Lê Đình Quyền
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng mở ra trước mắt người đọc một bức tranh quê đẹp đến trong trẻo, bình yên và tràn đầy sức sống. Với giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh giàu chất gợi, tác giả không chỉ miêu tả cảnh sắc thiên nhiên mùa thu mà còn gợi lên những cảm xúc sâu lắng về quê hương – nơi luôn tồn tại trong ký ức mỗi người như một miền ký ức không thể phai mờ.
Ngay từ những khổ thơ đầu, cảnh chiều thu hiện lên thật dịu êm: “Những giọt thu trong veo / Rắc ngang qua đồng nội”. Câu thơ gợi cảm giác như có những hạt ánh sáng li ti rơi xuống, phủ lên đồng quê một lớp mỏng trong trẻo và thanh sạch. Cánh chim, cỏ dại, cánh cò, đàn trâu,… tất cả hòa quyện thành bức tranh sinh động nhưng lại vô cùng êm đềm. Tác giả đã lựa chọn những hình ảnh rất quen thuộc của đồng ruộng Việt Nam, khiến người đọc dễ dàng liên tưởng đến những buổi chiều quê thân thương của chính mình.
Đặc biệt, vẻ đẹp của thiên nhiên được cảm nhận bằng cả tâm hồn, như “Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa”. Hình ảnh nhân hóa ấy khiến mùa thu trở nên thật gần gũi, như một người bạn đang nhẹ nhàng vuốt ve những ruộng lúa đang thì con gái. Sự mềm mại, tinh tế ấy cho thấy cách tác giả nhìn quê hương bằng ánh mắt đầy yêu thương và trân trọng.
Khổ cuối của bài thơ lại gợi lên hương vị cuộc sống: “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần”. Chỉ hai câu thôi nhưng đã mang theo hơi ấm gia đình, sự ấm cúng của làng quê nơi mỗi chiều đều có bếp lửa, có khói bếp hòa cùng gió, như một lời mời gọi mặt trăng cũng về chung vui. Cảnh vật trở nên vừa thơ vừa đời, vừa đẹp vừa thân thuộc.
Qua bài thơ, em cảm nhận được thông điệp sâu sắc mà tác giả muốn gửi gắm: hãy yêu và trân trọng vẻ đẹp bình dị của quê hương, bởi đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là điểm tựa yêu thương trong mỗi bước trưởng thành. “Chiều đồng nội” không chỉ là một bức tranh thiên nhiên, mà còn là một khoảng ký ức đẹp, khiến mỗi người đọc đều thấy lòng mình dịu lại, bình yên hơn giữa cuộc sống vội vã.
Khi đọc bài thơ “Chiều đồng nội”, em chợt nhớ về những buổi chiều cùng bà ra cánh đồng quê, nghe tiếng gió thổi qua ruộng lúa và nhìn đàn trâu đi về trong ánh hoàng hôn. Kỉ niệm ấy làm em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp bình yên, mộc mạc của quê hương. Nhờ vậy, em hiểu được thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm: hãy trân trọng những khoảnh khắc giản dị và gần gũi trong cuộc sống, vì chính chúng tạo nên sự gắn bó sâu sắc giữa con người và quê hương. Những buổi chiều đồng nội không chỉ đẹp mà còn nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người.