Vũ Minh Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Minh Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2:

Tết Trung thu là ngày hội được mong chờ nhất ở quê em, gắn liền với hình ảnh trăng rằm tháng Tám tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc khổng lồ. Cả làng em bỗng chốc trở nên rộn ràng, tưng bừng khác hẳn ngày thường.

Khoảnh khắc đẹp nhất chính là khi màn đêm buông xuống và lễ rước đèn bắt đầu. Trẻ con chúng em tập trung ở sân đình, tay cầm những chiếc lồng đèn tự làm hoặc mua sẵn. Đèn ông sao, đèn kéo quân, đèn con thỏ, đủ mọi màu sắc và hình dáng, nhấp nháy tạo thành một dòng sông ánh sáng lung linh đi khắp các con đường làng. Tiếng trống ếch "tùng tùng cắc", tiếng reo hò, tiếng hát đồng ca của bọn trẻ vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của đêm thu.

Điểm nhấn của đêm hội là màn múa Lân đầy sôi động. Ông Địa bụng phệ, gương mặt hiền lành, cười toe toét dẫn đường cho con Lân rực rỡ, uyển chuyển nhún nhảy theo nhịp trống. Cả người lớn và trẻ em đều vây quanh, trầm trồ. Cuối cùng, mọi người lại quây quần bên nhau để phá cỗ. Mâm cỗ nhỏ được bày biện đơn sơ nhưng ấm cúng với bánh nướng, bánh dẻo ngọt ngào và những loại trái cây thơm ngon như bưởi, hồng. Dưới ánh trăng dịu dàng, mọi người cùng nhau thưởng thức và kể cho nhau nghe những câu chuyện cổ tích. Đêm Trung thu ở quê em không chỉ là niềm vui của trẻ thơ, mà còn là dịp để gia đình, hàng xóm gắn kết tình cảm, tạo nên một ký ức tuổi thơ thật ngọt ngào và đáng nhớ.

Câu 1:

Đọc bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am, cảm xúc trong em thật thanh khiết và sâu lắng như chính hơi thở giao mùa. Bài thơ đã mở ra một bức tranh chuyển giao từ hạ sang thu đầy tinh tế, không ồn ào mà chỉ bằng những rung động rất nhẹ nhàng của thiên nhiên. Em xúc động trước hình ảnh những chiếc lá vàng rơi nhẹ, không phải sự tàn úa mà là một lời tạm biệt duyên dáng của mùa hạ. Đặc biệt, cách tác giả nhân hóa "gió" hay "nắng" đã khiến thiên nhiên trở nên gần gũi và có hồn, như thể cả đất trời đang thì thầm về sự thay đổi. Cảm xúc ấy khiến em thấy yêu hơn những khoảnh khắc giao thời, trân trọng vẻ đẹp kín đáo của mùa thu, mùa của sự lắng đọng và chờ đợi. "Mùa về" không chỉ là sự dịch chuyển của thời gian, mà còn là sự thức tỉnh trong tâm hồn, giúp em nhận ra vẻ đẹp ẩn chứa trong từng biến đổi nhỏ nhất của cuộc sống.

Bài này 155 chữ

Phong trào yêu nước và nhân vật tiêu biểu ở Hà Nội (Cuối TK XIX – Đầu TK XX)

​Giai đoạn cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX, nhân dân Hà Nội đã tham gia nhiều phong trào đấu tranh và có những nhân vật kiệt xuất chống lại thực dân Pháp.


*​Phong trào/Tổ chức tiêu biểu

1.​Đông Kinh Nghĩa Thục (1907): Đây là một trường học kiêm tổ chức tuyên truyền, hoạt động dưới sự lãnh đạo của các sĩ phu yêu nước như Lương Văn Can và Nguyễn Quyền. Mục đích là truyền bá tư tưởng yêu nước, cải cách xã hội, và nâng cao dân trí.

2.​Hội Nghĩa Hưng: Tổ chức bí mật do các phái viên của Hoàng Hoa Thám thành lập tại Hà Nội nhằm tuyên truyền trong binh lính người Việt và chuẩn bị cho các hoạt động chống Pháp.

*​Nhân vật tiêu biểu

1.​Tổng đốc Nguyễn Tri Phương (Cuối TK XIX): Vị tướng tài năng đã chỉ huy quân dân giữ thành Hà Nội khi Pháp đánh lần thứ nhất (1873) và anh dũng hy sinh sau khi thành mất.

2.​Tổng đốc Hoàng Diệu (Cuối TK XIX): Vị tổng đốc đã tử thủ thành Hà Nội khi Pháp đánh lần thứ hai (1882), sau khi thành thất thủ, ông đã thắt cổ tự vẫn để giữ trọn khí tiết.

​3.Lương Văn Can và Phan Bội Châu (Đầu TK XX):

​•Lương Văn Can là người đứng đầu sáng lập ra Đông Kinh Nghĩa Thục.

•​Phan Bội Châu đã bí mật đến Hà Nội để liên lạc, vận động các sĩ phu yêu nước hưởng ứng phong trào Đông Du.


