TÔ THỊ KHÁNH LINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TÔ THỊ KHÁNH LINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2.

Đề tài của văn bản: Tình phụ tử và bi kịch của người cha bị con cái bỏ rơi trong xã hội thực dụng.

Câu 3.

Lời nói của lão Goriot gợi cho em nhiều cảm nhận sâu sắc: Thể hiện tình yêu thương con vô bờ bến của một người cha, dù bị con đối xử tệ bạc vẫn luôn nghĩ đến con. Câu nói “Con phải yêu quý cha mẹ con” là lời nhắn nhủ, bài học đạo lí về lòng hiếu thảo. Hình ảnh “luôn thấy khát nhưng không được uống” gợi lên nỗi khao khát tình cảm gia đình, sự thiếu thốn tình thương kéo dài suốt nhiều năm. Qua đó, em thấy nỗi đau đớn, cô đơn và bi kịch tinh thần của lão Goriot, đồng thời càng thấm thía giá trị của tình thân.

Câu 4.

Lão Goriot vừa nguyền rủa vừa khao khát gặp con vì: Tình yêu con quá lớn, vượt lên cả sự oán giận. Những lời mắng chửi chỉ là bộc phát trong đau đớn, tuyệt vọng, không phải bản chất thật của ông. Trong giây phút cận kề cái chết, ông chỉ mong được nhìn thấy con lần cuối, được cảm nhận tình thân dù rất nhỏ bé. Điều này cho thấy tình phụ tử thiêng liêng, cảm động và đầy bi kịch.

Câu 5.

Nhận xét về tình cảnh cuối đời của lão Goriot: Vô cùng bi thảm và đáng thương: chết trong cô đơn, không có con cái bên cạnh. Bị chính những người mình yêu thương nhất bỏ rơi, trong khi cả đời đã hi sinh vì họ. Vừa đau đớn về thể xác, vừa day dứt, tuyệt vọng về tinh thần. Qua đó, tác giả phê phán xã hội thực dụng, đồng tiền làm băng hoại đạo đức, đồng thời ca ngợi tình cha sâu nặng của lão Goriot.

Câu 1:

Tình huống kịch trong văn bản : Ác-pa-gông ép gả con gái E-li-dơ cho ngài Ăng-xen-mơ ,một quý tộc chính cống ,từng trải, của cải như nước, đã giá vợ, không còn một đứa con nào của vợ trước, không đòi hỏi của hồi môn .

Câu 2 :

Lời độc thoại trong văn bản :” Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?”

Câu 3 :

Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ được thể hiện qua lời thoại của nhân vật: (1) Thuyết phục Ác-pa-gông từ bỏ ý định gả con gái cho Ăng-xen-mơ. Để thực hiện được mục đích này, Va-le-rơ đã phân tích những lý do như: cưới ngay như thế thì hấp tấp, ít ra phải khoan xem tình hình cô cháu có hợp không; việc trăm năm là việc trọng đại hơn người ta tưởng nhiều và có quan hệ đến một đời người, sướng hay khổ, phải hết sức thận trọng mới được; phải chú ý xem lòng dạ người con người con gái thế nào mới phải phải , chứ tuổi tác quá chênh lệch , tính tình tình cảm quá khác nhau như thế thì lấy nhau chỉ gây ra tai họa, rất rầy rà; vô số ông bố muốn coi trọng việc làm toại ý con hơn là đồng tiền tài mà hi sinh con, chẳng mong gì hơn là tìm cho con được nơi vừa đôi phải lứa để cuộc đời con luôn được thanh danh , được êm ả,vui vẻ. (2) Bảo vệ tình yêu của mình với Ê- li-dơ. Va-le-rơ và Ê -li - dơ đã thầm ước hẹn. Nếu thuyết phục được Ác-pa-gông từ bỏ ý định ép duyên con thì cũng đồng nghĩa Va-le-rơ có cơ hội để tìm cách công khai tình cảm của mình.

Câu 4:

Chi tiết “Không của hồi môn” lặp lại nhiều lần trong lời thoại của Ác-pa-gông (4 lần – chưa kể 2 lần trong lời thoại của Va-le-rơ và được Ác-pa-gông xác nhận, tán thưởng, không ngại tâng bốc anh đầy tớ) mang lại hiệu quả nghệ thuật: (1) Nhấn mạnh, khắc hoạ đậm nét tính cách nổi bật, điển hình của Ác-pa-gông: thói hám tiền, hám lợi, keo kiệt, bất chấp tất cả – chênh lệch tuổi tác, tính tình, hoàn cảnh, tình cảm, sự phản ứng dữ dội của con,... để đạt được mục đích “tiết kiệm được một món to”. “Không của hồi môn” trở thành một điều kiện quan trọng duy nhất để lão định đoạt hôn nhân của con cái, “thay thế cho sắc đẹp, cho tuổi trẻ, cho dòng dõi, cho danh dự, cho sự khôn ngoan, cho lòng chính trực”. Lời thoại “Không của hồi môn” vang lên như ở miệng lão như một cái máy nói, vừa lạnh lùng, tựa một bức tường thành vững chắc, người khác càng có ý định lay chuyển thì nó càng trở nên sắt đá; vừa tràn đầy cảm xúc hí hửng, hân hoan, phấn khích vì nắm ngay được một cơ hội vàng mà không đám nào hòng có được; trở thành một ý nghĩ duy nhất choán đầy, chi phối toàn bộ tâm trí và hành động của lão. (2) Tạo nên tiếng cười châm biếm, đả kích nhân vật, phê phán sự lên ngôi, thống trị của đồng tiền. Đồng tiền lạnh lùng đã khiến con người phát cuồng lên, mờ mắt vì nó và sẵn sàng bất chấp tất cả, kể cả những tình cảm thiêng liêng như tình yêu, tình phụ tử,...

