TRẦN BẢO NGỌC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN BẢO NGỌC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ "Đất nước" của Bằng Việt đã khắc họa thành công hình tượng một đất nước giàu ý nghĩa, nơi hiện thực chiến tranh và khát vọng hòa bình hòa quyện. Trong đoạn trích, hình tượng đất nước mang ý nghĩa sâu sắc về sự hồi sinh kỳ diệu trên nền tảng của sự hy sinh vĩ đại. Tác giả khéo léo sử dụng phép đối lập để khẳng định giá trị của nền hòa bình: Đất nước là niềm vui giản dị, là thế hệ trẻ "tung tăng vào lớp Một," là hạnh phúc của "cô gái bắt đầu may áo cưới," nhưng tất cả những niềm vui ấy lại được sinh ra từ nơi "có triệu tấn bom rơi," từ "cống sự bom vùi!". Hình tượng đất nước vì thế không chỉ đơn thuần là một khái niệm địa lý, mà đó còn là một thực thể sống mang đầy đủ cả quá khứ đau thương và tương lai rạng rỡ. Sự sống "nối tiếp lên theo nhau" đã khẳng định sức sống bất diệt của dân tộc ta. Ý nghĩa lớn lao nhất có lẽ là sự nhắc nhở về trách nhiệm: "vị ngọt" - độc lập mà chúng ta đang hưởng thụ chính là thành quả quý giá được đổi bằng máu xương của ông cha ta, chính vì vậy, thế hệ ta ngày nay phải biết trân trọng và tiếp tục xây dựng vững chắc non sông này.

Câu 2:

Lịch sử là tấm gương phản chiếu hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc, nhưng cách chúng ta tiếp nhận và rung động trước lịch sử lại là một vấn đề đáng suy ngẫm. Ý kiến cho rằng "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" đã làm nổi bật một chân lý sâu sắc: Cảm xúc không đến từ chuỗi dữ kiện khô khan mà được khơi nguồn từ những số phận, những hành động quả cảm của con người cụ thể. Điều này đã đặt ra vấn đề về bản chất và phương thức truyền tải tri thức lịch sử.

Ý kiến trên phân biệt rõ ràng giữa hai khái niệm: "bài giảng lịch sử" và "những người làm nên lịch sử". "Bài giảng" đại diện cho kiến thức lý thuyết, dữ kiện, và các sự kiện được hệ thống hóa một cách khách quan, thường thiếu yếu tố cảm xúc. Ngược lại, "những người làm nên lịch sử" là những nhân vật cụ thể, những con người có máu, có tim, với những quyết định và hành động hy sinh vĩ đại. Ý kiến này muốn khẳng định rằng, sự đồng cảm và xúc động của con người chỉ thực sự trào dâng khi chúng ta đối diện với yếu tố nhân văn và câu chuyện cá nhân đằng sau các biến cố lịch sử.

Sự xúc động của con người luôn cần một điểm tựa cảm xúc. Khi tiếp xúc với lịch sử, chúng ta không khóc trước con số thiệt hại, nhưng chúng ta rơi nước mắt khi nghe kể về sự kiên cường của bà mẹ Việt Nam anh hùng mất đi con cái, hay hình ảnh người lính Cụ Hồ hành quân trong rừng sâu. Tinh thần thép, lòng yêu nước, và sự hy sinh quên mình của họ là những minh chứng sống động, là yếu tố nhân văn biến kiến thức thành cảm xúc. Hình tượng những người làm nên lịch sử, từ các vị anh hùng dân tộc đến những người dân thường, chính là linh hồn của lịch sử. Họ mang lại sự đồng cảm, khơi gợi lòng tự hào và thức tỉnh ý chí trong thế hệ sau.

Phải thừa nhận rằng, sự xúc động là cầu nối quan trọng nhất để lịch sử không bị lãng quên. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là bài giảng lịch sử vô dụng. Thực tế, bài giảng cung cấp bối cảnh, trình tự và ý nghĩa hệ thống của các sự kiện, giúp chúng ta hiểu được tầm vóc và hậu quả của hành động người hùng. Một bài giảng lý tưởng phải là sự kết hợp hài hòa giữa sử dụng kiến thức nền tảng để làm nổi bật và tôn vinh những người đã tạo ra lịch sử. Cũng như nếu ta chỉ chăm chú vào cảm xúc cá nhân mà bỏ qua tính hệ thống của bài giảng, chúng ta dễ dẫn đến sự hiểu biết phiến diện, không thấy được nguyên nhân sâu xa của các biến cố. Bởi lịch sử cần cả lý trí và cảm xúc.

Từ ý kiến trên, ta có thể rút ra bài học sâu sắc rằng đối với người dạy, cần đổi mới phương pháp truyền đạt, phải biết cách "nhân cách hóa" kiến thức, thổi hồn vào các con số bằng những câu chuyện cảm động. Đối với người học, cần chủ động tìm hiểu về số phận của những người đi trước, để lịch sử không chỉ là những trang giấy lạnh lùng, mà là những tấm gương sáng ngời về lòng quả cảm.

Nhìn chung, ý kiến đã chỉ ra một sự thật tâm lý rằng sự xúc động là phản ứng trước cái đẹp của phẩm chất con người. "Những người làm nên lịch sử" mãi mãi là ngọn lửa thắp sáng tinh thần dân tộc. Để lịch sử luôn sống động và có ý nghĩa, chúng ta cần phải trân trọng những bài học từ quá khứ, biến lòng ngưỡng mộ đối với những người hùng thành động lực để xây dựng và bảo vệ đất nước trong hiện tại.

a) Cường độ dòng điện đặc trưng cho tác dụng mạnh, yếu của dòng điện, được xác định bằng lượng điện tích dịch chuyển qua tiết diện thẳng của vật dẫn trong một đơn vị thời gian: I = Δα At Điện lượng chuyển qua tiết diện thẳng của dây dẫn trong 2 giây nếu cường độ dòng điện trong dây 3 A là Aq = I.At = 3.2 = 6 c

b) Cường độ dòng điện đặc trưng cho dòng điện mạnh hay yếu vì nó cho biết số lượng hạt mang điện (electron) dịch chuyển trong một giây. Dòng điện càng lớn, số electron dịch chuyển qua tiết diện thẳng càng nhiều, dẫn đến tác dụng điện, nhiệt hoặc từ càng mạnh.