Lê Linh Anh
Giới thiệu về bản thân
a. Đặc điểm địa hình của châu Nam Cực:
- Châu Nam Cực là một lục địa băng giá, với hơn 98% diện tích bị bao phủ bởi lớp băng dày.
- Độ cao trung bình của châu lục này là lớn nhất trên Trái Đất.
- Địa hình chủ yếu là các cao nguyên băng khổng lồ, với những ngọn núi băng cao vút và những thung lũng sâu thẳm.
- Ngoài ra, châu Nam Cực còn có một số dãy núi đá trồi lên khỏi lớp băng, như dãy núi Transantarctic.
b. Các tài nguyên thiên nhiên của châu Nam Cực:
- Khoáng sản: Châu Nam Cực được cho là giàu có về khoáng sản, bao gồm than đá, sắt, dầu mỏ và nhiều loại khoáng sản khác. Tuy nhiên, việc khai thác tài nguyên ở đây gặp nhiều khó khăn do điều kiện khí hậu khắc nghiệt và lớp băng dày.
- Nguồn nước ngọt: Lớp băng ở Nam Cực chứa một lượng nước ngọt khổng lồ, chiếm khoảng 70% lượng nước ngọt của Trái Đất. Đây là một nguồn tài nguyên quý giá trong tương lai.
- Hải sản: Vùng biển xung quanh châu Nam Cực có nguồn hải sản phong phú, đặc biệt là loài nhuyễn thể (krill), một loại tôm nhỏ có giá trị dinh dưỡng cao.
- Tài nguyên du lịch: Ngày nay Nam Cực đã thu hút được một lượng lớn khách du lịch đến tham quan.
Bài làm
Trong cuộc sống hiện đại, con người phải đối mặt với rất nhiều công việc và áp lực. Tuy nhiên, thay vì giải quyết ngay, không ít người lại có thói quen trì hoãn. Ý kiến cho rằng “thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người” là hoàn toàn đúng đắn và đáng để mỗi chúng ta suy ngẫm.
Trì hoãn là việc chần chừ, kéo dài thời gian thực hiện những công việc cần thiết dù biết rằng điều đó là quan trọng. Đây không chỉ là một thói quen xấu mà còn là biểu hiện của sự thiếu kỷ luật và thiếu trách nhiệm với bản thân. Nhiều người thường tự biện minh rằng mình “đợi lúc thích hợp hơn” hay “chưa có hứng”, nhưng thực chất đó chỉ là cách né tránh công việc
Thói quen trì hoãn gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Trước hết, nó làm giảm hiệu quả công việc và học tập. Khi dồn việc đến phút cuối, con người dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, làm việc qua loa, thiếu chất lượng. Không những vậy, trì hoãn còn khiến chúng ta đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Trong xã hội cạnh tranh hiện nay, người chậm trễ sẽ dễ bị bỏ lại phía sau. Về lâu dài, thói quen này còn hình thành lối sống lười biếng, thiếu ý chí, ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai và sự phát triển của mỗi cá nhân.
Nguyên nhân của việc trì hoãn có thể xuất phát từ nhiều yếu tố. Đó có thể là do tâm lý sợ thất bại, thiếu tự tin, hoặc đơn giản là do lười biếng và không biết quản lý thời gian. Ngoài ra, sự hấp dẫn của mạng xã hội, trò chơi điện tử cũng khiến nhiều người dễ bị phân tâm, dẫn đến việc trì hoãn những nhiệm vụ quan trọng.
Tuy nhiên, thói quen này hoàn toàn có thể khắc phục nếu mỗi người có ý thức thay đổi. Trước hết, cần xác định rõ mục tiêu và lập kế hoạch cụ thể cho từng công việc. Bên cạnh đó, mỗi người nên rèn luyện tính kỷ luật, làm việc theo nguyên tắc “việc hôm nay không để ngày mai”. Việc chia nhỏ công việc và hoàn thành từng bước cũng giúp giảm áp lực và tăng động lực. Quan trọng hơn, chúng ta cần nhận thức rằng thời gian là hữu hạn, nếu không biết tận dụng thì sẽ không bao giờ lấy lại được
Đối với học sinh như chúng ta, việc từ bỏ thói quen trì hoãn càng trở nên cần thiết. Ngay từ bây giờ, mỗi người cần chủ động trong học tập, làm bài đầy đủ và đúng hạn, không ỷ lại hay chờ đợi. Chỉ khi rèn luyện được tính chủ động và kỷ luật, chúng ta mới có thể đạt được những mục tiêu lớn hơn trong tương lai.
