Nguyễn Bảo Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

 

 

Câu 1:

Văn bản trên được viết theo thể thơ tự do.

 

Câu 2:

Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư.

 

Câu 3:

Đoạn thơ “Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng” có thể hiểu như sau:

Hạnh phúc có thể đến từ những điều bình dị, nhỏ bé trong cuộc sống.

Hạnh phúc không ồn ào, náo nhiệt mà đôi khi chỉ là sự yên bình, ngọt ngào và nhẹ nhàng trong tâm hồn.

Giống như một trái cây chín thơm, hạnh phúc có thể lan tỏa một cách âm thầm nhưng đầy ý nghĩa.

 

Câu 4:

Biện pháp tu từ so sánh trong đoạn thơ “Hạnh phúc đôi khi như sông vô tư trôi về biển cả” có tác dụng:

Nhấn mạnh đặc điểm của hạnh phúc: tự nhiên, nhẹ nhàng, không gò bó.

Gợi lên hình ảnh một dòng sông trôi chảy tự do, không toan tính hay lo lắng về sự đầy – vơi, giống như con người biết tận hưởng những khoảnh khắc đẹp của cuộc sống mà không cần quá bận tâm đến được – mất.

 

Câu 5:

Quan niệm về hạnh phúc của tác giả thể hiện trong đoạn trích:

Hạnh phúc không phải điều gì xa xôi mà tồn tại trong những điều giản dị, tự nhiên.

Hạnh phúc có thể đến từ sự lặng lẽ, bình yên và nhẹ nhàng trong tâm hồn.

Hạnh phúc không cần phải đong đếm, so sánh hay phụ thuộc vào hoàn cảnh, mà đôi khi chỉ cần chúng ta biết tận hưởng cuộc sống một cách vô tư, trọn vẹn.

 

 

 

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.

 

Câu 2:

Hai cặp từ, cặp cụm từ đối lập trong đoạn (1) là:

Tằn tiện ↔ phung phí

Hào phóng ↔ keo kiệt

 

Câu 3:

Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì:

Mỗi người có quan điểm, lối sống và hoàn cảnh khác nhau. Việc phán xét theo cái nhìn chủ quan có thể không công bằng.

Chúng ta thường đánh giá người khác dựa trên tiêu chuẩn của bản thân, nhưng những tiêu chuẩn này không phải lúc nào cũng đúng với mọi người.

Việc phán xét có thể tạo ra định kiến và ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của người khác cũng như chính bản thân ta.

 

Câu 4:

Quan điểm của tác giả: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có thể hiểu là:

Định kiến có thể khiến con người mất đi sự tự do trong suy nghĩ và hành động.

Khi bị chi phối bởi định kiến của xã hội, con người dễ đánh mất chính mình, sống theo những khuôn mẫu có sẵn mà không dám lắng nghe bản thân.

Điều đáng sợ nhất không phải là định kiến của người khác, mà là việc chính chúng ta cam chịu và bị nó điều khiển.

 

Câu 5:

Thông điệp rút ra từ văn bản:

Hãy tôn trọng sự khác biệt của mỗi người và đừng vội vàng phán xét người khác.

Đừng để định kiến của bản thân hay của người khác chi phối cuộc sống của mình.

Hãy mạnh dạn lắng nghe bản thân và sống theo những giá trị mà mình tin tưởng.