Nguyễn Thị Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong bài thơ “Bà má Hậu Giang” của Tố Hữu, hình tượng má già hiện lên như biểu tượng tiêu biểu cho người mẹ nông dân Nam Bộ kiên cường, bất khuất trong kháng chiến chống Pháp. Má xuất hiện trong khung cảnh giản dị, nghèo khó – “má già trong túp lều tranh”, “đun cành củi khô”, gợi hình ảnh một người mẹ tảo tần, chất phác, sống cuộc đời lam lũ nhưng tràn đầy yêu thương. Khi đối mặt với tên giặc hung ác, má không hề run sợ. Dù bị đe dọa, tra tấn, má vẫn kiên quyết không khai, khẳng định “Má quyết không khai nào!”. Trong giây phút cận kề cái chết, má vẫn hướng về cách mạng, về “các con ở trong rừng U Minh”, coi cái chết của mình là sự hy sinh cao cả “Má có chết, một mình má chết, cho các con trừ hết quân Tây!”. Lời má vang lên dữ dội, hừng hực lòng căm thù giặc, tinh thần yêu nước mãnh liệt. Má là hiện thân của tình mẫu tử, lòng yêu nước, ý chí kiên trung và cũng là biểu tượng cho sức mạnh bất diệt của nhân dân Việt Nam. Hình tượng bà má Hậu Giang vì thế trở thành khúc ca bi tráng, lay động lòng người về người mẹ Việt Nam anh hùng trong thời kháng chiến.
Bài thơ “Biết ơn cha mẹ” của Hoàng Mai là lời tri ân tha thiết, xúc động của người con đối với đấng sinh thành. Ngay từ những câu mở đầu, tác giả đã gợi lên không khí buồn thương của tháng bảy mưa ngâu – mùa Vu Lan báo hiếu, nơi lòng người con chợt dâng lên nỗi nhớ khôn nguôi về cha mẹ đã khuất. Từng câu thơ chan chứa nỗi đau, sự day dứt khi “con chưa đền đáp ơn sâu cửu trùng”. Hình ảnh cha mẹ hiện lên thật bình dị mà cao cả: cha vất vả “mải miết vườn rau”, mẹ tần tảo “thay cha dạy bảo ban con khờ”. Cả một đời cha mẹ hy sinh, chắt chiu từng bữa cơm khoai sắn để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, rời quê tìm nơi phồn hoa, cha mẹ lại lặng lẽ già yếu, bệnh tật rồi lần lượt về cõi vĩnh hằng. Nỗi ân hận của người con trở thành lời cầu nguyện tha thiết mong cha mẹ “thoát kiếp khổ đau”. Với giọng điệu chân thành, ngôn ngữ giản dị mà sâu lắng, bài thơ như một bản nhạc trầm buồn về tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng và báo đáp công ơn sinh thành khi cha mẹ còn trên đời.
Câu 1:
Trong khổ thơ cuối bài Tương tư, hình ảnh “giầu” và “cau” là những hình ảnh dân gian quen thuộc, tượng trưng cho tình yêu đôi lứa và hạnh phúc lứa đôi trong văn hoá Việt Nam. Cây cau và giàn giầu thường đi đôi với nhau, như biểu tượng cho sự gắn bó, hoà hợp – “miếng trầu là đầu câu chuyện”. Nguyễn Bính đã mượn hai hình ảnh ấy để diễn tả nỗi nhớ nhung, mong mỏi của chàng trai dành cho cô gái. “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” – là một cách nói hóm hỉnh, giản dị mà sâu sắc, thể hiện tình yêu chân thành nhưng đầy da diết. Qua đó, nhà thơ khẳng định vẻ đẹp trong sáng, mộc mạc của tình yêu quê, đồng thời tôn vinh nét duyên truyền thống của con người nông thôn Việt Nam.
