NGÔ KHÁNH NGỌC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGÔ KHÁNH NGỌC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: Bài thơ thể hiện nỗi lo âu, bất an, sợ hãi trước sự mong manh của tình yêu và hạnh phúc. Nhân vật trữ tình lo sợ những đổi thay của thời gian, của hoàn cảnh và lòng người sẽ làm phai nhạt những lời hứa, những kỷ niệm đẹp trong quá khứ. Câu 3: Trong đoạn thơ, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa qua hình ảnh “mưa cướp đi ánh sáng của ngày”. Mưa được gán cho hành động của con người là “cướp đi”, qua đó nhấn mạnh sức tàn phá của mưa không chỉ đối với cảnh vật mà còn với đời sống tinh thần con người. Mưa làm cho không gian trở nên u tối, con người rơi vào trạng thái lo âu, mất ngủ, bế tắc. Đồng thời, hình ảnh “hạnh phúc con người mong manh mưa sa” còn cho thấy hạnh phúc rất dễ tan vỡ trước những biến động của cuộc đời. Biện pháp tu từ này góp phần làm nổi bật tâm trạng bất an, buồn bã của nhân vật trữ tình. Câu 4: Khi đối diện với một tương lai tràn ngập những điều chưa biết, con người cần giữ cho mình sự bình tĩnh, bản lĩnh và niềm tin. Cần chủ động chuẩn bị tâm thế sẵn sàng đối mặt với khó khăn, không bi quan, sợ hãi trước những thay đổi. Đồng thời, con người cũng cần trân trọng hiện tại, yêu thương những giá trị đang có và sống chân thành với chính mình để có thể vững vàng bước tiếp trên hành trình phía trước.

Câu 1:

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật bằng tên hoặc đại từ “y”, “Thứ”. Câu 2: Điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích chủ yếu đặt từ nhân vật ông giáo Thứ. Các sự việc, cảm xúc và suy nghĩ được miêu tả thông qua cảm nhận của Thứ. Điểm nhìn này giúp làm nổi bật diễn biến tâm lý phức tạp của nhân vật, khiến người đọc hiểu rõ nỗi đau, sự day dứt và tự ý thức của Thứ, đồng thời thể hiện rõ tư tưởng nhân đạo của Nam Cao. Câu 3: Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm vì trong lúc ăn, Thứ nghĩ ngợi về cuộc sống nghèo túng, bế tắc và sự sa sút của bản thân. Miếng cơm trở nên nghẹn ngào bởi nó gợi lên nỗi tủi thân, đau đớn khi lý tưởng sống và nhân cách của Thứ đang bị hiện thực khắc nghiệt làm cho hao mòn. Câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo trong xã hội cũ. Đó là những con người có lý tưởng, có nhân cách nhưng bị cuộc sống cơm áo gạo tiền vùi dập, dẫn đến sự mỏi mệt, chán chường và sống mòn. Qua đó, Nam Cao thể hiện sự cảm thông sâu sắc và thái độ phê phán xã hội thực dân phong kiến đã làm băng hoại đời sống tinh thần con người.

Câu 1:

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật bằng tên hoặc đại từ “y”, “Thứ”. Câu 2: Điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích chủ yếu đặt từ nhân vật ông giáo Thứ. Các sự việc, cảm xúc và suy nghĩ được miêu tả thông qua cảm nhận của Thứ. Điểm nhìn này giúp làm nổi bật diễn biến tâm lý phức tạp của nhân vật, khiến người đọc hiểu rõ nỗi đau, sự day dứt và tự ý thức của Thứ, đồng thời thể hiện rõ tư tưởng nhân đạo của Nam Cao. Câu 3: Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm vì trong lúc ăn, Thứ nghĩ ngợi về cuộc sống nghèo túng, bế tắc và sự sa sút của bản thân. Miếng cơm trở nên nghẹn ngào bởi nó gợi lên nỗi tủi thân, đau đớn khi lý tưởng sống và nhân cách của Thứ đang bị hiện thực khắc nghiệt làm cho hao mòn. Câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo trong xã hội cũ. Đó là những con người có lý tưởng, có nhân cách nhưng bị cuộc sống cơm áo gạo tiền vùi dập, dẫn đến sự mỏi mệt, chán chường và sống mòn. Qua đó, Nam Cao thể hiện sự cảm thông sâu sắc và thái độ phê phán xã hội thực dân phong kiến đã làm băng hoại đời sống tinh thần con người.