LÊ BẢO LONG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Qua bài thơ "Đất nước" của Bằng Việt, người đọc không khỏi xúc động trước hình tượng đất nước. Trước hết, đất nước được cảm nhận qua những con người lao động bình dị sau chiến tranh: “người đang tới dựng nhà”, “những bàn tay vun quén”, “vóc dáng cần cù”. Đó là khung cảnh đất nước đang dần khôi phục lại nhịp sống, "cây nham nhở tàn tro" vẫn kịp nhú "nhành hoa". Chứng kiến khung cảnh ấy, nhân vật trữ tình hồi tưởng lại về những hồi ức đau thương của chiến tranh "triệu tấn bom rơi", "cộng sự bom vùi". Nhưng chính những năm tháng gian khổ ấy lại là khoảng thời gian con người đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau, là tình đồng cam cộng khổ trong chiến tranh. Và quá khứ ấy đã trở thành một dấu ấn khó phai trong lịch sử, là một phần kí ức thiêng liêng, là một phần 'xương máu' của đất nước. "Âm hưởng" ấy vẫn còn vang vọng, và sẽ là một lời thôi thúc, nhắc nhở thế hệ được sống trong hoà bình phải biết trân trọng và giữ gìn công ơn cao cả. Bằng giọng thơ trầm lắng, hình ảnh giản dị mà đau thương, Bằng Việt đã khắc hoạ một đất nước Việt Nam kiên cường, dù bé nhỏ nhưng lại có những con người khát khao sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc. Đất nước Việt Nam hôm nay hoà bình, thật đẹp sao!
Câu 2:
“Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một ý kiến đáng suy ngẫm khi bàn về cách con người hôm nay tiếp cận và cảm nhận lịch sử dân tộc. Với ý kiến này, tôi đồng tình một phần, bởi cảm xúc của con người thường bắt nguồn từ những con người cụ thể, nhưng đồng thời không thể phủ nhận vai trò quan trọng của những bài giảng lịch sử trong việc lưu giữ và truyền tải các giá trị quá khứ.
Trước hết, cần hiểu rõ ý kiến trên. Những bài giảng lịch sử đôi khi khiến người học cảm thấy khô khan vì chứa nhiều mốc thời gian, sự kiện, số liệu. Trong khi đó, những người làm nên lịch sử lại là “người thật, việc thật” – những con người bằng xương bằng thịt, đã sống, đã chiến đấu, đã hi sinh cho độc lập, tự do của dân tộc. Chính câu chuyện đời, số phận, lý tưởng và sự hi sinh của họ dễ chạm đến trái tim con người hơn là những trang sách hay bài giảng thuần lý thuyết. Vì vậy, việc con người xúc động trước những nhân chứng lịch sử là điều dễ hiểu.
Bàn luận sâu hơn, có thể thấy ý kiến trên đúng ở một khía cạnh nhất định. Lịch sử được tạo nên từ hành động và cống hiến của con người, và chính họ là linh hồn của lịch sử. Khi nghe kể về cuộc đời của chị Võ Thị Sáu – người con gái trẻ tuổi vẫn hiên ngang trước cái chết, hay khi chứng kiến hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng tài ba, giản dị, tận tụy cả đời vì dân tộc, chúng ta không khỏi xúc động và tự hào. Những con người ấy khiến lịch sử trở nên gần gũi, sống động và giàu cảm xúc hơn. Tuy nhiên, nếu chỉ xúc động trước con người mà xem nhẹ những bài giảng lịch sử thì đó lại là một cách nhìn chưa toàn diện. Bởi lẽ, chính những bài giảng lịch sử là cầu nối giúp thế hệ sau hiểu được những con người đã làm nên lịch sử ấy. Nhờ cách giảng dạy sinh động, kết hợp kể chuyện, hình ảnh, tư liệu, giáo viên giúp học sinh không chỉ nhớ lịch sử mà còn hiểu lịch sử. Những bài giảng hay có thể khơi dậy lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm đối với đất nước. Không có bài giảng lịch sử, những tấm gương anh hùng có thể dần rơi vào quên lãng.
Vì thế, người học cần biết trân trọng cả lịch sử lẫn cách lịch sử được truyền đạt. Xúc động là một cảm xúc cần có ở con người hiện đại – xúc động trước sự hi sinh của cha ông, trước những giá trị đích thực của dân tộc, đồng thời biết rung cảm trước những bài giảng lịch sử giàu tâm huyết. Khi cảm xúc và tri thức hòa quyện, lịch sử sẽ không còn là môn học khô cứng mà trở thành nguồn cảm hứng nuôi dưỡng nhân cách.
Tuy vậy, vẫn còn một số người thờ ơ, không trân trọng lịch sử, xem nhẹ những bài học lịch sử vì cho rằng đó là chuyện đã qua, không liên quan đến hiện tại. Cách nghĩ ấy dễ dẫn đến lối sống vô cảm, thiếu gốc rễ và đánh mất bản sắc dân tộc. Con người cần phải biết trân quý cội nguồn đất nước, nhìn vào lịch sử mà rút ra nhiều bài học kinh nghiệm quý báu. Chính bác Hồ, một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, cũng đã từng căn dặn: "Dân ta phải biết sử ta
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam"
Có như vậy thì đất nước mới phát triển bền vững, mới giàu đẹp được.
Tóm lại, con người có thể xúc động mạnh mẽ trước những người làm nên lịch sử, nhưng không thể phủ nhận vai trò to lớn của những bài giảng lịch sử. Lịch sử chỉ thực sự sống mãi khi có con người ghi nhớ, truyền lại và tiếp nối những giá trị mà cha ông đã dày công xây dựng.
