Nguyễn Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : ngôi kể thứ nhất
Câu 2 : thời gian : buổi chiều tối (“ chạng vạng”, ” đèn đỏ” , “ dưới đèn sáng rực ” ).
Câu 3 : thằng Lụm mong được ba mẹ đánh vi đối với nó , việc ba mẹ giáo dưỡng , dù là bằng đòn roi , vẫn là 1 hạnh phúc. Nó là trẻ mồ côi bị bỏ rơi từ nhỏ , khog có ai bên cạnh quan tâm, chăm sóc hay day bảo . Với Lụm , bị đòn nghĩa là vẫn còn gia đình , còn có người thân yêu thương là lo lắng cho mình , còn hơn là sự cô độc bơ vơ giưa cuộc đời mà không ai ngó ngàng tới.
Câu 4 : thay đổi sưng hô “ mày - tôi ” sang “ anh Lụm - em ”
Ý nghĩa : thể hiện sự thay đổi thái độ nhân vật “ tôi” từ kiêu ngạo sang thấu hiểu đồng cảm và kính trọng trước sự trải đời nỗi đau của Lụm “Tôi” đã nhận ra mình may mắn và trưởng thành hơn về cảm xúc .
Câu 5 : không đồng tình
Lý do : gia đình là bến đỗ an toàn và tình yêu thương của cha mẹ là vô giá . Rời xa gia đinh khi chưa đủ bản lĩnh, chỉ vì sự hờn dỗi nhất thời là hành động bồng bột là tự do thực sự khi ta trưởng thành nhưng vẫn biet trân r cuội nguồn .
câu 1 Trong đoạn trích "Người bán mai vàng", nhân vật Mai hiện lên là một người con hiếu thảo, một người đàn ông giàu lòng nhân ái và luôn trăn trở với trách nhiệm trụ cột gia đình. Trước hết, Mai là người có tâm hồn đồng điệu với cha và thiên nhiên. Anh chia sẻ niềm si mê hoa mai cùng người cha mù lòa, sẵn sàng "chạy nhào ra" để cùng cha chiêm ngưỡng sắc vàng óng ả, cho thấy một sự gắn kết sâu sắc giữa các thế hệ qua vẻ đẹp của làng quê Cố đô. Đáng quý hơn cả là tấm lòng bao dung, vị tha của Mai. Chứng kiến hoàn cảnh mồ côi tội nghiệp của Lan bên gốc cột đèn, dù gia đình mình "rất nghèo", anh vẫn dang tay đón nhận, cưu mang cô về làm thành viên trong nhà. Hành động ấy minh chứng cho một nhân cách cao đẹp: biết thương người như thể thương thân. Khi trở thành người chồng, người cha, Mai bộc lộ sự trưởng thành qua nỗi trăn trở về sinh kế. Không cam chịu cảnh "trời giật mất miếng cơm" hay lối sống "bó mình, tự ti", anh đã chủ động đi tìm hiểu cách làm giàu từ nghề hoa để mong vực dậy kinh tế gia đình. Nỗi buồn và sự im lặng của Mai ở cuối văn bản không phải là sự yếu đuối, mà là sự dằn vặt của một người đàn ông có trách nhiệm, luôn khao khát thoát nghèo để bảo vệ những người thân yêu. Qua nhân vật Mai, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người lao động Việt Nam: chân chất, giàu tình thương và luôn nỗ lực vươn lên trong nghịch cảnh.
