Phạm Quốc Phong
Giới thiệu về bản thân
Văn bản “Phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa” giới thiệu nhiều loại phương tiện được đồng bào dân tộc sử dụng trong cuộc sống. Tùy theo điều kiện địa hình miền núi, cao nguyên hay sông nước mà mỗi dân tộc có cách vận chuyển riêng. Ở vùng núi, người dân thường dùng gùi để mang hàng trên lưng hoặc dùng ngựa thồ để chuyên chở. Một số nơi còn sử dụng voi để vận chuyển hàng hóa và đi lại. Tại vùng sông suối, thuyền độc mộc là phương tiện quen thuộc của nhiều dân tộc. Những phương tiện ấy được làm từ vật liệu sẵn có trong tự nhiên và phù hợp với môi trường sống. Chúng không chỉ phục vụ lao động mà còn phản ánh kinh nghiệm sống lâu đời của đồng bào. Qua văn bản, người đọc thấy được sự khéo léo, sáng tạo và nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa.
Văn bản “Ghe xuồng Nam Bộ” trình bày về vai trò và đặc điểm của ghe xuồng trong đời sống người dân miền Nam. Do mạng lưới sông ngòi dày đặc, ghe xuồng trở thành phương tiện di chuyển chủ yếu. Người dân sử dụng ghe xuồng để đi lại, vận chuyển hàng hóa, đánh bắt thủy sản và buôn bán trên sông. Có nhiều loại ghe xuồng như ghe chài, ghe bầu, xuồng ba lá,… mỗi loại có cấu tạo và công dụng riêng. Ghe xuồng thường được làm từ gỗ, thiết kế phù hợp với điều kiện sông nước. Không chỉ là phương tiện lao động, ghe xuồng còn gắn bó với sinh hoạt văn hóa, phong tục tập quán của người dân. Những chợ nổi, cảnh sinh hoạt trên sông đều gắn liền với ghe xuồng. Qua đó, văn bản làm nổi bật nét đặc trưng độc đáo của vùng Nam Bộ và tình cảm gắn bó của con người với thiên nhiên nơi đây.