng Lăng Bác vào sáng chủ nhật hôm sau. Xe lăn bánh, mỗi đứa 1 cái ba lô, tạm biệt miền quê giản dị thanh bình để hướng về thủ đô. Xe chạy bon bon suốt 3 tiếng đồng hồ mà cả lũ vẫn cứ mở tròn mắt , chỉ chỉ cảnh vật bên đường đầy sự thích thú. Tới thủ đô thì trời đã chiều muộn, cả đoàn dừng chân tại khách sạn, ăn cơm rồi tắm rửa về phòng, nghỉ ngơi để buổi sáng dậy sớm.
Sáng hôm sau đúng 6 giờ chúng tôi đã có mặt đầy đủ. Theo sự hướng dẫn của thầy cô rồi đi đến Lăng Bác khi đến nơi chúng tôi rất choáng ngợp với nơi đây, khách tham quan đến rất đông, chúng tôi phải chờ gần 1 tiếng đồng hồ mới được vào viếng Lăng Bác.
Khác hẳn với nhiệt độ bên ngoài nắng chói thì trong lăng lại mát lạnh và yên tĩnh,ai cũng tỏ lòng thành kính với vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu.Người nằm trên giường ở giữa lăng, ánh sáng nhu hòa màu vàng chiếu lên khuôn mặt hiền hậu của Người, yên bình vô cùng...
Mặt trời lên cao thì chúng tôi cũng rời khỏi lăng, theo dòng người đông đúc hướng về khu di tích Phủ Chủ Tịch. Địa điểm đầu tiên là nhà sàn Bác Hồ, căn nhà được phục chế theo nhà sàn mà Bác ở trong những ngày cuối của cuộc đời vĩ đại của mình. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm khiêm tốn tại 1 góc, hòa vào thiên nhiên bình dị, xinh đẹp.
Con đường dẫn vào nhà sàn ôm ấp lấy ao cá Bác Hồ với diện tích khá lớn, nước hồ trong veo, cá chép đủ màu sắc thi nhau bơi lội trong dòng nước mát lành. Vừa đi, cô hướng dẫn viên vừa giới thiệu về lịch sử của ao cá, kể những câu chuyện của Bác với ao cá ấy. Du khách trong nước và quốc tế xen lẫn nhau, ai cũng trầm trồ với vẻ đẹp của ao cá.
Vì phải trở về vào buổi chiều nên chúng tôi không tham quan được toàn bộ khu di tích. Ở viện bảo tàng trang nghiêm, trưng bày rất nhiều hiện vật, tư liệu về cuộc đời và con người của Bác. Bênn cạnh những hiện vật đều có chú thích tên, thời gian Bác sử dụng. Có rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi chưa bao giờ nghe qua. Vừa tham quan chúng tôi vừa cảm thán về cuộc đời và những năm tháng kháng chiến của Bác, tiếp thu được bao điều ý nghĩa và thú vị.
Thời gian trôi qua nhanh, chiều đến, chuyến tham quan của chúng tôi cũng phải kết thúc. Cả đoàn cùng chụp những bức ảnh lưu niệm rồi ra xe về. Dù chuyến đi chỉ ngắn ngủi nhưng để lại trong tôi rất nhiều ấn tượng, lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy 1 phần cuộc đời của Bác Hồ kính yêu. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong lòng tôi.
Giá trị của niềm hi vọng trước những khó khăn của cuộc đời là vô cùng to lớn. Hi vọng giống như 1 ngọn hải đăng, soi đường cho con người vượt qua bão tố. Nó không chỉ là 1 cảm xúc tích cực mà còn là động lực mạnh mẽ giúp chúng ta đối mặt với thử thách. Khi có hi vọng, con người sẽ có thêm sức mạnh để đứng lên sau bao vấp ngã, kiên trì theo đuổi mục tiêu và không ngừng cố gắng để đạt được thành công. Niềm hi vọng giúp ta tin rằng mọi khó khăn chỉ là tạm thời và tương lai tươi sáng đang chờ đợi phía trước khi ta cố gắng vươn lên
Trong bài thơ "Chợ Đồng" tác giả có tâm trạng buồn bã,cô đơn và sự hoài niệm