câu 2
Trong thời đại bùng nổ của mạng xã hội, bên cạnh những giá trị tích cực, một hiện tượng đáng quan ngại đang lan rộng trong một bộ phận giới trẻ: lối sống thích khoe khoang, phô trương "ảo" những thứ không thuộc về mình. Đây là một lối sống lệch lạc, gây ra nhiều hệ lụy cho cá nhân và xã hội. Lối sống phô trương "ảo" có thể hiểu là việc nỗ lực xây dựng một hình ảnh cá nhân hào nhoáng, giàu sang hoặc tài giỏi trên không gian mạng nhưng thực chất khác xa với đời thực. Đó là những tấm hình "check-in" tại những nơi sang chảnh không phải của mình, mượn đồ hiệu để chụp ảnh, hay khoe khoang về những thành tích chưa hề đạt được. Động cơ đằng sau hành vi này thường là lòng tham danh tiếng, khao khát nhận được sự ngưỡng mộ, những lượt "like" hay "comment" tung hô để khỏa lấp sự trống rỗng bên trong. Nguyên nhân của hiện trạng này bắt nguồn từ tâm lý trọng hình thức và sự tác động mạnh mẽ của "hội chứng sợ bỏ lỡ" (FOMO). Nhiều bạn trẻ nhìn vào sự thành đạt của người khác rồi tự tạo áp lực cho mình, thay vì cố gắng thực chất, họ chọn con đường tắt là "phù phép" vẻ bề ngoài. Đồng thời, sự phát triển của các nền tảng số khiến việc lan truyền những giá trị ảo trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Hậu quả của lối sống này là vô cùng tai hại. Về phía cá nhân, nó khiến giới trẻ rơi vào cái bẫy của sự dối trá, sống trong nỗi sợ hãi bị bóc trần sự thật. Khi mải mê theo đuổi những giá trị không có thực, họ sẽ lãng quên việc tu dưỡng đạo đức và rèn luyện kỹ năng thực tế, dẫn đến sự rỗng tuếch về tâm hồn. Về phía xã hội, lối sống này tạo ra một thế hệ thích hưởng thụ, cổ súy cho những giá trị vật chất phù phiếm, làm lệch lạc các chuẩn mực đạo đức đạo đức truyền thống. Để khắc phục tình trạng này, mỗi bạn trẻ cần hiểu rằng: "Giá trị con người không nằm ở những thứ khoác lên mình, mà ở những gì mình tạo ra". Chúng ta cần học cách trân trọng những gì mình có, tập trung vào việc phát triển bản thân từ bên trong (tâm hồn, trí tuệ) thay vì mải mê xây dựng những lâu đài bằng cát trên mạng xã hội. Gia đình và nhà trường cũng cần định hướng, giúp các em phân biệt được đâu là giá trị thực và đâu là ảo ảnh phù hoa. Tóm lại, hãy sống thật với chính mình. Một bộ quần áo bình thường nhưng sạch sẽ, một cuộc sống giản đơn nhưng chân thực và ý nghĩa luôn đáng quý hơn vạn lần những hào nhoáng đi mượn. Đừng để cuộc đời mình chỉ là một bức ảnh đã qua chỉnh sửa, hãy biến nó thành một thực tại rực rỡ bằng chính nỗ lực của bản thân.câu 1 ngôi kể 3
câu 2 Tại chân núi Ngũ Tây, hai cha con ông già mù chăm sóc vườn mai cổ thụ vô cùng trân quý, coi như báu vật gia đình. Một mùa xuân, người con trai tên Mai tốt bụng cưu mang cô bé ăn xin mồ củ tên Lan về nhà. Tình thương vượt lên cái nghèo, Lan và Mai nên duyên vợ chồng và có con trai đặt tên là Tâm. Cuộc sống gian lao khi đại hạn khiến vườn mai mất mùa, kinh tế kiệt quệ. Mai quyết tâm tìm hiểu cách trồng các loại hoa khác để mưu sinh và học hỏi kinh nghiệm từ đồng nghiệp. Dù đối mặt với khó khăn, tình cảm gia đình vẫn bền chặt, ông già mù tiếp tục trân trọng từng nụ mai.
câu 3 ông già Mai là một nguoi
- Giàu đam mê và tình yêu với thiên nhiên: Dù bị mù, ông thấu hiểu, trân trọng và chăm sóc vườn mai bằng sự cảm nhận tinh tế.
- Giàu lòng nhân ái: Sẵn sàng cho con trai cưu mang bé Lan trong hoàn cảnh khó khăn.
- Sống trách nhiệm và giàu tâm đức: Đặt tên cháu nội là "Tâm", luôn trăn trở về "chữ Tâm" trong cuộc đời
- câu 4 Em thích chi tiết: Ông già mù ghé tai vào gốc mai, nghe rõ dòng nhựa đang chảy âm thầm.
- Vì Chi tiết này thể hiện tình yêu tuyệt đối, sự gắn bó tâm hồn của ông đối với vườn mai; cho thấy sự cảm nhận thiên nhiên không chỉ bằng thị giác mà bằng cả tâm hồn
- câu 5 Tình cảm gia đình là động lực to lớn giúp Mai:
- Sống tử tế và trách nhiệm: Giúp Lan trong lúc khốn cùng và trở thành người chồng, người cha có trách nhiệm.
