TRẦN HẢI PHONG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN HẢI PHONG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, em ấn tượng sâu sắc với sự kiện Chiến thắng Điện Biên Phủ gắn liền với vị tướng tài ba Võ Nguyên Giáp. Đây là trận đánh quyết định, làm thay đổi cục diện chiến tranh Đông Dương.

Theo những gì em được học, vào năm 1954, quân ta đã bao vây tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của thực dân Pháp. Dưới sự chỉ huy sáng suốt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quân đội ta đã kiên trì đào hầm, kéo pháo, vượt qua muôn vàn khó khăn gian khổ. Ban đầu, kế hoạch “đánh nhanh thắng nhanh” được đưa ra, nhưng sau đó Đại tướng đã quyết định chuyển sang “đánh chắc tiến chắc” để đảm bảo thắng lợi. Quyết định này thể hiện tầm nhìn xa và sự cẩn trọng của ông.

Sau 56 ngày đêm chiến đấu ác liệt, quân ta đã giành thắng lợi hoàn toàn. Lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát, đánh dấu một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc.

Sự kiện này không chỉ cho thấy tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của quân và dân ta mà còn giúp em thêm tự hào và biết ơn những người đã hi sinh vì độc lập dân tộc.

Văn bản “Những quả bóng lửa” gợi ra nhiều vấn đề lớn:

  • Vấn đề khám phá vũ trụ, đặc biệt là hành tinh Hỏa Tinh.
  • Vấn đề tồn tại sự sống ngoài Trái Đất.
  • Cách con người ứng xử với những dạng sống khác biệt (tôn trọng, không coi thường).
  • Mối quan hệ giữa khoa học và niềm tin/tôn giáo.

Đến năm 2022, con người đã bước đầu giải quyết được vấn đề khám phá vũ trụ và nghiên cứu Hỏa Tinh (đưa tàu thăm dò, robot lên sao Hỏa). Tuy nhiên, chưa tìm thấy sự sống rõ ràng ngoài Trái Đất.

Quốc gia đi đầu trong lĩnh vực này là Hoa Kỳ (với các chương trình thám hiểm sao Hỏa của NASA).

Nhân vật để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là Đức Cha Peregrine. Ông là người có lòng tin mãnh liệt và luôn suy nghĩ sâu sắc trước mọi điều mới mẻ. Trước những “quả bóng lửa” bí ẩn, ông không hề coi thường mà còn cho rằng chúng có thể có linh hồn như con người. Điều đó thể hiện sự bao dung, tôn trọng và tinh thần khám phá của ông. Đức Cha cũng rất dũng cảm khi chọn con đường khó khăn để tìm hiểu sự thật thay vì đi theo lối an toàn. Nhân vật này khiến em cảm nhận được vẻ đẹp của niềm tin, lòng nhân ái và sự khiêm nhường trước thế giới rộng lớn.

Câu 5. (6–8 câu)
Trong cuộc sống, khiêm tốn và biết trân trọng người khác là điều rất quan trọng. Không ai là hoàn hảo hay giỏi hơn tất cả mọi người. Mỗi người đều có một vai trò và giá trị riêng trong tập thể. Nếu ta tự cao như con gà trong câu chuyện, ta sẽ dễ coi thường người khác và mắc sai lầm. Ngược lại, khi biết tôn trọng và ghi nhận sự đóng góp của mọi người, ta sẽ học hỏi được nhiều điều hơn. Khiêm tốn còn giúp ta được yêu quý và tin tưởng. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện đức tính khiêm tốn và biết trân trọng người xung quanh.


PHẦN LÀM VĂN

Câu 1 (≈150 chữ): Phân tích nhân vật heo

Nhân vật heo trong câu chuyện tuy xuất hiện không nhiều nhưng lại đóng vai trò quan trọng. Ban đầu, heo im lặng trước lời hỏi mang tính khoe khoang của gà, cho thấy sự điềm tĩnh và không thích tranh cãi. Khi bị gà chê bai là vô dụng, heo đã tỏ thái độ bức xúc và phản ứng lại bằng một câu hỏi đầy ý nghĩa. Câu nói của heo giúp gà nhận ra rằng mỗi con vật đều có ích theo cách riêng của mình. Qua đó, heo hiện lên là một nhân vật thẳng thắn, có lòng tự trọng và hiểu rõ giá trị của bản thân. Nhân vật này góp phần làm nổi bật bài học của truyện: không nên đánh giá người khác phiến diện và cần biết tôn trọng sự khác biệt.


