ĐÀM THỊ HÀ LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhân vật lão Goriot trong kiệt tác của Balzac là biểu tượng đầy đau đớn cho tình phụ tử mù quáng và sự băng hoại đạo đức trong xã hội đồng tiền. Lão dành trọn cuộc đời, tài sản và cả những hơi thở cuối cùng để nuông chiều hai cô con gái, coi hạnh phúc của con như lẽ sống duy nhất của mình. Tình yêu thương ấy hoàn toàn vô điều kiện, đến mức lão chấp nhận hi sinh tất cả mà không đòi hỏi được đáp lại. Tuy nhiên, chính sự hi sinh mù quáng đó lại đẩy lão vào bi kịch: càng cho đi, các con lão càng trở nên ích kỉ, thực dụng và vô tâm. Bi kịch của lão Goriot còn nằm ở chỗ ông đã cố dùng vật chất để đổi lấy tình cảm trong một xã hội mà đồng tiền đã làm xói mòn mọi giá trị nhân bản. Đỉnh điểm của nỗi đau là cái chết cô độc trong cảnh nghèo khổ, không một đứa con bên cạnh, như một lời tố cáo đanh thép bản chất tàn nhẫn của xã hội thượng lưu Paris đương thời, đồng thời cũng là tiếng kêu thương cho một tình cha thiêng liêng nhưng đầy bi thương.
Câu 2:
Câu 1.
→ Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi nhân vật bằng tên: Eugène, lão Goriot,…)
Câu 2.
→ Đề tài: Bi kịch của tình phụ tử và số phận đau khổ của lão Goriot trong xã hội tư sản (đặc biệt là những phút cuối đời bị con cái bỏ rơi).
Câu 3.
→ Cảm nhận:
Thể hiện tình yêu con sâu sắc, tuyệt đối của lão Goriot dù bị con phụ bạc.
Bộc lộ nỗi đau đớn, tuyệt vọng khi sắp chết mà không được gặp con.
Cho thấy bi kịch tinh thần tột cùng: vừa yêu thương, vừa khao khát, vừa tủi nhục.
→ Qua đó, làm nổi bật tình cha thiêng liêng nhưng mù quáng và bi thảm.
Câu 4.
→ Vì:
Tình phụ tử của lão quá lớn, mang tính bản năng và vô điều kiện.
Dù bị con đối xử tệ bạc, ông vẫn không thể ngừng yêu và nhớ con.
Lời nguyền rủa chỉ là bộc phát trong đau đớn, còn bản chất vẫn là yêu thương.
Câu 5.
→ Nhận xét:
Lão Goriot rơi vào tình cảnh cực kì bi thảm: cô đơn, nghèo túng, bị con bỏ rơi
Chết trong đau đớn thể xác lẫn tinh thần, không có con bên cạnh.Phản ánh sự suy đồi đạo đức trong xã hội tư sản (con cái vì tiền bạc mà vô ơn).
→ Đồng thời, tố cáo xã hội và ca ngợi tình cha sâu nặng.
câu 1
Tình huống kịch:
Ác-pa-gông định gả con gái E-li-dơ cho một người giàu có là ngài Ăng-xen-mơ để khỏi mất tiền của hồi môn. Va-le-rơ – người yêu của E-li-dơ – buộc phải tìm cách vừa chiều lòng lão Ác-pa-gông vừa bảo vệ người mình yêu, nên phải khéo léo đối đáp.
→ Đây là tình huống gây mâu thuẫn, tạo kịch tính, thể hiện rõ bản chất keo kiệt và thực dụng của Ác-pa-gông.
câu 2
➡️ Lời độc thoại:
“Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?”
→ Đây là lời độc thoại của Ác-pa-gông, thể hiện nỗi ám ảnh cực độ về tiền bạc và tính đa nghi bệnh hoạn của lão.
câu 3:
➡️ Mục đích giao tiếp:
Va-le-rơ muốn chiều lòng Ác-pa-gông để tránh bị nghi ngờ, đồng thời khéo léo bảo vệ E-li-dơ.
→ Anh vừa phải giả vờ đồng ý với quan điểm của Ác-pa-gông, vừa nói những lời gián tiếp nhằm khuyên lão nên nghĩ đến hạnh phúc của con gái, chứ không nên vì tiền.
→ Mục đích là che giấu tình cảm thật, giữ an toàn cho bản thân và bênh vực người mình yêu.
câu 4:
Hiệu quả nghệ thuật:
- Thể hiện nỗi ám ảnh bệnh hoạn của Ác-pa-gông với tiền bạc.
- Làm nổi bật tính cách keo kiệt, ích kỷ, vụ lợi – coi tiền hơn cả hạnh phúc, danh dự và tình cảm.
- Tạo yếu tố hài kịch: sự lặp đi lặp lại vô lý khiến người xem vừa buồn cười vừa thấy đáng khinh.
câu 5:
-Nội dung
Đoạn trích phê phán bản chất keo kiệt, tham lam, coi tiền là trên hết của giai cấp tư sản mà Ác-pa-gông là đại diện. Đồng thời, thể hiện tài năng nghệ thuật của Mô-li-e-rơ trong việc xây dựng tình huống kịch, lời thoại và xung đột kịch tính để vạch trần thói xấu của con người.