​Tôi là Mùa Xuân, người con gái trẻ trung, rạng ngời của đất trời. Tôi không có một gương mặt cụ thể, nhưng mọi người đều nhận ra tôi qua chiếc áo lụa xanh tươi dệt từ lộc non và chiếc khăn voan mỏng manh của những hạt mưa bụi li ti.

Câu chuyện của tôi bắt đầu vào những ngày cuối cùng của mùa Đông lạnh giá. Tôi bước đi nhẹ nhàng, xua tan đi cái ảm đạm, u buồn của băng giá. Mỗi bước chân tôi đến đâu, hơi ấm lại lan tỏa đến đó, đánh thức những mầm cây đang ngủ say dưới lớp đất. Cây cối là những người bạn đầu tiên chào đón tôi. Sau một giấc ngủ dài, họ vươn vai, bung ra những chồi non xanh mướt như những ngọn lửa hy vọng. Tôi thì thầm vào tai họ những câu chuyện vui vẻ, và họ đáp lại bằng những cánh hoa rực rỡ đầu tiên: hoa đào khoe sắc hồng thắm, hoa mai nở bung màu vàng tươi.

​Nhưng điều tôi yêu thích nhất là được nhìn thấy người dân Việt Nam chào đón tôi. Tôi mang theo Tết Nguyên Đán, mang theo niềm quây quần, đoàn tụ về khắp mọi nhà. Tôi nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ của trẻ thơ trong bộ quần áo mới, nhìn thấy ánh mắt ấm áp của ông bà khi nhận lì xì đỏ may mắn. Tôi cũng lướt qua những cánh đồng, nơi tôi thổi bùng lên sức sống để người nông dân bắt đầu một vụ mùa mới đầy hứa hẹn.

​Tôi biết rằng cuộc hành trình của tôi chỉ kéo dài vài tháng, nhưng những gì tôi mang lại là sức sống, niềm hy vọng và sự khởi đầu mới. Khi những tia nắng bắt đầu trở nên gay gắt hơn, tôi biết đó là lúc phải nhường chỗ cho chị Mùa Hạ rực lửa. Tôi lặng lẽ rời đi, để lại trên mặt đất những quả ngọt đầu mùa và lời hứa hẹn sẽ quay trở lại vào năm sau, tiếp tục mang đến sự tươi mới và niềm vui bất tận cho mọi người.

​Ý nghĩa: Câu nói này là một châm ngôn giáo dục phổ biến, nhấn mạnh vai trò của nhà trường không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức mà còn là môi trường nuôi dưỡng, giáo dục nhân cách, tạo cảm giác gần gũi, an toàn như gia đình.

​Nguồn gốc: Câu nói "Trường là ngôi nhà thứ hai"không thuộc về một nhà văn, nhà giáo hay một cá nhân cụ thể nào. Đây là một khái niệm giáo dục cộng đồng được hình thành và sử dụng rộng rãi trên toàn thế giới để định hướng triết lý giáo dục.

Kết luận: Đây là một câu danh ngôn phổ biến, không có tác giả cụ thể.

Gọi A= (1/4 -1)×(1/9 - 1)× ..×(1/10000 - 1)

(Giải thích:​Các thừa số trong biểu thức có dạng tổng quát là (1/n^2 -1), với n là các số nguyên chạy từ căn4 =2 đến căn 10000=100.)

Ta có : 1/n^2 -1=1/n^2 -n^2/n^2=(1-n^2)/n^2

Áp dụng hằng đẳng thức a^2-b^2=(a-b)×(a+b) cho 1 -n^2:

(1-n^2)/n^2=-(n^2-1)/n^2=-(n-1)×(n+1)/n^2

=>A=(1-2^2)/2^2×(1-3^2)/3^2×(1-4^2)/4^2×...×(1-100^2)/100^2

(Mik giải thik chút nha: Số lượng thừa số trong tích là: 100 - 2 + 1 = 99 thừa số.Do mỗi thừa số đều có tử số âm (vì n^2 > 1 với n > hoặc= 2), nên tích có 99 dấu âm. Vì 99 là số lẻ, kết quả cuối cùng sẽ là một số âm.)

A=-[(2^2-1)/2^2×(3^2-1)/3^2×(4^2-1)/4^2×...×(100^2-1)/100^2]

Đặt B là tích các phân số dương:

B=(1×3)/(2×2)×(2×4)/(3×3)×(3×5)/(4×4)×…×(99×101)/(100×100)

B=[(1×2×3×…×99)/(2×3×4×…×100)]×[(3×4×5×…×101)/(2×3×4×…×100)]

(Giải thích:nhóm thứ nhất còn thừa 1/100, ở trên và dưới triệt tiêu2×3×…×99. nhóm thứ hai còn thừa 101/2,ở trên và dưới triệt tiêu 3×4×…×100.)