Câu 5 :

Nội dung văn bản: Màn đối thoại của Ác–pa–gông khi phát hiện bị mất tráp tiền và cuộc đối thoại giữa hắn và Ba–le-gơ



Câu 1:

Tình huống kịch trong văn bản : Ác-pa-gông ép gả con gái E-li-dơ cho ngài Ăng-xen-mơ ,một quý tộc chính cống ,từng trải, của cải như nước, đã giá vợ, không còn một đứa con nào của vợ trước, không đòi hỏi của hồi môn .

Câu 2 :

Lời độc thoại trong văn bản :” Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?”

Câu 3 :

Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ được thể hiện qua lời thoại của nhân vật: (1) Thuyết phục Ác-pa-gông từ bỏ ý định gả con gái cho Ăng-xen-mơ. Để thực hiện được mục đích này, Va-le-rơ đã phân tích những lý do như: cưới ngay như thế thì hấp tấp, ít ra phải khoan xem tình hình cô cháu có hợp không; việc trăm năm là việc trọng đại hơn người ta tưởng nhiều và có quan hệ đến một đời người, sướng hay khổ, phải hết sức thận trọng mới được; phải chú ý xem lòng dạ người con người con gái thế nào mới phải phải , chứ tuổi tác quá chênh lệch , tính tình tình cảm quá khác nhau như thế thì lấy nhau chỉ gây ra tai họa, rất rầy rà; vô số ông bố muốn coi trọng việc làm toại ý con hơn là đồng tiền tài mà hi sinh con, chẳng mong gì hơn là tìm cho con được nơi vừa đôi phải lứa để cuộc đời con luôn được thanh danh , được êm ả,vui vẻ. (2) Bảo vệ tình yêu của mình với Ê- li-dơ. Va-le-rơ và Ê -li - dơ đã thầm ước hẹn. Nếu thuyết phục được Ác-pa-gông từ bỏ ý định ép duyên con thì cũng đồng nghĩa Va-le-rơ có cơ hội để tìm cách công khai tình cảm của mình.

Câu 4:

Chi tiết “Không của hồi môn” lặp lại nhiều lần trong lời thoại của Ác-pa-gông (4 lần – chưa kể 2 lần trong lời thoại của Va-le-rơ và được Ác-pa-gông xác nhận, tán thưởng, không ngại tâng bốc anh đầy tớ) mang lại hiệu quả nghệ thuật: (1) Nhấn mạnh, khắc hoạ đậm nét tính cách nổi bật, điển hình của Ác-pa-gông: thói hám tiền, hám lợi, keo kiệt, bất chấp tất cả – chênh lệch tuổi tác, tính tình, hoàn cảnh, tình cảm, sự phản ứng dữ dội của con,... để đạt được mục đích “tiết kiệm được một món to”. “Không của hồi môn” trở thành một điều kiện quan trọng duy nhất để lão định đoạt hôn nhân của con cái, “thay thế cho sắc đẹp, cho tuổi trẻ, cho dòng dõi, cho danh dự, cho sự khôn ngoan, cho lòng chính trực”. Lời thoại “Không của hồi môn” vang lên như ở miệng lão như một cái máy nói, vừa lạnh lùng, tựa một bức tường thành vững chắc, người khác càng có ý định lay chuyển thì nó càng trở nên sắt đá; vừa tràn đầy cảm xúc hí hửng, hân hoan, phấn khích vì nắm ngay được một cơ hội vàng mà không đám nào hòng có được; trở thành một ý nghĩ duy nhất choán đầy, chi phối toàn bộ tâm trí và hành động của lão. (2) Tạo nên tiếng cười châm biếm, đả kích nhân vật, phê phán sự lên ngôi, thống trị của đồng tiền. Đồng tiền lạnh lùng đã khiến con người phát cuồng lên, mờ mắt vì nó và sẵn sàng bất chấp tất cả, kể cả những tình cảm thiêng liêng như tình yêu, tình phụ tử,...

Câu 5 :

Nội dung văn bản: Màn đối thoại của Ác–pa–gông khi phát hiện bị mất tráp tiền và cuộc đối thoại giữa hắn và Ba–le-gơ