- Vượt khó: Cùng vợ gánh nước cứu vườn mai trong đợt đại hạn, nỗ lực tìm hướng đi mới để chăm lo cho cha và gia đình.
- Vững tâm: Sống chung thủy, vượt qua sự tự ti, buông thả để trở thành chỗ dựa.
Bài thơ "Chốn quê" của Nguyễn Khuyến là một bức tranh hiện thực sinh động về cuộc sống khó khăn của người nông dân Việt Nam dưới ách áp bức của thực dân phong kiến. Tác giả đã khắc họa chân thực hình ảnh làng quê Việt Nam với những nét bình dị, thân thuộc như cánh đồng lúa, bờ tre, và cuộc sống lao động vất vả của người nông dân.
Bài thơ bắt đầu với những dòng chữ đầy cay đắng: "Mấy năm làm ruộng vẫn chân thua, Chiêm mất đằng chiêm, mùa mất mùa." Điều này cho thấy cuộc sống làm ruộng của người dân nông thôn là một chuỗi thất bại, vất vả và đầy nhọc nhằn. Nỗi khổ khó trong cuộc sống được thể hiện qua việc phải đối mặt với nợ nần, thuế quan, phải dùng nửa công đứa ở, nửa thuê bò.
Nguyễn Khuyến không chỉ miêu tả cuộc sống khó khăn mà còn bày tỏ sự cảm thông và trân trọng đối với những người nông dân cần cù, chịu khó. Ông viết: "Sớm trưa dưa muối cho qua bữa, Chợ búa trầu chè chẳng dám mua." Điều này cho thấy cuộc sống của người nông dân vô cùng khó khăn, họ phải sống tiết kiệm và chỉ mong đủ qua bữa.
Bài thơ cũng thể hiện sự bất công và khó khăn trong cuộc sống của người nông dân. Dù đã sống kiệm kẹm, cần cù làm việc nhưng người dân nông thôn vẫn chưa có khả năng khá hơn trong cuộc sống. Tác giả đặt câu hỏi "Cần kiệm thế mà không khá nhỉ, Bao giờ cho biết khỏi đường lo?" để phản ánh sự mâu thuẫn trong cuộc sống của người dân nông thôn.
Nguyễn Khuyến sử dụng ngôn ngữ giản dị, mộc mạc, gần gũi với đời sống dân dã. Hình ảnh thơ sống động, được miêu tả một cách chi tiết, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được vẻ đẹp cũng như sự khốn khó của làng quê Việt Nam.
Tóm lại, bài thơ "Chốn quê" của Nguyễn Khuyến là một tác phẩm thơ ca sâu sắc và đầy cảm xúc, thể hiện cái nhìn chân thực về cuộc sống nông thôn và những bất công xã hội. Đồng thời, nó cũng là lời kêu gọi sự quan tâm và quan tâm đến cuộc sống của người dân nông thôn, và hy vọng vào một tương lai công bằng hơn cho xã hội ¹.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của truyện là tự sự (kể chuyện).
Câu 2. Ngôi kể trong truyện là ngôi thứ nhất, nhân vật "tôi" kể lại câu chuyện của chính mình.
Câu 3. Chủ đề của văn bản là tình cảm gia đình, đặc biệt là sự quan tâm, lo lắng của cha mẹ dành cho con cái trong việc học hành và sự hiếu thảo, tình yêu thương của người con đối với mẹ.
Câu 4. Từ ngữ địa phương trong câu văn là "hết biết". Từ ngữ toàn dân tương ứng là "vô cùng", "rất", "lắm".
Câu 5. Chi tiết "Thấy mẹ buồn, tôi cũng buồn lây. Nhưng tôi chẳng biết cách nào an ủi mẹ. Tôi đành phải nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ cho mẹ vui lòng." gợi cho em suy nghĩ về tình cảm sâu sắc và sự hiếu thảo của nhân vật "tôi" dành cho mẹ. Dù không thích món canh bí đỏ, "tôi" vẫn cố gắng ăn để mẹ vui, thể hiện sự đồng cảm và mong muốn làm mẹ hạnh phúc. Hành động này cho thấy "tôi" là một người con tình cảm, biết quan tâm và nhường nhịn mẹ.
