NGUYỄN TUẤN KIỆT
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống hiện đại, việc con người biết yêu thương vạn vật xung quanh không chỉ là một đức tính tốt đẹp mà còn là điều kiện sống còn để duy trì sự cân bằng của thế giới. Yêu thương vạn vật chính là sự trân quý, nâng niu từ nhành cây, ngọn cỏ đến những loài vật bé nhỏ hay môi trường sống xung quanh ta. Khi chúng ta biết rung động trước một nụ hoa chớm nở hay xót xa trước một dòng sông bị ô nhiễm, tâm hồn ta trở nên giàu có và nhân văn hơn. Ngược lại, lối sống vô tâm, coi con người là trung tâm duy nhất có quyền khai thác và chà đạp lên vạn vật sẽ dẫn đến sự chai sạn về cảm xúc và sự hủy diệt của hệ sinh thái. Như nhà văn Chu Văn Sơn từng gợi nhắc, ta cần những lần "gai đâm" để thức tỉnh lòng trắc ẩn, để nhận ra rằng thiên nhiên luôn bao dung che chở dù ta thường xuyên làm tổn thương nó. Biết yêu thương vạn vật giúp con người sống chậm lại, biết khiêm nhường và trách nhiệm hơn. Đó cũng chính là cách để chúng ta bảo vệ cuộc sống của chính mình và để lại một thế giới tươi đẹp cho thế hệ mai sau.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp với biểu cảm). Giải thích: Dù sử dụng nhiều hình ảnh giàu sức gợi, nhưng mục đích cuối cùng của tác giả là đưa ra những suy ngẫm, triết lý về cách ứng xử của con người với thế giới xung quanh. Câu 2: Nội dung chính của văn bản Văn bản là lời thức tỉnh con người về sự vô tâm, thô tháp trong lối sống hằng ngày đã vô tình gây ra tổn thương cho thiên nhiên, vạn vật và những giá trị tinh thần nhỏ bé. Đồng thời, tác giả ca ngợi sự bao dung của thế giới và khẳng định: con người cần biết "tổn thương" để biết nâng niu, trân trọng cuộc sống hơn. Câu 3: Xác định và phân tích một biện pháp tu từ trong đoạn (7) Biện pháp tu từ: Liệt kê kết hợp với Điệp cấu trúc ("... quen ..."). Dẫn chứng: "Mặt đất ngàn đời quen tha thứ. Đại dương bao la quen độ lượng. Cánh rừng mênh mông quen trầm mặc..." Tác dụng: Về nội dung: Nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nhịn và vị tha vô điều kiện của thiên nhiên, vạn vật đối với những sai lầm, tàn phá của con người. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dàn trải, sâu lắng, làm tăng sức thuyết phục cho lập luận và khơi gợi niềm xúc động, sự hối lỗi ở người đọc. Câu 4: Vì sao tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm"? Tác giả nói như vậy vì: Sự thức tỉnh: "Gai đâm" là biểu tượng cho những nỗi đau, những va vấp hoặc sự tổn thương mà con người phải gánh chịu. Khi bị đau, con người mới chợt "giật mình" thoát khỏi sự vô tâm, ích kỷ của bản thân. Sự thấu cảm: Chỉ khi tự mình nếm trải nỗi đau (rỉ máu), chúng ta mới có thể thấu hiểu và xót thương cho những nỗi đau mà mình đã gây ra cho vạn vật xung quanh. Lối sống nhân văn: Nỗi đau giúp tâm hồn con người trở nên nhạy cảm hơn, từ đó biết sống chậm lại, nhẹ nhàng và nâng niu thế giới này hơn. Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản Bạn có thể chọn một trong các ý sau tùy theo cảm nhận cá nhân: Bài học về sự thấu cảm: Đừng sống quá vô tâm. Hãy luôn quan sát và cảm nhận để thấy rằng mỗi hành động nhỏ của ta đều có thể ảnh hưởng đến thế giới xung quanh. Bài học về lòng biết ơn và sự bao dung: Thiên nhiên và cuộc đời luôn bao dung với ta, vì vậy ta cần trả ơn bằng lối sống tử tế, trách nhiệm. Giá trị của những "tổn thương": Đôi khi những vấp ngã hay nỗi đau trong đời là cần thiết để giúp ta trưởng thành và sống người hơn.