TÔ MẠNH KHỎE

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TÔ MẠNH KHỎE
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Viết đoạn văn nghị luận phân tích nhân vật lão Goriot.

Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của tình yêu thương mù quáng và sự hy sinh vô điều kiện. Cả cuộc đời lão là một hành trình tận hiến, lão rút gan rút ruột để lo cho hai cô con gái có được cuộc sống nhung lụa tại Paris. Thế nhưng, bi kịch nằm ở chỗ tình yêu ấy không đi kèm với sự giáo dục đúng đắn, khiến con cái lão trở nên ích kỷ và thực dụng. Trong những phút cuối đời, tâm lý lão diễn biến hết sức phức tạp: từ đau đớn, oán trách đến nguyền rủa, nhưng cuối cùng vẫn là sự bao dung và khao khát được gặp con đến cháy bỏng. Lão sẵn sàng để con móc mắt mình, chỉ mong chúng được hạnh phúc. Cái chết của lão Goriot trong sự cô độc, túng quẫn là một lời tố cáo đanh thép đối với xã hội đồng tiền, đồng thời là bài học đắt giá về sự cân bằng giữa yêu thương và tỉnh táo trong mối quan hệ gia đình. Qua đó, tác giả Balzac đã xây dựng thành công một điển hình nghệ thuật đầy ám ảnh về thân phận con người.

Câu 2: Nghị luận về sự xa cách giữa cha mẹ và con cái trong xã hội hiện đại.

Trong dòng chảy hối hả của xã hội hiện đại, bên cạnh những bước tiến về vật chất, chúng ta đang phải đối mặt với một thực trạng đáng buồn: sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Đây không còn là câu chuyện riêng của gia đình nào mà đã trở thành một vấn đề xã hội nhức nhối, đặt ra nhiều suy ngẫm về giá trị của sự kết nối.

Sự xa cách này trước hết biểu hiện ở việc thiếu hụt những giờ phút chia sẻ thực sự. Trong nhiều gia đình, hình ảnh quen thuộc là mỗi thành viên ngồi một góc với chiếc điện thoại trên tay. Cha mẹ mải mê với công việc và áp lực kiếm tiền, con cái lại đắm chìm trong thế giới ảo hoặc áp lực học tập riêng mình. Chúng ta sống chung dưới một mái nhà nhưng dường như đang ở trong hai thế giới khác biệt. Những bữa cơm gia đình thưa dần, hoặc nếu có, cũng chỉ là những cuộc hội thoại xã giao ngắn ngủi thay vì sự thấu hiểu sâu sắc.

Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, nhịp sống công nghiệp đẩy con người vào vòng xoáy của sự bận rộn. Khoảng cách thế hệ về tư duy, quan điểm sống cũng tạo nên một bức tường vô hình. Cha mẹ thường áp đặt định kiến của mình lên con cái, trong khi người trẻ lại có xu hướng khép kín vì cảm thấy không được lắng nghe. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi vẫn là việc chúng ta đang dần xem nhẹ giá trị tinh thần, để vật chất và công nghệ thay thế cho những cảm xúc chân thành.

Hậu quả của sự xa cách này thật khó lường. Khi sợi dây liên kết gia đình lỏng lẻo, con cái dễ rơi vào tình trạng cô đơn, dễ bị lôi kéo bởi những tác động xấu từ bên ngoài. Đối với cha mẹ, sự hờ hững của con cái chính là nỗi đau tinh thần lớn nhất khi về già, giống như bi kịch của lão Goriot trong tác phẩm của Balzac. Một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu vắng hơi ấm tình thân thì cũng chỉ là một không gian lạnh lẽo.

Để hàn gắn khoảng cách này, giải pháp quan trọng nhất chính là sự lắng nghe và thấu hiểu. Cha mẹ cần học cách làm bạn cùng con, tôn trọng cá tính riêng của trẻ thay vì chỉ ra lệnh. Ngược lại, con cái cũng cần hiểu cho những vất vả, lo toan của đấng sinh thành. Đôi khi, chỉ cần một bữa tối không điện thoại, một lời hỏi han chân thành cũng đủ để sưởi ấm lại những mối quan hệ đang dần nguội lạnh.

