TRẦN HẢI PHONG
Giới thiệu về bản thân
Chào bạn, dưới đây là bài văn mẫu biểu cảm về một sự việc để lại ấn tượng sâu sắc. Trong bài này, mình chọn sự việc là "Một lần mắc lỗi khiến cha mẹ buồn", vì đây thường là chủ đề mang lại nhiều cung bậc cảm xúc và bài học thực tế nhất.
Bài văn biểu cảm: Một lỗi lầm đáng nhớ
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những sự việc đắng chát như một bài học xương máu. Đối với em, sự việc xảy ra vào năm lớp 6 — lần em nói dối bố mẹ để đi chơi điện tử — mãi mãi là một vết cắt trong tâm trí, nhắc nhở em về giá trị của sự trung thực và tình yêu thương gia đình.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy trời mưa tầm tã. Đáng lẽ em phải ở nhà ôn tập cho bài kiểm tra học kỳ vào sáng thứ Hai, nhưng sự lôi kéo của đám bạn và sức hấp dẫn từ những trò chơi điện tử mới lạ đã khiến em lung lay. Em đã nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn thân để học nhóm. Lúc dắt xe ra cổng, nhìn ánh mắt tin tưởng và nụ cười hiền hậu của mẹ cùng lời dặn: "Con đi đi, nhớ về sớm kẻo mưa nặng hạt nhé", tim em khẽ thắt lại, nhưng rồi sự ham chơi đã lấn át tất cả.
Suốt ba tiếng đồng hồ ở quán nét, em chìm đắm trong thế giới ảo, quên mất thời gian và cả cơn mưa ngoài kia đang gào thét. Chỉ đến khi trời tối sầm, em mới hốt hoảng đạp xe về. Về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến em lặng người. Bố mẹ không hề mắng mỏ, nhưng gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, thức ăn đã nguội ngắt, còn bố thì vừa đi tìm em ngoài đường về, quần áo vẫn còn ướt sũng nước mưa.
Khoảnh khắc bố nhìn em, không phải là sự giận dữ lôi đình mà là một tiếng thở dài đầy thất vọng: "Bố mẹ đã rất lo cho con". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của em. Em nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, nhìn gương mặt mẹ đỏ hoe vì lo lắng, nỗi hối hận trào dâng nghẹn đắng nơi cổ họng. Em nhận ra rằng, chỉ vì vài giờ vui chơi vô bổ, em đã đem sự an tâm và lòng tin của bố mẹ ra để đánh đổi. Đêm đó, em không sao ngủ được. Hình ảnh bố mẹ loay hoay trong mưa đi tìm mình cứ ám ảnh mãi, khiến nước mắt em cứ thế lăn dài.
Sự việc ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về lòng bao dung. Bố mẹ đã tha thứ, nhưng chính sự bao dung ấy lại là hình phạt nặng nề nhất đối với lương tâm của em. Em hiểu rằng lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã bị vò nát thì dù có phẳng lại cũng không bao giờ lành lặn như xưa.
Giờ đây, mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn giữa đúng và sai, em lại nhớ về buổi chiều mưa năm ấy. Sự việc đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một cột mốc giúp em lớn lên, biết sống trách nhiệm hơn và trân trọng hơn tình cảm thiêng liêng mà gia đình dành cho mình.
Chào bạn, dưới đây là bài văn mẫu biểu cảm về một sự việc để lại ấn tượng sâu sắc. Trong bài này, mình chọn sự việc là "Một lần mắc lỗi khiến cha mẹ buồn", vì đây thường là chủ đề mang lại nhiều cung bậc cảm xúc và bài học thực tế nhất.
Bài văn biểu cảm: Một lỗi lầm đáng nhớ
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những sự việc đắng chát như một bài học xương máu. Đối với em, sự việc xảy ra vào năm lớp 6 — lần em nói dối bố mẹ để đi chơi điện tử — mãi mãi là một vết cắt trong tâm trí, nhắc nhở em về giá trị của sự trung thực và tình yêu thương gia đình.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy trời mưa tầm tã. Đáng lẽ em phải ở nhà ôn tập cho bài kiểm tra học kỳ vào sáng thứ Hai, nhưng sự lôi kéo của đám bạn và sức hấp dẫn từ những trò chơi điện tử mới lạ đã khiến em lung lay. Em đã nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn thân để học nhóm. Lúc dắt xe ra cổng, nhìn ánh mắt tin tưởng và nụ cười hiền hậu của mẹ cùng lời dặn: "Con đi đi, nhớ về sớm kẻo mưa nặng hạt nhé", tim em khẽ thắt lại, nhưng rồi sự ham chơi đã lấn át tất cả.
