NGUYỄN PHƯƠNG MAI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN PHƯƠNG MAI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1.

Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.Dấu hiệu: số chữ trong mỗi dòng không đều

Câu 2. Đoạn thơ thể hiện:

-Niềm xúc động sâu sắc, tự hào và yêu thương đối với đất nước sau chiến tranh.

-Niềm tin, lạc quan vào sự hồi sinh, phát triển của đất nước trong hòa bình.

-Sự tri ân đối với những hi sinh, gian khổ của các thế hệ đi trước.

→ Cảm xúc chung: vừa hồi tưởng đau thương, vừa chan chứa hi vọng và niềm vui.

Câu 3.

Đoạn thơ sử dụng phép điệp cấu trúc (“Mỗi… đều…”) kết hợp với phép đối lập giữa:

-Hiện tại bình yên: em bé tung tăng vào lớp Một, cô gái may áo cưới

-Quá khứ chiến tranh: triệu tấn bom rơi, công sự bom vùi

Ý nghĩa:

-Nhấn mạnh: hạnh phúc hôm nay được xây dựng từ hi sinh, gian khổ của chiến tranh.

-Làm nổi bật sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam: từ đau thương vẫn vươn lên sống, học tập, yêu thương.

-Thể hiện niềm tự hào, biết ơn đối với quá khứ anh hùng của dân tộc.

Câu 4.

-“Vị ngọt” là vị ngọt của hòa bình, độc lập, hạnh phúc và thành quả cách mạng.

-Vị ngọt ấy có được từ:
+Máu xương, hi sinh của bao thế hệ trong kháng chiến

+Từ Cách mạng Tháng Tám lịch sử – mốc mở đầu cho độc lập dân tộc

+Từ sự bền bỉ, đoàn kết và yêu nước của nhân dân Việt Nam

-> Đó là vị ngọt được kết tinh từ đau thương và hi vọng.

Câu 5.

Lòng yêu nước là giá trị tinh thần cao đẹp, là sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam vượt qua chiến tranh, đói nghèo và khó khăn. Yêu nước không chỉ thể hiện trong những thời khắc lớn lao như cầm súng ra trận, mà còn hiện diện trong những hành động bình dị: học tập tốt, lao động chăm chỉ, sống có trách nhiệm với cộng đồng. Trong thời bình hôm nay, lòng yêu nước chính là biết trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và nỗ lực xây dựng tương lai. Đó là cách thiết thực nhất để tiếp nối “vị ngọt” mà các thế hệ đi trước đã để lại.


Cau1:

Trong đoạn trích bài thơ "Đất nước" của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên với nhiều lớp nghĩa, vừa là không gian địa lý, vừa là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt, tinh thần kiên cường và sự hồi sinh kỳ diệu của dân tộc Việt Nam. Ban đầu, đất nước được khắc họa qua những dấu vết của chiến tranh và sự tàn phá: "gạch vụn", "cây nham nhở tàn tro", "nhịp cầu đã sập". Tuy nhiên, ngay trong cái đổ nát ấy, đất nước đã bộc lộ sức sống mãnh liệt, sự hồi phục không ngừng: "người đang tới dựng nhà", "cây vừa kịp nhú nhành hoa". Điều này thể hiện ý chí không ngừng vươn lên, xây dựng lại sau chiến tranh. Đất nước còn là biểu tượng cho sự hy sinh cao cả: "Đất nước dám hy sinh tất cả dành Kháng chiến". Hình tượng đất nước còn được nhìn thấy qua thế hệ tương lai: những em bé đến trường, những cô gái xây dựng hạnh phúc, tất cả đều sinh ra và lớn lên từ gian khó, bom đạn. Điều này khẳng định sức sống bền bỉ, khả năng hồi sinh mạnh mẽ và niềm tin vào tương lai tươi sáng của đất nước. Qua đó, Bằng Việt ca ngợi vẻ đẹp của một đất nước vừa trải qua gian khổ nhưng vẫn kiên cường, bất khuất và luôn hướng về phía trước.

Câu 2.