Tóm lại, gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Đừng để sự bận rộn hay những thiết bị vô tri làm rạn nứt tình cảm thiêng liêng ấy. Mỗi người cần chủ động tháo gỡ bức tường ngăn cách để yêu thương được lan tỏa, bởi suy cho cùng, tình thân mới là giá trị bền vững nhất đi cùng chúng ta suốt cuộc đời.

Câu 1: Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện giấu mình nhưng có cái nhìn bao quát, gọi tên các nhân vật như Eugène, lão Goriot, Bianchon để dẫn dắt câu chuyện một cách khách quan.

Câu 2: Đề tài của văn bản là bi kịch về tình phụ tử và sự băng hoại đạo đức trong xã hội chạy theo đồng tiền.

Câu 3: Lời nói của lão Goriot với Eugène cho thấy một nỗi đau đớn đến tận cùng. Hình ảnh so sánh việc không được gặp con với cơn khát suốt mười năm không được uống nước cho thấy tình yêu con của lão đã trở thành một nhu cầu sống còn, một bản năng mãnh liệt. Nó gợi cho em sự xót thương sâu sắc trước một người cha đã hy sinh tất cả nhưng cuối cùng lại nhận về sự trống rỗng và cô độc.

Câu 4: Lão Goriot khao khát gặp các con ngay sau khi nguyền rủa vì tình yêu của lão dành cho con là một thứ tình cảm mù quáng và tuyệt đối. Những lời mắng chửi, nguyền rủa chỉ là sự bộc phát trong cơn đau đớn, uất hận khi bị bỏ rơi. Bản chất tâm hồn lão vẫn luôn tôn thờ các con; chỉ cần một tia hy vọng nhỏ nhoi rằng chúng sẽ đến, bản năng người cha lại trỗi dậy, lấn át mọi nỗi đau và sự hận thù.

Câu 5: Tình cảnh cuối đời của lão Goriot là một bi kịch điển hình của sự cô độc và tàn nhẫn. Lão chết trong sự ghẻ lạnh của chính những đứa con mà lão đã dồn hết tâm huyết và tài sản để nuôi dưỡng. Sự tương phản giữa lòng tốt, sự hy sinh của lão với thái độ vô ơn của các con đã tố cáo một xã hội thượng lưu thối nát, nơi mà đồng tiền đã làm xói mòn mọi giá trị đạo đức và tình thân.

Câu 1:Tình huống kịch là khi lão Ác-pa-gông bàn với Va-le-rơ (người hầu kiêm người yêu của con gái lão) về việc gả con gái là Ê-li-dơ cho ngài Ăng-xen-mơ – một ông già giàu có nhưng chênh lệch tuổi tác rất lớn

Câu 2: “Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?”

Câu 3:Lời thoại của Va-le-rơ thể hiện mục đích giao tiếp là nịnh bợ, lấy lòng Ác-pa-gông để không bị mất lòng ông, đồng thời khéo léo bảo vệ Ê-li-dơ – người mà anh yêu

Câu 4:Hiệu quả nghệ thuật:

-Tạo tiếng cười trào phúng, phơi bày sự ngu muội, thiển cận của kẻ bị đồng tiền chi phối.

-Nhấn mạnh chủ đề phê phán lòng tham vô độ và sự tha hoá vì tiền

Câu 5:Đoạn trích phơi bày bản chất keo kiệt, coi tiền là trên hết của lão Ác-pa-gông – một kẻ vì lợi mà sẵn sàng hi sinh hạnh phúc của con cái.Đồng thời, tác phẩm cũng thể hiện tài năng châm biếm sắc sảo của Mô-li-e-rơ khi xây dựng tình huống đối thoại giàu tính hài hước và mâu thuẫn.