Suốt ba tiếng đồng hồ ở quán nét, em chìm đắm trong thế giới ảo, quên mất thời gian và cả cơn mưa ngoài kia đang gào thét. Chỉ đến khi trời tối sầm, em mới hốt hoảng đạp xe về. Về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến em lặng người. Bố mẹ không hề mắng mỏ, nhưng gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, thức ăn đã nguội ngắt, còn bố thì vừa đi tìm em ngoài đường về, quần áo vẫn còn ướt sũng nước mưa.
Khoảnh khắc bố nhìn em, không phải là sự giận dữ lôi đình mà là một tiếng thở dài đầy thất vọng: "Bố mẹ đã rất lo cho con". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của em. Em nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, nhìn gương mặt mẹ đỏ hoe vì lo lắng, nỗi hối hận trào dâng nghẹn đắng nơi cổ họng. Em nhận ra rằng, chỉ vì vài giờ vui chơi vô bổ, em đã đem sự an tâm và lòng tin của bố mẹ ra để đánh đổi. Đêm đó, em không sao ngủ được. Hình ảnh bố mẹ loay hoay trong mưa đi tìm mình cứ ám ảnh mãi, khiến nước mắt em cứ thế lăn dài.
Sự việc ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về lòng bao dung. Bố mẹ đã tha thứ, nhưng chính sự bao dung ấy lại là hình phạt nặng nề nhất đối với lương tâm của em. Em hiểu rằng lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã bị vò nát thì dù có phẳng lại cũng không bao giờ lành lặn như xưa.
Giờ đây, mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn giữa đúng và sai, em lại nhớ về buổi chiều mưa năm ấy. Sự việc đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một cột mốc giúp em lớn lên, biết sống trách nhiệm hơn và trân trọng hơn tình cảm thiêng liêng mà gia đình dành cho mình.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.
Câu 1: Cảm xúc về hình ảnh mầm non (Khoảng 150 chữ)
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật khiêm nhường, "nho nhỏ" và "nằm nép lặng im" dưới lớp vỏ cành bàng giữa cái lạnh của mùa đông. Sự kiên nhẫn của mầm non khi "mắt lim dim" quan sát từng chuyển động của mây bay, mưa phùn khiến em vô cùng ấn tượng. Khắc họa mầm non qua biện pháp nhân hóa, tác giả đã biến một vật thể vô tri trở nên có tâm hồn, biết chờ đợi và lắng nghe âm thanh của sự sống. Khi tiếng chim báo xuân vang lên, hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" của mầm non chính là biểu tượng của sự bứt phá, chiến thắng cái giá rét để vươn tới tương lai. Qua đó, em học được bài học về lòng kiên trì và niềm tin: chỉ cần chúng ta biết tích lũy và chờ đợi thời cơ, mỗi người đều có thể nở hoa và khoác lên mình màu xanh hy vọng của riêng mình.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một người mà em yêu quý
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu người mà em yêu quý (có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô hoặc bạn thân).
- Nêu cảm xúc chung nhất dành cho người đó (yêu thương, kính trọng, biết ơn).
- Thân bài:
- Ngoại hình và tính cách: Những đặc điểm nào khiến em ấn tượng nhất? (Có thể là đôi bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt ấm áp của mẹ hay sự kiên nhẫn của thầy cô).
- Kỷ niệm sâu sắc: Kể lại một câu chuyện cụ thể minh chứng cho tình cảm của người đó dành cho em hoặc ngược lại (Lúc em ốm, lúc em mắc lỗi được tha thứ, hoặc một buổi chiều cùng nhau làm việc nhà).
- Sự tác động của người đó: Người đó đã dạy em điều gì? Giúp em thay đổi như thế nào? (Dạy em biết chia sẻ, dạy em sự mạnh mẽ...).
- Kết bài:
- Khẳng định lại tình cảm nồng thắm.
- Lời hứa hoặc mong ước dành cho người mình yêu quý (Mong người luôn khỏe mạnh, hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng).
Đoạn văn tham khảo (Viết về Mẹ): Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một bến đỗ bình yên để trở về, và với em, bến đỗ ấy chính là mẹ. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ, nhưng mẹ đẹp ở sự tảo tần và đức hy sinh thầm lặng. Em nhớ mãi những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn thức cùng em, mang cho em ly sữa nóng với ánh mắt đầy lo lắng và khích lệ. Đôi bàn tay mẹ đã chai sần vì sương gió, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất vỗ về em mỗi khi em vấp ngã. Mỗi khi ở bên mẹ, em cảm thấy mình được che chở, mọi nỗi buồn đều tan biến. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy lớn nhất dạy em biết yêu thương và bao dung. Tình cảm dành cho mẹ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim em, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực để xứng đáng với tình yêu vô bờ bến ấy.