Câu 2:
Trái đất – ngôi nhà chung của nhân loại – đang ngày càng bị tổn thương bởi chính con người. Leonardo DiCaprio từng nói: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Câu nói ấy là lời nhắc nhở mạnh mẽ về trách nhiệm bảo vệ môi trường và hành tinh xanh của mỗi con người. Trái đất là cái nôi nuôi dưỡng sự sống, cung cấp cho ta không khí, nước, đất và muôn loài sinh vật. Nếu không có Trái đất, con người không thể tồn tại. Thế nhưng, chúng ta đang đối xử tàn nhẫn với hành tinh này: rừng bị tàn phá, biển bị ô nhiễm, băng tan, nhiệt độ tăng cao, thiên tai ngày một khốc liệt. Những hệ lụy ấy không còn là cảnh báo xa xôi mà là thực tế đau lòng. Vì thế, bảo vệ Trái đất không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người đối với chính sự sống của mình và các thế hệ tương lai. Bảo vệ hành tinh bắt đầu từ những hành động nhỏ: trồng cây xanh, tiết kiệm điện nước, không xả rác bừa bãi, sử dụng năng lượng tái tạo, giảm túi ni lông. Ở cấp độ lớn hơn, các quốc gia cần hợp tác trong việc chống biến đổi khí hậu, bảo tồn đa dạng sinh học, và phát triển bền vững. Mỗi cá nhân, dù nhỏ bé, đều có thể góp phần tạo nên thay đổi tích cực nếu biết sống xanh và có ý thức. Thật đáng quý khi ngày càng có nhiều bạn trẻ Việt Nam tham gia các dự án “vì môi trường”, lan tỏa thông điệp bảo vệ thiên nhiên. Điều đó cho thấy thế hệ mới đang nhận ra tầm quan trọng của Trái đất – ngôi nhà duy nhất của loài người. Nếu hôm nay chúng ta thờ ơ, ngày mai có thể sẽ không còn gì để bảo vệ. Câu nói của Leonardo DiCaprio là lời thức tỉnh nhân loại: Trái đất không cần con người, nhưng con người cần Trái đất. Hãy bắt đầu ngay từ hôm nay – bằng những hành động nhỏ nhất – để giữ cho hành tinh này luôn xanh, sạch, đẹp, vì đó là cách ta bảo vệ chính tương lai của mình.
Câu 1:
-Thể thơ của văn bản trên là : thơ lục bát
Câu 2:
Cụm từ “chín nhớ mười mong” là cách nói phóng đại, diễn tả nỗi nhớ da diết, sâu nặng và triền miên. Nó cho thấy tình yêu của chàng trai nồng nàn, chân thành, luôn hướng về người mình thương dù ngày đêm xa cách.
Câu 3:
Câu thơ “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông” sử dụng biện pháp nhân hoá và ẩn dụ: gán cho thôn Đoài (nơi chàng trai ở) hành động “ngồi nhớ”, qua đó nói về nỗi nhớ của người con trai với cô gái ở thôn Đông.Biện pháp tu từ này làm cho nỗi nhớ trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm; đồng thời tạo nét duyên quê mộc mạc, chân chất mà tha thiết trong tình yêu đôi lứa.
Câu 4:
Hai câu thơ “Bao giờ bến mới gặp đò? / Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?” gợi nên nỗi chờ đợi khắc khoải, mênh mang của chàng trai tương tư. Hình ảnh “bến – đò” hay “hoa – bướm” vừa là ẩn dụ cho đôi lứa yêu nhau, vừa thể hiện khát vọng được gặp gỡ, sum vầy, hòa hợp trong tình yêu. Giọng thơ buồn, man mác, đậm chất dân gian.
Câu 5 :
Từ tâm trạng tương tư tha thiết của nhân vật trữ tình, em nhận thấy tình yêu là một giá trị quý báu trong cuộc sống. Tình yêu giúp con người biết rung động, biết quan tâm, chờ đợi và hy sinh. Dù có thể mang lại nỗi nhớ, nỗi buồn, nhưng tình yêu làm cho tâm hồn con người trở nên phong phú, sâu sắc và biết trân trọng hạnh phúc hơn. Ai cũng cần được yêu và sống hết mình vì tình yêu chân thành.