Câu 2: Nghị luận (tán thành)

Khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn thể hiện sự văn minh và lòng rộng lượng. Khi ta biết ghi nhận điểm tốt của người khác, điều đó chứng tỏ ta có cái nhìn tích cực và công bằng. Việc khen ngợi đúng lúc còn giúp tạo động lực cho người khác cố gắng hơn. Đồng thời, nó cũng giúp xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống. Trái lại, nếu chỉ biết ganh tị và không công nhận người khác, ta sẽ trở nên nhỏ nhen và khó phát triển. Thực tế cho thấy những người thành công thường rất biết trân trọng và học hỏi từ người khác. Vì vậy, khen ngợi không làm ta yếu đi mà còn giúp ta trưởng thành hơn.


Câu 1.
Nhân vật chính thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo nói năng, suy nghĩ như con người).


Câu 2.
Biện pháp tu từ: Liệt kê
→ “Trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…”


Câu 3.
Đặc điểm truyện ngụ ngôn trong văn bản:

  • Mượn chuyện loài vật để nói chuyện con người.
  • Nhân vật được nhân hoá.
  • bài học, ý nghĩa giáo dục sâu sắc (cuối truyện rút ra bài học).

Câu 4.

  • Chủ đề: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần biết khiêm tốn và tôn trọng đóng góp của người khác.
  • Căn cứ:
    • Lời nói kiêu ngạo của gà.
    • Phản ứng của heo giúp gà nhận ra sai lầm.
    • Kết thúc truyện rút ra bài học.

Câu 5. (6–8 câu)
Trong cuộc sống, khiêm tốn và biết trân trọng người khác là điều rất quan trọng. Không ai là hoàn hảo hay giỏi hơn tất cả mọi người. Mỗi người đều có một vai trò và giá trị riêng trong tập thể. Nếu ta tự cao như con gà trong câu chuyện, ta sẽ dễ coi thường người khác và mắc sai lầm. Ngược lại, khi biết tôn trọng và ghi nhận sự đóng góp của mọi người, ta sẽ học hỏi được nhiều điều hơn. Khiêm tốn còn giúp ta được yêu quý và tin tưởng. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện đức tính khiêm tốn và biết trân trọng người xung quanh.

Câu 1 (khoảng 150 chữ):
Nhân vật giáo sư Otto Lidenbrock trong đoạn trích hiện lên là một con người có bản lĩnh và trí tuệ khoa học vững vàng. Trước những biến động dữ dội của thiên nhiên như nhiệt độ tăng cao, tiếng nổ vang dội, nguy cơ núi lửa phun trào, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Không những không hoảng sợ, giáo sư còn nhanh chóng phân tích hiện tượng và nhận ra đây chính là cơ hội để thoát khỏi lòng đất. Điều đó cho thấy ông là người có tư duy logic, hiểu biết sâu rộng và luôn làm chủ tình huống. Bên cạnh đó, sự lạc quan và tinh thần dũng cảm của ông cũng được thể hiện rõ khi coi nguy hiểm là “dịp may”. Nhân vật giáo sư vì thế trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường, lòng can đảm và niềm tin vào khoa học trong hành trình khám phá thế giới.


Câu 2 (khoảng 400 chữ):
Trong xã hội hiện đại, áp lực thành tích và kì vọng từ gia đình, bản thân đã trở thành một vấn đề phổ biến đối với giới trẻ. Ý kiến cho rằng “Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao” là hoàn toàn có cơ sở. Trước hết, áp lực học tập và thi cử ngày càng lớn khiến nhiều bạn trẻ rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi. Khi không đạt được kết quả như mong muốn, họ dễ cảm thấy thất vọng và mất niềm tin vào bản thân. Bên cạnh đó, kì vọng quá cao từ gia đình đôi khi trở thành gánh nặng vô hình, khiến các bạn trẻ luôn sống trong tâm trạng lo sợ thất bại. Điều này làm giảm động lực và ý chí vượt khó.

