LÝ LONG NHẬT
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của LÝ LONG NHẬT
0
0
0
0
0
0
0
2025-10-15 10:00:55
Câu1:
Thể thơ bốn chữ. Giải thích: Đoạn trích được viết theo thể thơ bốn chữ, mỗi câu thơ có bốn chữCâu2:
Các từ ngữ tiêu biểu:- Biển đảo: "Hoàng Sa", "bám biển", "ngư dân"
- Đất nước: "Tổ quốc", "máu", "màu cờ nước Việt"
câu3:
- Phép so sánh: "Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt"
- Tác dụng: Phép so sánh này thể hiện tình cảm thiêng liêng, gắn bó máu thịt giữa người con và Tổ quốc. Hình ảnh "máu ấm" làm cho tình cảm ấy trở nên gần gũi, ấm áp và bất diệt, khẳng định sự bảo vệ, che chở của Tổ quốc đối với những người con đang ngày đêm bám biển.
Câu4:
Đoạn trích thể hiện tình cảm của nhà thơ dành cho biển đảo Tổ quốc là:- Tình yêu thương, tự hào về biển đảo quê hương.
- Sự trân trọng, biết ơn đối với những người con ngày đêm bám biển, giữ gìn chủ quyền biển đảo.
- Niềm tin vào sự che chở, sức mạnh thiêng liêng của "Mẹ Tổ quốc".
- Câu 5:
- Nâng cao nhận thức và ý thức về chủ quyền biển đảo, không ngừng học hỏi để hiểu rõ hơn về lịch sử và tầm quan trọng của biển đảo đối với đất nước.
- Tuyên truyền, lan tỏa thông điệp về tình yêu và trách nhiệm bảo vệ biển đảo đến cộng đồng, đặc biệt là thế hệ trẻ.
- Tham gia các hoạt động, phong trào bảo vệ môi trường biển, giữ gìn sự trong sạch của biển đảo.
- Thể hiện lòng yêu nước bằng những hành động cụ thể, thiết thực, đóng góp vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
- Trân trọng và biết ơn những cống hiến, hy sinh của các thế hệ đi trước để giữ vững chủ quyền biển đảo.
2025-10-15 09:56:52
Câu 1:Nhân vật trữ tình đang ở nơi đất khách quê người, xa quê hương, và có tâm trạng nhớ nhà, cô đơn, lạc lõng
Câu2:
Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là: nắng, mây trắng và đồiCâu3:Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người con xa xứ
Câu4:
- Khổ thơ đầu: Nắng và mây trắng khiến nhân vật trữ tình cảm thấy gần gũi, quen thuộc như ở quê nhà.
- Khổ thơ thứ ba: Nắng và mây trắng gợi lên nỗi nhớ quê hương da diết, nhưng thực tại lại nhắc nhở nhân vật rằng mình đang ở nơi đất khách quê người ("lữ thứ", "bụi của người ta").