Câu 1:
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính mang vẻ đẹp sâu lắng, chan chứa tình người. Tác phẩm khắc họa những cảnh chia ly nơi sân ga – biểu tượng của sự xa cách và nỗi buồn nhân thế. Qua điệp ngữ “Có lần tôi thấy”, nhà thơ lần lượt kể lại những khung cảnh tiễn đưa: bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cảnh là một mảnh đời nhỏ, thấm đẫm thương nhớ và đồng cảm. Nghệ thuật điệp ngữ kết hợp với thể thơ thất ngôn tạo nên nhịp điệu trầm buồn, đều đặn như nhịp tàu xa khuất. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” gợi nên khung cảnh chia xa đầy xúc động. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện tấm lòng yêu thương con người, sự xót xa trước thân phận cô đơn và niềm khao khát sum họp. Bài thơ không chỉ là bức tranh buồn về những cuộc tiễn biệt mà còn là khúc nhạc trữ tình đẹp đẽ, thấm đẫm nhân văn, mang đậm phong cách thơ giản dị và cảm xúc của Nguyễn Bính.
Câu 2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều đứng trước những ngã rẽ khác nhau. Có người chọn đi theo con đường quen thuộc, có người lại dũng cảm bước đi trên lối chưa ai từng qua. Nhà thơ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ không chỉ nói về một hành trình giữa thiên nhiên mà còn là ẩn dụ cho cách sống: hãy chủ động lựa chọn con đường riêng, sáng tạo và khác biệt để tìm ra giá trị của bản thân. Chủ động chọn lối đi riêng nghĩa là biết tự mình đưa ra quyết định, dám sống thật với ước mơ và cá tính của mình, không phụ thuộc vào đám đông. Trong cuộc đời, nếu ai cũng đi theo một lối mòn, thế giới sẽ không bao giờ có đổi thay. Chính những người dám khác biệt mới tạo nên sự tiến bộ và làm nên dấu ấn của thời đại. Sự sáng tạo bắt đầu từ dám nghĩ khác, dám làm khác, và kiên trì theo đuổi lựa chọn ấy đến cùng. Thực tế cho thấy, nhiều con người vĩ đại đã làm nên thành công nhờ chọn con đường riêng của mình. Thomas Edison không học đại học nhưng trở thành nhà phát minh thiên tài. Steve Jobs bỏ học giữa chừng nhưng sáng tạo ra iPhone, thay đổi cách con người kết nối với thế giới. Ở Việt Nam, những nhà khoa học như Ngô Bảo Châu, Trần Thanh Vân hay những nghệ sĩ trẻ khởi nghiệp bằng đam mê riêng cũng là minh chứng cho tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám đi con đường ít người chọn. Họ không sợ thất bại, bởi chính thất bại là bậc thang để bước đến thành công. Tuy nhiên, chọn lối đi riêng không có nghĩa là đi một cách mù quáng hay khác biệt vô nghĩa. Con đường ấy phải được xây dựng trên tri thức, trách nhiệm và mục tiêu đúng đắn. Người chủ động sáng tạo cần biết lắng nghe, học hỏi, tiếp thu kinh nghiệm của người đi trước để định hướng cho hành trình của mình. Sự khác biệt chỉ thật sự có giá trị khi nó mang đến điều tích cực cho bản thân và xã hội. Trong thời đại hiện nay – thời đại của công nghệ, toàn cầu hóa và cạnh tranh gay gắt – tinh thần chủ động và sáng tạo càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Giới trẻ cần hiểu rằng không ai vẽ sẵn con đường thành công cho mình. Mỗi người phải là kiến trúc sư của cuộc đời mình, dám đặt những viên gạch đầu tiên dù chông chênh, khó nhọc. Bởi đôi khi, chính những con đường ít dấu chân người lại đưa ta đến chân trời mới – nơi ta được là chính mình và sống có ý nghĩa. Tôi đồng cảm sâu sắc với Robert Frost. Cuộc sống không dành cho những ai sợ khác biệt, mà thuộc về những người biết bước đi bằng đôi chân và trái tim của chính mình. Hãy chọn cho mình một lối đi riêng – có thể gập ghềnh, nhưng sẽ rực rỡ bởi dấu chân của chính ta.
