Đới Thị Thùy Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đới Thị Thùy Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Đời sống xã hội

  • Xã hội phong kiến sơ khai: Nhà nước phong kiến tập quyền đầu tiên được hình thành, vua nắm quyền lực tuyệt đối. Tuy nhiên, bộ máy quan lại còn đơn giản, dựa nhiều vào tầng lớp quý tộc và tướng lĩnh quân sự.
  • Phân hóa giai cấp rõ rệt: Xã hội có sự phân chia thành các tầng lớp gồm vua, hoàng tộc, quan lại, địa chủ, nông dân, thợ thủ công và nô tì. Đặc biệt, nô tì chiếm một số lượng đáng kể do ảnh hưởng từ thời kỳ trước.
  • Làng xã đóng vai trò quan trọng: Đời sống kinh tế dựa vào nông nghiệp, nhân dân chủ yếu sinh sống trong các làng xã tự quản, nơi vẫn duy trì các phong tục tập quán truyền thống.
  • Luật pháp nghiêm khắc: Vua Đinh Tiên Hoàng áp dụng chính sách trị nước bằng pháp luật hà khắc để bảo vệ chính quyền non trẻ, điển hình là việc xử phạt nghiêm minh (đóng cọc bêu đầu kẻ phản loạn).

2. Đời sống văn hóa

  • Tín ngưỡng và tôn giáo phát triển:
    • Phật giáo giữ vai trò quan trọng, được các triều đại ủng hộ và trở thành quốc giáo. Chùa chiền được xây dựng nhiều, Phật giáo ảnh hưởng mạnh đến đời sống tinh thần của nhân dân.
    • Đạo giáo và tín ngưỡng dân gian như thờ cúng tổ tiên, thần linh, anh hùng dân tộc cũng phổ biến. Đặc biệt, việc thờ cúng vua Đinh, vua Lê và các tướng lĩnh có công là dấu hiệu của tín ngưỡng bản địa.
  • Chữ viết và giáo dục: Chữ Hán được sử dụng trong bộ máy cai trị, nhưng chưa có hệ thống giáo dục chính quy. Việc học tập chủ yếu diễn ra trong các gia đình quý tộc hoặc chùa chiền.
  • Nghệ thuật dân gian phát triển: Ca dao, dân ca, lễ hội dân gian được duy trì, phản ánh đời sống tinh thần phong phú của nhân dân. Các hình thức biểu diễn nghệ thuật như múa rối nước có thể đã xuất hiện từ giai đoạn này.

a.Ở Bắc Mỹ, tài nguyên rừng được khai thác theo hướng bền vững: khai thác hợp lí, áp dụng khoa học – kĩ thuật, trồng rừng thay thế sau khi khai thác, bảo vệ và phục hồi rừng.


b. Trung và Nam Mỹ có tỉ lệ đô thị hóa cao và tăng nhanh. Dân cư tập trung nhiều ở các thành phố lớn, nhưng quá trình đô thị hóa thiếu quy hoạch nên xuất hiện nhiều khu ổ chuột và chênh lệch giàu nghèo.


Câu 1

Trong văn bản Chuyện của ba con vật, nhân vật heo hiện lên là một con vật ít nói nhưng có suy nghĩ sâu sắc. Trước sự kiêu ngạo và coi thường của gà, heo không vội tranh cãi mà vẫn điềm tĩnh, lặng lẽ ăn. Chỉ đến khi bị xúc phạm, heo mới lên tiếng để khẳng định giá trị của bản thân. Lời nói của heo ngắn gọn nhưng khiến gà phải suy nghĩ và nhận ra sự hiểu biết hạn hẹp của mình. Heo đại diện cho những người âm thầm đóng góp, không phô trương nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm thông điệp rằng mỗi cá nhân đều có ích theo cách riêng và không nên đánh giá người khác một cách phiến diện.


Câu 2

Trong cuộc sống, khen ngợi người khác là một hành động đẹp và đáng trân trọng. Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Bởi vì lời khen chân thành không làm giảm giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự tự tin và nhân cách tốt đẹp. Khi biết ghi nhận ưu điểm của người khác, chúng ta góp phần tạo nên môi trường sống tích cực, khích lệ mọi người cùng tiến bộ. Ngược lại, việc ngại khen thường xuất phát từ sự ích kỉ hoặc tự ti. Thực tế cho thấy, người biết khen đúng lúc sẽ được yêu quý và tôn trọng hơn. Vì vậy, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn giúp bản thân trở nên tốt đẹp hơn.

câu 1

Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).


Câu 2.

Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho chủ, qua đó làm gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình.


Câu 3.

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, tính cách của con người.
  • Thông qua một câu chuyện ngắn, giản dị để rút ra bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người.

Câu 4.

Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần sống khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
-> Căn cứ xác định chủ đề là từ lời nói của heo, sự nhận ra sai lầm của gà và nhận xét cuối truyện của người nông dân.


Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)

Qua câu chuyện của ba con vật, em rút ra bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng, không ai là vô dụng. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài hay một khía cạnh, ta dễ coi thường người khác giống như gà đã coi thường heo. Sự kiêu ngạo không giúp con người trở nên tốt hơn mà chỉ làm cho ta hạn hẹp trong suy nghĩ. Khi biết tôn trọng và ghi nhận đóng góp của người khác, chúng ta sẽ sống hòa đồng và nhân ái hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống khiêm tốn và trân trọng giá trị của mọi người xung quanh.

câu 1

Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).


Câu 2.

Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho chủ, qua đó làm gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình.


Câu 3.

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, tính cách của con người.
  • Thông qua một câu chuyện ngắn, giản dị để rút ra bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người.

Câu 4.

Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần sống khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
-> Căn cứ xác định chủ đề là từ lời nói của heo, sự nhận ra sai lầm của gà và nhận xét cuối truyện của người nông dân.


Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)

Qua câu chuyện của ba con vật, em rút ra bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng, không ai là vô dụng. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài hay một khía cạnh, ta dễ coi thường người khác giống như gà đã coi thường heo. Sự kiêu ngạo không giúp con người trở nên tốt hơn mà chỉ làm cho ta hạn hẹp trong suy nghĩ. Khi biết tôn trọng và ghi nhận đóng góp của người khác, chúng ta sẽ sống hòa đồng và nhân ái hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống khiêm tốn và trân trọng giá trị của mọi người xung quanh.

câu 1

Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).


Câu 2.

Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho chủ, qua đó làm gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình.


Câu 3.

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, tính cách của con người.
  • Thông qua một câu chuyện ngắn, giản dị để rút ra bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người.

Câu 4.

Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần sống khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
-> Căn cứ xác định chủ đề là từ lời nói của heo, sự nhận ra sai lầm của gà và nhận xét cuối truyện của người nông dân.


Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)

Qua câu chuyện của ba con vật, em rút ra bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng, không ai là vô dụng. Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài hay một khía cạnh, ta dễ coi thường người khác giống như gà đã coi thường heo. Sự kiêu ngạo không giúp con người trở nên tốt hơn mà chỉ làm cho ta hạn hẹp trong suy nghĩ. Khi biết tôn trọng và ghi nhận đóng góp của người khác, chúng ta sẽ sống hòa đồng và nhân ái hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống khiêm tốn và trân trọng giá trị của mọi người xung quanh.

câu 1

cuộc du hành diễn ra trong lòng đất, cụ thể là trong miệng núi lửa đang hoạt động , dưới lòng đất Iceland. Nhân vật đang ở trong ống dẫn của một ngọn núi lửa sắp phun trào .

câu 2

chủ ngữ được mở rộng bằng cách thêm các từ ngữ miêu tả ( phụ ngữ ) đứng trước danh từ trung tâm

danh từ trung tâm : sự ghê sợ

phần mở rộng : dai dẳng không gì cưỡng nổi

câu 3

giáo sư bình tĩnh vì ông hiểu rõ hiện tượng họ đang gặp phải là dấu hiệu của núi lửa phun trào và xem đó là cơ hội để trở về mặt đất .Qua đó cho thấy ông là người : bình tĩnh , gan dạ , tự tin, có kiến thức khoa học vững vàng , quyết đoán trong mọi tình huống nguy hiểm.

câu 4

1. lo lắng sợ hãi

- '' Một sự ghê sợ dai dẳng ''

- '' chúng ta sắp nguy đến nơi rồi ''

-hoảng hốt khi thấy dấu hiệu núi lửa phun trào

2 .biết suy nghĩ, biết lắng nghe và tin tưởng giáo sư

- sau khi nghe giáo sư giải thích , nhân vật nhận ra ông nói đúng

- thừa nhận sự can đảm và tính toán của giáo sư



câu 1

cuộc du hành diễn ra trong lòng đất, cụ thể là trong miệng núi lửa đang hoạt động , dưới lòng đất Iceland. Nhân vật đang ở trong ống dẫn của một ngọn núi lửa sắp phun trào .

câu 2

chủ ngữ được mở rộng bằng cách thêm các từ ngữ miêu tả ( phụ ngữ ) đứng trước danh từ trung tâm

danh từ trung tâm : sự ghê sợ

phần mở rộng : dai dẳng không gì cưỡng nổi

câu 3

giáo sư bình tĩnh vì ông hiểu rõ hiện tượng họ đang gặp phải là dấu hiệu của núi lửa phun trào và xem đó là cơ hội để trở về mặt đất .Qua đó cho thấy ông là người : bình tĩnh , gan dạ , tự tin, có kiến thức khoa học vững vàng , quyết đoán trong mọi tình huống nguy hiểm.

câu 4

1. lo lắng sợ hãi

- '' Một sự ghê sợ dai dẳng ''

- '' chúng ta sắp nguy đến nơi rồi ''

-hoảng hốt khi thấy dấu hiệu núi lửa phun trào

2 .biết suy nghĩ, biết lắng nghe và tin tưởng giáo sư

- sau khi nghe giáo sư giải thích , nhân vật nhận ra ông nói đúng

- thừa nhận sự can đảm và tính toán của giáo sư



câu 1

cuộc du hành diễn ra trong lòng đất, cụ thể là trong miệng núi lửa đang hoạt động , dưới lòng đất Iceland. Nhân vật đang ở trong ống dẫn của một ngọn núi lửa sắp phun trào .

câu 2

chủ ngữ được mở rộng bằng cách thêm các từ ngữ miêu tả ( phụ ngữ ) đứng trước danh từ trung tâm

danh từ trung tâm : sự ghê sợ

phần mở rộng : dai dẳng không gì cưỡng nổi

câu 3

giáo sư bình tĩnh vì ông hiểu rõ hiện tượng họ đang gặp phải là dấu hiệu của núi lửa phun trào và xem đó là cơ hội để trở về mặt đất .Qua đó cho thấy ông là người : bình tĩnh , gan dạ , tự tin, có kiến thức khoa học vững vàng , quyết đoán trong mọi tình huống nguy hiểm.

câu 4

1. lo lắng sợ hãi

- '' Một sự ghê sợ dai dẳng ''

- '' chúng ta sắp nguy đến nơi rồi ''

-hoảng hốt khi thấy dấu hiệu núi lửa phun trào

2 .biết suy nghĩ, biết lắng nghe và tin tưởng giáo sư

- sau khi nghe giáo sư giải thích , nhân vật nhận ra ông nói đúng

- thừa nhận sự can đảm và tính toán của giáo sư