=>B=1/100×101/2=101/200

Vì A=-B suy ra B=-101/200

Vậy giá trị biểu thức A=101/200

(Đây là cách giải của mik,một số chỗ mik ko bấm đc lên phải trình bày như vậy. Thông cảm nha , chỗ giải thik trong ngoặc ko cần ghi , chỉ dể mn hiểu)

Đọc bài thơ "Trông ra bờ ruộng" của nhà thơ Hữu Thỉnh, em cảm nhận được một tình yêu quê hương mộc mạc, sâu lắng. Bài thơ mở ra trước mắt em một bức tranh đồng quê thật yên bình và giản dị. Cái tên "Trông ra bờ ruộng" thôi đã gợi lên hình ảnh cây lúa, cánh cò, và mùi bùn đất quen thuộc của làng quê Việt Nam. Em xúc động nhất trước những chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa mà nhà thơ đã đưa vào. Dù đó là hình ảnh khóm lúa nghiêng mình đón gió hay bóng người nông dân cần mẫn trên đồng, tất cả đều toát lên vẻ đẹp của sự lao động và lòng biết ơn thiên nhiên. Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn gieo vào lòng người đọc một cảm giác ấm áp và thảnh thơi lạ thường, như được trở về với nơi chốn bình yên, nơi ta được lớn lên. Qua từng câu chữ, em càng thêm yêu và tự hào về vẻ đẹp bình dị của đồng ruộng nước mình, và muốn giữ gìn mãi những nét đẹp truyền thống ấy.

Gia đình là hai tiếng thân thương nhất, là nơi mà sau một ngày học tập và làm việc, em luôn muốn được trở về. Đặc biệt, những khoảnh khắc sinh hoạt buổi tối luôn in đậm trong tâm trí em với sự quây quần, đầm ấm không gì sánh được.

​Khi mặt trời vừa khuất sau rặng tre cuối làng, ánh đèn vàng dịu nhẹ bắt đầu thắp sáng không gian phòng khách nhỏ xinh của gia đình em. Mùi cơm tối thơm lừng từ bếp bay ra chính là "lời mời" cho tất cả mọi người. Bữa cơm diễn ra trong tiếng cười, tiếng hỏi han. Ba em luôn kể những câu chuyện hài hước về công việc, còn mẹ thì tỉ mỉ gắp thức ăn, dặn dò hai chị em ăn uống đầy đủ. Không khí lúc này không chỉ ấm áp bởi món ăn mà còn bởi sự gắn kết qua từng lời nói, ánh mắt.

​Sau bữa ăn, chính là khoảng thời gian em yêu thích nhất. Cả nhà em cùng nhau thu dọn bát đĩa, đó là lúc sự sẻ chia được thể hiện rõ nhất. Rồi cả nhà di chuyển ra ghế sofa, đó là "sân khấu" của mọi hoạt động. Ba em đeo kính, ngồi đọc báo hoặc xem tin tức, còn mẹ tranh thủ đan áo hoặc kiểm tra bài vở cho hai chị em. Em và chị thì nằm dài bên cạnh, cùng nhau xem một chương trình tivi, đôi lúc là cùng ba mẹ thảo luận về một vấn đề trong cuộc sống hay về bài học khó. Tiếng nói chuyện thỏ thẻ, tiếng cười khúc khích, hòa cùng tiếng ti vi nhỏ xíu tạo nên một bản nhạc đêm êm đềm và thanh bình.

​Dù không gian sống đơn giản, nhưng những giờ phút sinh hoạt buổi tối ấy đã vun đắp nên tình yêu thương vô bờ bến. Gia đình em không chỉ là nơi để ở, mà thực sự là một tổ ấm - nơi chứa đựng sự thấu hiểu, sẻ chia, và tiếp thêm sức mạnh cho em mỗi ngày. Em thầm hứa sẽ luôn cố gắng học tập để xứng đáng với tình yêu và sự chăm sóc của ba mẹ.

Bài này mik viết 245 từ .

Đọc bài thơ "Trông ra bờ ruộng" của nhà thơ Hữu Thỉnh, em cảm nhận được một tình yêu quê hương mộc mạc, sâu lắng. Bài thơ mở ra trước mắt em một bức tranh đồng quê thật yên bình và giản dị. Cái tên "Trông ra bờ ruộng" thôi đã gợi lên hình ảnh cây lúa, cánh cò, và mùi bùn đất quen thuộc của làng quê Việt Nam. Em xúc động nhất trước những chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa mà nhà thơ đã đưa vào. Dù đó là hình ảnh khóm lúa nghiêng mình đón gió hay bóng người nông dân cần mẫn trên đồng, tất cả đều toát lên vẻ đẹp của sự lao động và lòng biết ơn thiên nhiên. Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn gieo vào lòng người đọc một cảm giác ấm áp và thảnh thơi lạ thường, như được trở về với nơi chốn bình yên, nơi ta được lớn lên. Qua từng câu chữ, em càng thêm yêu và tự hào về vẻ đẹp bình dị của đồng ruộng nước mình, và muốn giữ gìn mãi những nét đẹp truyền thống ấy.