Câu 1:
Qua bài thơ "Đất nước" của Bằng Việt, người đọc không khỏi xúc động trước hình tượng đất nước. Trước hết, đất nước được cảm nhận qua những con người lao động bình dị sau chiến tranh: “người đang tới dựng nhà”, “những bàn tay vun quén”, “vóc dáng cần cù”. Đó là khung cảnh đất nước đang dần khôi phục lại nhịp sống, "cây nham nhở tàn tro" vẫn kịp nhú "nhành hoa". Chứng kiến khung cảnh ấy, nhân vật trữ tình hồi tưởng lại về những hồi ức đau thương của chiến tranh "triệu tấn bom rơi", "cộng sự bom vùi". Nhưng chính những năm tháng gian khổ ấy lại là khoảng thời gian con người đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau, là tình đồng cam cộng khổ trong chiến tranh. Và quá khứ ấy đã trở thành một dấu ấn khó phai trong lịch sử, là một phần kí ức thiêng liêng, là một phần 'xương máu' của đất nước. "Âm hưởng" ấy vẫn còn vang vọng, và sẽ là một lời thôi thúc, nhắc nhở thế hệ được sống trong hoà bình phải biết trân trọng và giữ gìn công ơn cao cả. Bằng giọng thơ trầm lắng, hình ảnh giản dị mà đau thương, Bằng Việt đã khắc hoạ một đất nước Việt Nam kiên cường, dù bé nhỏ nhưng lại có những con người khát khao sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc. Đất nước Việt Nam hôm nay hoà bình, thật đẹp sao!
Câu 2:
“Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một ý kiến đáng suy ngẫm khi bàn về cách con người hôm nay tiếp cận và cảm nhận lịch sử dân tộc. Với ý kiến này, tôi đồng tình một phần, bởi cảm xúc của con người thường bắt nguồn từ những con người cụ thể, nhưng đồng thời không thể phủ nhận vai trò quan trọng của những bài giảng lịch sử trong việc lưu giữ và truyền tải các giá trị quá khứ.
Trước hết, cần hiểu rõ ý kiến trên. Những bài giảng lịch sử đôi khi khiến người học cảm thấy khô khan vì chứa nhiều mốc thời gian, sự kiện, số liệu. Trong khi đó, những người làm nên lịch sử lại là “người thật, việc thật” – những con người bằng xương bằng thịt, đã sống, đã chiến đấu, đã hi sinh cho độc lập, tự do của dân tộc. Chính câu chuyện đời, số phận, lý tưởng và sự hi sinh của họ dễ chạm đến trái tim con người hơn là những trang sách hay bài giảng thuần lý thuyết. Vì vậy, việc con người xúc động trước những nhân chứng lịch sử là điều dễ hiểu.
Bàn luận sâu hơn, có thể thấy ý kiến trên đúng ở một khía cạnh nhất định. Lịch sử được tạo nên từ hành động và cống hiến của con người, và chính họ là linh hồn của lịch sử. Khi nghe kể về cuộc đời của chị Võ Thị Sáu – người con gái trẻ tuổi vẫn hiên ngang trước cái chết, hay khi chứng kiến hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng tài ba, giản dị, tận tụy cả đời vì dân tộc, chúng ta không khỏi xúc động và tự hào. Những con người ấy khiến lịch sử trở nên gần gũi, sống động và giàu cảm xúc hơn. Tuy nhiên, nếu chỉ xúc động trước con người mà xem nhẹ những bài giảng lịch sử thì đó lại là một cách nhìn chưa toàn diện. Bởi lẽ, chính những bài giảng lịch sử là cầu nối giúp thế hệ sau hiểu được những con người đã làm nên lịch sử ấy. Nhờ cách giảng dạy sinh động, kết hợp kể chuyện, hình ảnh, tư liệu, giáo viên giúp học sinh không chỉ nhớ lịch sử mà còn hiểu lịch sử. Những bài giảng hay có thể khơi dậy lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm đối với đất nước. Không có bài giảng lịch sử, những tấm gương anh hùng có thể dần rơi vào quên lãng.
Vì thế, người học cần biết trân trọng cả lịch sử lẫn cách lịch sử được truyền đạt. Xúc động là một cảm xúc cần có ở con người hiện đại – xúc động trước sự hi sinh của cha ông, trước những giá trị đích thực của dân tộc, đồng thời biết rung cảm trước những bài giảng lịch sử giàu tâm huyết. Khi cảm xúc và tri thức hòa quyện, lịch sử sẽ không còn là môn học khô cứng mà trở thành nguồn cảm hứng nuôi dưỡng nhân cách.
Tuy vậy, vẫn còn một số người thờ ơ, không trân trọng lịch sử, xem nhẹ những bài học lịch sử vì cho rằng đó là chuyện đã qua, không liên quan đến hiện tại. Cách nghĩ ấy dễ dẫn đến lối sống vô cảm, thiếu gốc rễ và đánh mất bản sắc dân tộc. Con người cần phải biết trân quý cội nguồn đất nước, nhìn vào lịch sử mà rút ra nhiều bài học kinh nghiệm quý báu. Chính bác Hồ, một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, cũng đã từng căn dặn: "Dân ta phải biết sử ta
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam"
Có như vậy thì đất nước mới phát triển bền vững, mới giàu đẹp được.
Tóm lại, con người có thể xúc động mạnh mẽ trước những người làm nên lịch sử, nhưng không thể phủ nhận vai trò to lớn của những bài giảng lịch sử. Lịch sử chỉ thực sự sống mãi khi có con người ghi nhớ, truyền lại và tiếp nối những giá trị mà cha ông đã dày công xây dựng.