Ngoài ra, một bộ phận giới trẻ hiện nay chưa được rèn luyện đầy đủ về kĩ năng đối mặt với thất bại. Họ quen với sự thuận lợi, ít trải nghiệm khó khăn nên khi gặp trở ngại thường dễ nản chí và bỏ cuộc. Mặt khác, ảnh hưởng của mạng xã hội với những hình ảnh “thành công nhanh chóng” cũng khiến nhiều người có tâm lí so sánh, từ đó dễ chán nản khi bản thân chưa đạt được kết quả tương tự.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng vẫn có nhiều bạn trẻ kiên trì, nỗ lực vượt qua áp lực để vươn lên. Điều quan trọng là mỗi người cần học cách đặt mục tiêu phù hợp, biết chấp nhận thất bại như một phần của quá trình trưởng thành. Gia đình và nhà trường cũng cần tạo môi trường tích cực, khuyến khích thay vì gây áp lực quá lớn.

Tóm lại, áp lực và kì vọng cao có thể khiến giới trẻ dễ bỏ cuộc, nhưng nếu biết điều chỉnh và rèn luyện bản thân, họ hoàn toàn có thể biến áp lực thành động lực để phát triển.

Câu 1.
Cuộc du hành diễn ra trong lòng đất, cụ thể là bên trong miệng ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động.


Câu 2.
Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách thêm cụm từ bổ nghĩa (định ngữ) → “không gì cưỡng nổi” bổ sung ý nghĩa cho “một sự ghê sợ dai dẳng”.


Câu 3.
Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản vì ông nhận ra đây là dấu hiệu của núi lửa sắp phun trào – cơ hội để thoát khỏi lòng đất.
→ Thể hiện phẩm chất: bình tĩnh, dũng cảm, lạc quan và có tư duy khoa học.


Câu 4.
Hai phẩm chất của nhân vật “tôi”:

  • Lo lắng, sợ hãi: “Một sự ghê sợ dai dẳng… xâm chiếm tâm hồn tôi”, “Tôi kêu lên… chúng ta sắp nguy đến nơi rồi!”
  • Biết suy nghĩ, nhận thức đúng đắn: “Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy giáo sư nói đúng, hoàn toàn đúng!”

Câu 5. (Đoạn văn 7–9 câu)

Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành tới đại dương sâu thẳm. Đây là nơi còn rất nhiều điều bí ẩn mà con người chưa khám phá hết. Dưới đáy biển có những sinh vật kì lạ, phát sáng và thích nghi với áp suất cực lớn. Em cũng muốn tìm hiểu các rặng san hô và hệ sinh thái phong phú ở đó. Việc khám phá đại dương còn giúp con người hiểu rõ hơn về Trái Đất. Tuy nhiên, chuyến đi này cũng đầy nguy hiểm nên cần có sự chuẩn bị kĩ lưỡng. Em sẽ trang bị kiến thức khoa học và kĩ năng sinh tồn. Em tin rằng hành trình này sẽ mang lại nhiều trải nghiệm thú vị và bổ ích.


Chào bạn, dưới đây là bài văn mẫu biểu cảm về một sự việc để lại ấn tượng sâu sắc. Trong bài này, mình chọn sự việc là "Một lần mắc lỗi khiến cha mẹ buồn", vì đây thường là chủ đề mang lại nhiều cung bậc cảm xúc và bài học thực tế nhất.


Bài văn biểu cảm: Một lỗi lầm đáng nhớ

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những sự việc đắng chát như một bài học xương máu. Đối với em, sự việc xảy ra vào năm lớp 6 — lần em nói dối bố mẹ để đi chơi điện tử — mãi mãi là một vết cắt trong tâm trí, nhắc nhở em về giá trị của sự trung thực và tình yêu thương gia đình.

Đó là một buổi chiều thứ Bảy trời mưa tầm tã. Đáng lẽ em phải ở nhà ôn tập cho bài kiểm tra học kỳ vào sáng thứ Hai, nhưng sự lôi kéo của đám bạn và sức hấp dẫn từ những trò chơi điện tử mới lạ đã khiến em lung lay. Em đã nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn thân để học nhóm. Lúc dắt xe ra cổng, nhìn ánh mắt tin tưởng và nụ cười hiền hậu của mẹ cùng lời dặn: "Con đi đi, nhớ về sớm kẻo mưa nặng hạt nhé", tim em khẽ thắt lại, nhưng rồi sự ham chơi đã lấn át tất cả.