Tóm lại, trì hoãn là một thói quen xấu gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người. Vì vậy, mỗi người cần nhận thức rõ tác hại của nó để thay đổi bản thân, sống tích cực và có trách nhiệm hơn. Thành công không đến với những người chờ đợi, mà đến với những người hành động đúng lúc.
Câu 1:
Văn bản tập trung bàn về tác hại và những mặt trái của việc quá phụ thuộc vào công nghệ đối với đời sống con người (sức khỏe, kỹ năng, sự riêng tư và giao tiếp).
Câu 2:
Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3) là: "Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế." hoặc "Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí."
Câu 3:
• a. Phép liên kết: Phép thế (từ "đó" thay thế cho cụm "thời gian đó" ở câu trước) hoặc Phép lặp (từ "công nghệ", "người lao động").
• b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): Phép thế (Cụm từ "Một trong số đó" ở đầu đoạn 2 dùng để thế cho những "mối nguy hại/khía cạnh bị đe dọa" đã nhắc đến ở đoạn 1).
Câu 4:
Ý nghĩa của bằng chứng trong đoạn (4) (về ti vi thông minh, ngân hàng theo dõi chi tiêu...): Giúp bài viết trở nên cụ thể, khách quan và có sức thuyết phục cao; làm nổi bật thực trạng quyền riêng tư của con người đang bị xâm phạm nghiêm trọng.
Câu 5:
Thái độ của người viết: Phê phán, lo ngại trước sự lệ thuộc quá mức vào công nghệ và cảnh báo con người cần tỉnh táo để bảo vệ cuộc sống cá nhân.
Câu 6:
Để tạo sự gắn kết trong thời đại công nghệ, chúng ta cần:
-Chủ động giới hạn thời gian sử dụng thiết bị điện tử khi ở bên người thân, bạn bè.
-Tăng cường các hoạt động giao lưu trực tiếp (trò chuyện, ăn cơm chung, dã ngoại).
-Lắng nghe chân thành và dành sự tập trung trọn vẹn cho đối phương thay vì vừa nói chuyện vừa dùng điện thoại.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng.
Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.
Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng.
Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.
Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.
Văn bản đã mang lại cho em thông điệp sâu sắc rằng: Sức mạnh vĩ đại nhất của con người không phải là khả năng chinh phục thiên nhiên, mà là tình yêu thương, lòng vị tha và sự hy sinh vì người khác.
Qua câu chuyện về con tàu Titanic, em nhận ra rằng dù con người có thể tạo ra những công trình vĩ đại đến đâu, thì trước thiên nhiên, chúng ta vẫn nhỏ bé. Tuy nhiên, trong nghịch cảnh, chính tình yêu thương và lòng nhân ái mới là điều làm nên sự vĩ đại thật sự của con người. Điều đó được thể hiện qua hành động cao cả của người đàn ông nhường phao cứu sinh – minh chứng cho "sức mạnh của con người" mà thiên nhiên không thể có được.
Đời sống xã hội và văn hóa thời Đinh-Tiền Lê là:
-Đời sống xã hội: đơn giản, mộc mạc, người dân chủ yếu làm nông nghiệp. Xã hội đã bước đầu ổn định, trật tự được giữ vững sau thời kì loạn lạc.
-Văn hoá: Văn hoá mang đậm bản sắc dân tộc, chịu ảnh hưởng của Phật giáo. Nhiều chùa chiền được xây dựng, các lễ hội và tín ngưỡng dân gian phát triển.
a)
- Khai thác rừng có kế hoạch, theo quy định của nhà nước.
-Trồng lại rừng sau khi khai thác để phục hồi diện tích rừng.
-Áp dụng khoa học – kĩ thuật hiện đại trong khai thác và bảo vệ rừng.
-Bảo vệ rừng, lập các khu bảo tồn và vườn quốc gia để giữ gìn hệ sinh thái.
b)
-Tốc độ đô thị hoá rất nhanh, tỉ lệ dân thành thị cao.
- Nhiều thành phố lớn, siêu đô thị tập trung đông dân.
- Tuy nhiên đô thị hoá tự phát, cơ sở hạ tầng chưa theo kịp.
-Xuất hiện khu ổ chuột, thất nghiệp và nhiều vấn đề xã hội.