Lịch sử, tự bản thân nó, là một dòng chảy của những sự kiện, những dấu mốc, những biến cố đã định hình nên hiện tại của chúng ta. Tuy nhiên, đôi khi, những con số khô khan, những niên đại xa vời, hay những diễn biến phức tạp trong các bài giảng lịch sử có thể khiến chúng ta cảm thấy xa cách, khó chạm đến cảm xúc. Trái lại, khi chúng ta nhìn vào những con người cụ thể, những cá nhân đã sống, đã chiến đấu, đã hy sinh, đã tạo nên những sự kiện lịch sử ấy, thì sự xúc động lại dâng trào một cách tự nhiên và mãnh liệt. Ý kiến "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" đã chạm đến một khía cạnh sâu sắc trong cách con người cảm nhận và thấu hiểu quá khứ.

Trước hết, cần thừa nhận rằng những bài giảng lịch sử, dù được trình bày một cách sinh động đến đâu, vẫn mang tính chất khái quát và trừu tượng. Chúng cung cấp kiến thức, hệ thống hóa sự kiện, và giúp chúng ta có cái nhìn tổng quan về quá khứ. Tuy nhiên, chúng thường thiếu đi hơi thở của cuộc sống, thiếu đi những cảm xúc chân thực mà con người đã trải qua. Khi nghe về một trận đánh, chúng ta có thể biết về chiến thuật, về kết quả, nhưng nếu không có câu chuyện về người lính đã dãi dầu mưa nắng, về người mẹ ngóng trông tin con, hay về vị tướng đã đưa ra những quyết định mang tính sống còn, thì đó chỉ là những trang sách khô khan.

Ngược lại, khi chúng ta tìm hiểu về những con người làm nên lịch sử, chúng ta đang tiếp cận với những câu chuyện bằng xương bằng thịt. Đó có thể là Chủ tịch Hồ Chí Minh với tấm lòng yêu nước thương dân vô bờ, là Đại tướng Võ Nguyên Giáp với tài thao lược quân sự thiên tài, là những chiến sĩ biệt động Sài Gòn dũng cảm, hay những nữ dân quân Vót chông kiên cường. Chúng ta xúc động khi đọc về những lá thư người lính gửi cho gia đình, về những lời động viên của đồng đội, về sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ hậu phương. Những câu chuyện đó mang tính cá nhân, gần gũi, và cho phép chúng ta đồng cảm, thấu hiểu những nỗi đau, niềm vui, khát vọng và lý tưởng sống của họ. Chính những con người ấy, với những số phận, những hành động cụ thể, đã làm cho lịch sử trở nên sống động, có ý nghĩa và lay động lòng người.

Hơn nữa, những câu chuyện về con người làm nên lịch sử còn giúp chúng ta nhận ra giá trị của lòng yêu nước, tinh thần dân tộc, sự hy sinh và ý chí kiên cường. Chúng ta không chỉ học về "kháng chiến chống Mỹ", mà chúng ta xúc động khi nghe câu chuyện về "Đội quân tóc dài" đấu tranh trên mặt trận chính trị, hay về những người mẹ "ba đảm đang" vừa sản xuất vừa chiến đấu. Những câu chuyện ấy truyền cảm hứng, giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của độc lập, tự do và giá trị của những gì chúng ta đang có ngày hôm nay. Chúng ta nhận ra rằng lịch sử không phải là những gì đã qua, mà là di sản quý báu được tạo nên bởi chính những con người đã sống và chiến đấu vì nó.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là bài giảng lịch sử hoàn toàn không có giá trị. Một bài giảng lịch sử tốt cần biết cách lồng ghép những câu chuyện về con người vào dòng chảy sự kiện. Khi giáo viên lịch sử có thể kể lại những giai thoại, những chi tiết đời thường, những câu chuyện về sự cống hiến, hy sinh của các nhân vật lịch sử, thì bài giảng sẽ trở nên hấp dẫn và giàu cảm xúc hơn. Chính sự kết hợp hài hòa giữa kiến thức sử kiện và những câu chuyện về con người sẽ giúp thế hệ trẻ hiểu và yêu lịch sử hơn.

Tóm lại, ý kiến "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" là một lời nhắc nhở quan trọng về cách chúng ta tiếp cận và cảm nhận lịch sử. Để lịch sử không còn là những trang sách khô khan, chúng ta cần tìm về những con người, những câu chuyện đằng sau những sự kiện. Chính họ, với những trái tim, khối óc và hành động của mình, đã viết nên những trang sử hào hùng, lay động lòng người và truyền cảm hứng cho các thế hệ mai sau. Việc tìm hiểu và trân trọng những con người làm nên lịch sử chính là cách chúng ta thể hiện lòng biết ơn sâu sắc và xây dựng ý thức trách nhiệm đối với quá khứ, hiện tại và tương lai của dân tộc.