Suốt ba tiếng đồng hồ ở quán nét, em chìm đắm trong thế giới ảo, quên mất thời gian và cả cơn mưa ngoài kia đang gào thét. Chỉ đến khi trời tối sầm, em mới hốt hoảng đạp xe về. Về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến em lặng người. Bố mẹ không hề mắng mỏ, nhưng gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, thức ăn đã nguội ngắt, còn bố thì vừa đi tìm em ngoài đường về, quần áo vẫn còn ướt sũng nước mưa.

Khoảnh khắc bố nhìn em, không phải là sự giận dữ lôi đình mà là một tiếng thở dài đầy thất vọng: "Bố mẹ đã rất lo cho con". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của em. Em nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, nhìn gương mặt mẹ đỏ hoe vì lo lắng, nỗi hối hận trào dâng nghẹn đắng nơi cổ họng. Em nhận ra rằng, chỉ vì vài giờ vui chơi vô bổ, em đã đem sự an tâm và lòng tin của bố mẹ ra để đánh đổi. Đêm đó, em không sao ngủ được. Hình ảnh bố mẹ loay hoay trong mưa đi tìm mình cứ ám ảnh mãi, khiến nước mắt em cứ thế lăn dài.

Sự việc ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về lòng bao dung. Bố mẹ đã tha thứ, nhưng chính sự bao dung ấy lại là hình phạt nặng nề nhất đối với lương tâm của em. Em hiểu rằng lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã bị vò nát thì dù có phẳng lại cũng không bao giờ lành lặn như xưa.

Giờ đây, mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn giữa đúng và sai, em lại nhớ về buổi chiều mưa năm ấy. Sự việc đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một cột mốc giúp em lớn lên, biết sống trách nhiệm hơn và trân trọng hơn tình cảm thiêng liêng mà gia đình dành cho mình.



Chào bạn, dưới đây là bài văn mẫu biểu cảm về một sự việc để lại ấn tượng sâu sắc. Trong bài này, mình chọn sự việc là "Một lần mắc lỗi khiến cha mẹ buồn", vì đây thường là chủ đề mang lại nhiều cung bậc cảm xúc và bài học thực tế nhất.


Bài văn biểu cảm: Một lỗi lầm đáng nhớ

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những sự việc đắng chát như một bài học xương máu. Đối với em, sự việc xảy ra vào năm lớp 6 — lần em nói dối bố mẹ để đi chơi điện tử — mãi mãi là một vết cắt trong tâm trí, nhắc nhở em về giá trị của sự trung thực và tình yêu thương gia đình.

Đó là một buổi chiều thứ Bảy trời mưa tầm tã. Đáng lẽ em phải ở nhà ôn tập cho bài kiểm tra học kỳ vào sáng thứ Hai, nhưng sự lôi kéo của đám bạn và sức hấp dẫn từ những trò chơi điện tử mới lạ đã khiến em lung lay. Em đã nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn thân để học nhóm. Lúc dắt xe ra cổng, nhìn ánh mắt tin tưởng và nụ cười hiền hậu của mẹ cùng lời dặn: "Con đi đi, nhớ về sớm kẻo mưa nặng hạt nhé", tim em khẽ thắt lại, nhưng rồi sự ham chơi đã lấn át tất cả.

Suốt ba tiếng đồng hồ ở quán nét, em chìm đắm trong thế giới ảo, quên mất thời gian và cả cơn mưa ngoài kia đang gào thét. Chỉ đến khi trời tối sầm, em mới hốt hoảng đạp xe về. Về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến em lặng người. Bố mẹ không hề mắng mỏ, nhưng gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, thức ăn đã nguội ngắt, còn bố thì vừa đi tìm em ngoài đường về, quần áo vẫn còn ướt sũng nước mưa.

Khoảnh khắc bố nhìn em, không phải là sự giận dữ lôi đình mà là một tiếng thở dài đầy thất vọng: "Bố mẹ đã rất lo cho con". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của em. Em nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, nhìn gương mặt mẹ đỏ hoe vì lo lắng, nỗi hối hận trào dâng nghẹn đắng nơi cổ họng. Em nhận ra rằng, chỉ vì vài giờ vui chơi vô bổ, em đã đem sự an tâm và lòng tin của bố mẹ ra để đánh đổi. Đêm đó, em không sao ngủ được. Hình ảnh bố mẹ loay hoay trong mưa đi tìm mình cứ ám ảnh mãi, khiến nước mắt em cứ thế lăn dài.