Câu 1:
Trong văn bản, nhân vật Heo hiện lên là hình ảnh phản chiếu của sự thờ ơ và ích kỷ. Khi đối mặt với khó khăn hay những lời góp ý, Heo không chọn cách lắng nghe hay thay đổi mà thường tìm cách thoái thác hoặc chỉ quan tâm đến sự hưởng thụ cá nhân. Đặc điểm nổi bật nhất của Heo là lối sống thụ động, thiếu trách nhiệm với tập thể và thiếu tầm nhìn xa trông rộng. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình tượng này để phê phán những người có tư duy hẹp hòi, chỉ biết đến lợi ích trước mắt mà quên đi giá trị của sự thấu hiểu và sẻ chia. Qua đó, nhân vật Heo để lại bài học sâu sắc về việc cần phải thoát khỏi "vỏ ốc" của chính mình để sống có ích và trách nhiệm hơn.
Câu 2:
Trước hết, khen ngợi người khác là cách ghi nhận nỗ lực và thành quả của họ. Khi một người bạn đạt điểm cao hay làm được việc tốt, lời khen của chúng ta sẽ tiếp thêm động lực để bạn ấy cố gắng hơn. Lời khen giống như một món quà tinh thần quý giá. Nó không làm chúng ta mất đi điều gì, mà còn góp phần lan tỏa niềm vui và sự tích cực trong tập thể.
Bên cạnh đó, người biết khen ngợi người khác thường là người có lòng rộng lượng và tự tin vào bản thân. Chỉ khi ta tự tin với giá trị của mình, ta mới có thể vui vẻ trước thành công của người khác. Ngược lại, nếu ghen tị hay ngại khen vì sợ mình “kém hơn”, điều đó cho thấy ta còn thiếu tự tin. Thực tế, mỗi người đều có điểm mạnh riêng. Việc công nhận điểm mạnh của người khác không hề làm giảm giá trị của bản thân, mà còn giúp ta học hỏi thêm nhiều điều tốt đẹp.
Hơn nữa, khen ngợi đúng lúc, đúng cách còn giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp. Trong gia đình, lời khen khiến mọi người thêm gắn bó. Ở trường học, lời khen giúp bạn bè đoàn kết hơn. Trong xã hội, sự trân trọng lẫn nhau tạo nên môi trường sống văn minh, tích cực. Một lời khen chân thành có thể xóa đi khoảng cách và mang con người lại gần nhau hơn.
Tuy nhiên, lời khen cần xuất phát từ sự chân thành, tránh nịnh bợ hay giả tạo. Khi khen đúng sự thật và đúng hoàn cảnh, lời khen sẽ có giá trị và được trân trọng.Tóm lại, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn thể hiện sự tự tin, bao dung và văn minh. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy học cách nhìn nhận điều tốt đẹp ở người khác và sẵn sàng dành cho họ
Câu 1:
Nhân vật chính trong truyện là gà, chó, heo được nhân hoá.
Câu 2:
Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con làm gì để giúp ích cho chủ, qua đó làm rõ giá trị và vai trò của từng con.
Câu 3:
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản:
+Nhân vật là loài vật nhưng được nhân hoá, biết nói năng, suy nghĩ như con người.
+Câu chuyện ngắn gọn, xoay quanh một tình huống đơn giản.
+Gửi gắm bài học đạo lú sâu sắc cho con người.
Câu 4:
Chủ đề:Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng, cần biết khiêm tốn và sự tôn trọng sự đóng góp của người khác.
Căn cứ xác định:Dựa vào cuộc tranh luận giữa các con vật, đặc biệt là chi tiết gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình và lời kết truyện khẳng định mọi vật nuôi nếu sử dụng đúng mục đích đều hữu ích.
Câu 5:
Qua câu chuyện, em nhận ra rằng trong cuộc sống mỗi người đều có một vai trò và giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí của mình. Vì vậy, chúng ta không nên kiêu ngạo hay xem thường người khác chỉ vì họ không giống mình. Khi biết khiêm tốn, ta sẽ học hỏi được nhiều điều và được mọi người yêu quý hơn. Đồng thời, việc trân trọng sự đóng góp của người khác giúp tập thể trở nên đoàn kết, gắn bó. Mỗi người như một mảnh ghép tạo nên bức tranh hoàn chỉnh của cuộc sống. Biết tôn trọng người khác cũng chính là cách để hoàn thiện bản thân mình.