Câu 1:
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính mang vẻ đẹp sâu lắng, chan chứa tình người. Tác phẩm khắc họa những cảnh chia ly nơi sân ga – biểu tượng của sự xa cách và nỗi buồn nhân thế. Qua điệp ngữ “Có lần tôi thấy”, nhà thơ lần lượt kể lại những khung cảnh tiễn đưa: bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cảnh là một mảnh đời nhỏ, thấm đẫm thương nhớ và đồng cảm. Nghệ thuật điệp ngữ kết hợp với thể thơ thất ngôn tạo nên nhịp điệu trầm buồn, đều đặn như nhịp tàu xa khuất. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” gợi nên khung cảnh chia xa đầy xúc động. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện tấm lòng yêu thương con người, sự xót xa trước thân phận cô đơn và niềm khao khát sum họp. Bài thơ không chỉ là bức tranh buồn về những cuộc tiễn biệt mà còn là khúc nhạc trữ tình đẹp đẽ, thấm đẫm nhân văn, mang đậm phong cách thơ giản dị và cảm xúc của Nguyễn Bính.
Câu 2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều đứng trước những ngã rẽ khác nhau. Có người chọn đi theo con đường quen thuộc, có người lại dũng cảm bước đi trên lối chưa ai từng qua. Nhà thơ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ không chỉ nói về một hành trình giữa thiên nhiên mà còn là ẩn dụ cho cách sống: hãy chủ động lựa chọn con đường riêng, sáng tạo và khác biệt để tìm ra giá trị của bản thân. Chủ động chọn lối đi riêng nghĩa là biết tự mình đưa ra quyết định, dám sống thật với ước mơ và cá tính của mình, không phụ thuộc vào đám đông. Trong cuộc đời, nếu ai cũng đi theo một lối mòn, thế giới sẽ không bao giờ có đổi thay. Chính những người dám khác biệt mới tạo nên sự tiến bộ và làm nên dấu ấn của thời đại. Sự sáng tạo bắt đầu từ dám nghĩ khác, dám làm khác, và kiên trì theo đuổi lựa chọn ấy đến cùng. Thực tế cho thấy, nhiều con người vĩ đại đã làm nên thành công nhờ chọn con đường riêng của mình. Thomas Edison không học đại học nhưng trở thành nhà phát minh thiên tài. Steve Jobs bỏ học giữa chừng nhưng sáng tạo ra iPhone, thay đổi cách con người kết nối với thế giới. Ở Việt Nam, những nhà khoa học như Ngô Bảo Châu, Trần Thanh Vân hay những nghệ sĩ trẻ khởi nghiệp bằng đam mê riêng cũng là minh chứng cho tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám đi con đường ít người chọn. Họ không sợ thất bại, bởi chính thất bại là bậc thang để bước đến thành công. Tuy nhiên, chọn lối đi riêng không có nghĩa là đi một cách mù quáng hay khác biệt vô nghĩa. Con đường ấy phải được xây dựng trên tri thức, trách nhiệm và mục tiêu đúng đắn. Người chủ động sáng tạo cần biết lắng nghe, học hỏi, tiếp thu kinh nghiệm của người đi trước để định hướng cho hành trình của mình. Sự khác biệt chỉ thật sự có giá trị khi nó mang đến điều tích cực cho bản thân và xã hội. Trong thời đại hiện nay – thời đại của công nghệ, toàn cầu hóa và cạnh tranh gay gắt – tinh thần chủ động và sáng tạo càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Giới trẻ cần hiểu rằng không ai vẽ sẵn con đường thành công cho mình. Mỗi người phải là kiến trúc sư của cuộc đời mình, dám đặt những viên gạch đầu tiên dù chông chênh, khó nhọc. Bởi đôi khi, chính những con đường ít dấu chân người lại đưa ta đến chân trời mới – nơi ta được là chính mình và sống có ý nghĩa. Tôi đồng cảm sâu sắc với Robert Frost. Cuộc sống không dành cho những ai sợ khác biệt, mà thuộc về những người biết bước đi bằng đôi chân và trái tim của chính mình. Hãy chọn cho mình một lối đi riêng – có thể gập ghềnh, nhưng sẽ rực rỡ bởi dấu chân của chính ta.