Sự việc ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về lòng bao dung. Bố mẹ đã tha thứ, nhưng chính sự bao dung ấy lại là hình phạt nặng nề nhất đối với lương tâm của em. Em hiểu rằng lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã bị vò nát thì dù có phẳng lại cũng không bao giờ lành lặn như xưa.

Giờ đây, mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn giữa đúng và sai, em lại nhớ về buổi chiều mưa năm ấy. Sự việc đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một cột mốc giúp em lớn lên, biết sống trách nhiệm hơn và trân trọng hơn tình cảm thiêng liêng mà gia đình dành cho mình.



Chào bạn, dưới đây là bài văn mẫu biểu cảm về một sự việc để lại ấn tượng sâu sắc. Trong bài này, mình chọn sự việc là "Một lần mắc lỗi khiến cha mẹ buồn", vì đây thường là chủ đề mang lại nhiều cung bậc cảm xúc và bài học thực tế nhất.


Bài văn biểu cảm: Một lỗi lầm đáng nhớ

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những sự việc đắng chát như một bài học xương máu. Đối với em, sự việc xảy ra vào năm lớp 6 — lần em nói dối bố mẹ để đi chơi điện tử — mãi mãi là một vết cắt trong tâm trí, nhắc nhở em về giá trị của sự trung thực và tình yêu thương gia đình.

Đó là một buổi chiều thứ Bảy trời mưa tầm tã. Đáng lẽ em phải ở nhà ôn tập cho bài kiểm tra học kỳ vào sáng thứ Hai, nhưng sự lôi kéo của đám bạn và sức hấp dẫn từ những trò chơi điện tử mới lạ đã khiến em lung lay. Em đã nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn thân để học nhóm. Lúc dắt xe ra cổng, nhìn ánh mắt tin tưởng và nụ cười hiền hậu của mẹ cùng lời dặn: "Con đi đi, nhớ về sớm kẻo mưa nặng hạt nhé", tim em khẽ thắt lại, nhưng rồi sự ham chơi đã lấn át tất cả.

Suốt ba tiếng đồng hồ ở quán nét, em chìm đắm trong thế giới ảo, quên mất thời gian và cả cơn mưa ngoài kia đang gào thét. Chỉ đến khi trời tối sầm, em mới hốt hoảng đạp xe về. Về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến em lặng người. Bố mẹ không hề mắng mỏ, nhưng gương mặt họ lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Mẹ đang ngồi bên bàn ăn, thức ăn đã nguội ngắt, còn bố thì vừa đi tìm em ngoài đường về, quần áo vẫn còn ướt sũng nước mưa.

Khoảnh khắc bố nhìn em, không phải là sự giận dữ lôi đình mà là một tiếng thở dài đầy thất vọng: "Bố mẹ đã rất lo cho con". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ích kỷ của em. Em nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, nhìn gương mặt mẹ đỏ hoe vì lo lắng, nỗi hối hận trào dâng nghẹn đắng nơi cổ họng. Em nhận ra rằng, chỉ vì vài giờ vui chơi vô bổ, em đã đem sự an tâm và lòng tin của bố mẹ ra để đánh đổi. Đêm đó, em không sao ngủ được. Hình ảnh bố mẹ loay hoay trong mưa đi tìm mình cứ ám ảnh mãi, khiến nước mắt em cứ thế lăn dài.

Sự việc ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về lòng bao dung. Bố mẹ đã tha thứ, nhưng chính sự bao dung ấy lại là hình phạt nặng nề nhất đối với lương tâm của em. Em hiểu rằng lòng tin giống như một tờ giấy, một khi đã bị vò nát thì dù có phẳng lại cũng không bao giờ lành lặn như xưa.

Giờ đây, mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn giữa đúng và sai, em lại nhớ về buổi chiều mưa năm ấy. Sự việc đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một cột mốc giúp em lớn lên, biết sống trách nhiệm hơn và trân trọng hơn tình cảm thiêng liêng mà gia đình dành cho mình.