ĐẶNG BÌNH MINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐẶNG BÌNH MINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên với ý nghĩa vừa cụ thể, vừa giàu chiều sâu tư tưởng. Đất nước trước hết là hiện thực đời sống sau chiến tranh: những con đường còn bụi gạch vụn, những nhịp cầu gãy đổ đang được nối lại, những bàn tay cần cù miệt mài dựng xây. Đó là đất nước hồi sinh từ hoang tàn, mang vẻ đẹp của lao động và tái thiết. Đồng thời, đất nước còn là kết tinh của lịch sử đau thương mà anh dũng, nơi mỗi con người bình dị – từ em bé đến cô gái – đều trưởng thành từ bom đạn, công sự. Những mất mát, hi sinh không bị lãng quên mà trở thành nguồn sức mạnh tinh thần, “truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ”. Hình tượng đất nước vì thế mang chiều sâu cảm xúc: vừa gợi nhớ gian khổ, vừa khẳng định niềm tin bền bỉ vào tương lai. Qua hình tượng ấy, Bằng Việt ca ngợi sức sống mãnh liệt của dân tộc và bày tỏ niềm tự hào, yêu thương sâu nặng đối với đất nước Việt Nam.

câu 2

Có người từng nói rằng lịch sử không chỉ được ghi chép bằng những con số khô khan hay những mốc thời gian lạnh lùng, mà được viết nên bằng máu, nước mắt và cả ước mơ của con người. Bởi vậy, ý kiến: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã gợi ra một suy nghĩ sâu sắc về cách con người tiếp nhận và cảm nhận lịch sử.

Trước hết, có thể hiểu rằng những bài giảng lịch sử thường trình bày sự kiện, diễn biến, kết quả theo lối khái quát, cô đọng. Nếu chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ ngày tháng, tên gọi hay chiến thắng, lịch sử dễ trở nên khô cứng, khó khơi gợi cảm xúc. Trong khi đó, những con người làm nên lịch sử – những chiến sĩ ra trận, những bà mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, những em nhỏ lớn lên giữa bom đạn – lại mang đến cho lịch sử một gương mặt sống động, gần gũi và giàu cảm xúc. Chính số phận, sự hi sinh và lý tưởng của họ khiến chúng ta rung động, xúc động và thấu hiểu sâu hơn giá trị của quá khứ.

Thực tế lịch sử dân tộc Việt Nam là minh chứng rõ nét cho ý kiến trên. Chúng ta có thể không nhớ hết từng chiến dịch, từng mốc thời gian, nhưng không thể quên hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ, mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, chị Võ Thị Sáu hiên ngang trước pháp trường hay những bà mẹ Việt Nam anh hùng lặng lẽ chịu đựng mất mát. Lịch sử trở nên có hồn khi hiện lên qua những con người cụ thể, với nỗi đau, lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai. Chính họ đã biến những trang sử thành câu chuyện của con người, của trái tim.

Tuy nhiên, ý kiến trên không có nghĩa là phủ nhận vai trò của các bài giảng lịch sử. Bài giảng lịch sử là cầu nối giúp thế hệ sau hiểu được bối cảnh, ý nghĩa và quy luật vận động của dân tộc. Điều quan trọng là cách tiếp cận lịch sử cần gắn liền sự kiện với con người, kết hợp tri thức và cảm xúc. Khi lịch sử được kể bằng những câu chuyện đời thường, bằng thân phận và khát vọng của con người, nó sẽ không còn xa lạ mà trở thành bài học sống động, có sức lay động lâu dài.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc xúc động trước những người làm nên lịch sử không chỉ dừng lại ở sự cảm phục hay biết ơn. Quan trọng hơn, đó là động lực để sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Hiểu rằng hòa bình, độc lập hôm nay được đánh đổi bằng hi sinh to lớn, mỗi người trẻ cần trân trọng cuộc sống, nỗ lực học tập, rèn luyện nhân cách và cống hiến cho xã hội. Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối lịch sử và làm cho những hi sinh trong quá khứ trở nên có ý nghĩa.

Tóm lại, lịch sử chỉ thực sự chạm đến trái tim con người khi được soi chiếu qua số phận và hành động của những con người đã làm nên nó. Xúc động trước họ chính là cách để chúng ta hiểu lịch sử sâu sắc hơn, biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những giá trị mà cha ông đã dày công gìn giữ.


câu 1

Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên với ý nghĩa vừa cụ thể, vừa giàu chiều sâu tư tưởng. Đất nước trước hết là hiện thực đời sống sau chiến tranh: những con đường còn bụi gạch vụn, những nhịp cầu gãy đổ đang được nối lại, những bàn tay cần cù miệt mài dựng xây. Đó là đất nước hồi sinh từ hoang tàn, mang vẻ đẹp của lao động và tái thiết. Đồng thời, đất nước còn là kết tinh của lịch sử đau thương mà anh dũng, nơi mỗi con người bình dị – từ em bé đến cô gái – đều trưởng thành từ bom đạn, công sự. Những mất mát, hi sinh không bị lãng quên mà trở thành nguồn sức mạnh tinh thần, “truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ”. Hình tượng đất nước vì thế mang chiều sâu cảm xúc: vừa gợi nhớ gian khổ, vừa khẳng định niềm tin bền bỉ vào tương lai. Qua hình tượng ấy, Bằng Việt ca ngợi sức sống mãnh liệt của dân tộc và bày tỏ niềm tự hào, yêu thương sâu nặng đối với đất nước Việt Nam.

câu 2

Có người từng nói rằng lịch sử không chỉ được ghi chép bằng những con số khô khan hay những mốc thời gian lạnh lùng, mà được viết nên bằng máu, nước mắt và cả ước mơ của con người. Bởi vậy, ý kiến: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã gợi ra một suy nghĩ sâu sắc về cách con người tiếp nhận và cảm nhận lịch sử.

Trước hết, có thể hiểu rằng những bài giảng lịch sử thường trình bày sự kiện, diễn biến, kết quả theo lối khái quát, cô đọng. Nếu chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ ngày tháng, tên gọi hay chiến thắng, lịch sử dễ trở nên khô cứng, khó khơi gợi cảm xúc. Trong khi đó, những con người làm nên lịch sử – những chiến sĩ ra trận, những bà mẹ tiễn con đi không hẹn ngày về, những em nhỏ lớn lên giữa bom đạn – lại mang đến cho lịch sử một gương mặt sống động, gần gũi và giàu cảm xúc. Chính số phận, sự hi sinh và lý tưởng của họ khiến chúng ta rung động, xúc động và thấu hiểu sâu hơn giá trị của quá khứ.

Thực tế lịch sử dân tộc Việt Nam là minh chứng rõ nét cho ý kiến trên. Chúng ta có thể không nhớ hết từng chiến dịch, từng mốc thời gian, nhưng không thể quên hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ, mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, chị Võ Thị Sáu hiên ngang trước pháp trường hay những bà mẹ Việt Nam anh hùng lặng lẽ chịu đựng mất mát. Lịch sử trở nên có hồn khi hiện lên qua những con người cụ thể, với nỗi đau, lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai. Chính họ đã biến những trang sử thành câu chuyện của con người, của trái tim.

Tuy nhiên, ý kiến trên không có nghĩa là phủ nhận vai trò của các bài giảng lịch sử. Bài giảng lịch sử là cầu nối giúp thế hệ sau hiểu được bối cảnh, ý nghĩa và quy luật vận động của dân tộc. Điều quan trọng là cách tiếp cận lịch sử cần gắn liền sự kiện với con người, kết hợp tri thức và cảm xúc. Khi lịch sử được kể bằng những câu chuyện đời thường, bằng thân phận và khát vọng của con người, nó sẽ không còn xa lạ mà trở thành bài học sống động, có sức lay động lâu dài.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc xúc động trước những người làm nên lịch sử không chỉ dừng lại ở sự cảm phục hay biết ơn. Quan trọng hơn, đó là động lực để sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Hiểu rằng hòa bình, độc lập hôm nay được đánh đổi bằng hi sinh to lớn, mỗi người trẻ cần trân trọng cuộc sống, nỗ lực học tập, rèn luyện nhân cách và cống hiến cho xã hội. Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối lịch sử và làm cho những hi sinh trong quá khứ trở nên có ý nghĩa.

Tóm lại, lịch sử chỉ thực sự chạm đến trái tim con người khi được soi chiếu qua số phận và hành động của những con người đã làm nên nó. Xúc động trước họ chính là cách để chúng ta hiểu lịch sử sâu sắc hơn, biết ơn quá khứ và sống xứng đáng với những giá trị mà cha ông đã dày công gìn giữ.