Câu 6. Tình cảm gia đình có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với mỗi con người. Đó là nền tảng vững chắc, nơi chúng ta được sinh ra, lớn lên và nhận được sự yêu thương, che chở vô điều kiện. Gia đình là nơi ta tìm thấy sự an ủi, động viên mỗi khi gặp khó khăn, thất bại. Những lời khuyên, sự quan tâm từ người thân giúp ta có thêm sức mạnh để vượt qua thử thách. Tình cảm gia đình còn bồi dưỡng những giá trị đạo đức tốt đẹp, giúp chúng ta trở thành những người sống có trách nhiệm và biết yêu thương. Dù đi đâu, gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên, là nơi ta luôn muốn trở về.
Pierre Bonoit từng nói: "Khoan dung là đức tính đem lợi cho cả ta và người khác." Câu nói này đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc về tầm quan trọng của lòng khoan dung trong cuộc sống.
Lòng khoan dung là khả năng tha thứ, chấp nhận và hiểu cho người khác khi họ mắc lỗi hoặc có hành động không đúng. Đây là một đức tính quý giá mà mỗi người nên rèn luyện và phát triển. Khi chúng ta biết khoan dung với người khác, chúng ta không chỉ giúp họ sửa đổi và hoàn thiện bản thân mà còn tạo ra một môi trường sống tích cực và thân thiện.
Trước hết, lòng khoan dung giúp chúng ta sống hòa hợp và nhân ái với mọi người xung quanh. Trong cuộc sống, không ai là hoàn hảo và ai cũng có thể mắc lỗi. Khi chúng ta biết tha thứ và chấp nhận những khuyết điểm của người khác, chúng ta sẽ tạo ra một môi trường sống thoải mái và thân thiện. Lòng khoan dung giúp giảm thiểu căng thẳng và mâu thuẫn, tạo điều kiện cho sự hợp tác và phát triển.
Không chỉ mang lại lợi ích cho người khác, lòng khoan dung còn giúp bản thân chúng ta trưởng thành và phát triển. Khi chúng ta biết cách tha thứ và bỏ qua những điều không đáng, chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản hơn trong tâm hồn. Lòng khoan dung giúp chúng ta rèn luyện sự kiên nhẫn, thấu hiểu và đồng cảm, từ đó trở thành người tốt hơn. Chúng ta sẽ không còn bị vướng mắc vào những cảm xúc tiêu cực như giận dữ, căm ghét, và sẽ có nhiều thời gian và năng lượng để tập trung vào những việc tích cực.
Tuy nhiên, khoan dung không có nghĩa là bỏ qua tất cả mọi sai lầm. Chúng ta cần phân biệt giữa việc tha thứ cho người khác và việc dung túng cho hành vi sai trái. Lòng khoan dung cần được kết hợp với sự nghiêm khắc và công bằng để giúp người khác nhận ra sai lầm và sửa đổi. Chúng ta cần tạo điều kiện cho người khác sửa đổi và hoàn thiện bản thân, nhưng cũng cần đảm bảo rằng họ hiểu được hậu quả của hành động sai trái.
Tóm lại, câu nói của Pierre Bonoit đã giúp tôi nhận ra tầm quan trọng của lòng khoan dung trong cuộc sống. Lòng khoan dung không chỉ giúp người khác mà còn mang lại lợi ích cho bản thân chúng ta. Hãy rèn luyện lòng khoan dung để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Chúng ta sẽ tạo ra một môi trường sống tích cực và thân thiện, và sẽ trở thành những người tốt hơn khi biết tha thứ và chấp nhận người khác.
Pierre Bonoit từng nói: "Khoan dung là đức tính đem lợi cho cả ta và người khác." Câu nói này đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc về tầm quan trọng của lòng khoan dung trong cuộc sống.
Lòng khoan dung là khả năng tha thứ, chấp nhận và hiểu cho người khác khi họ mắc lỗi hoặc có hành động không đúng. Đây là một đức tính quý giá mà mỗi người nên rèn luyện và phát triển. Khi chúng ta biết khoan dung với người khác, chúng ta không chỉ giúp họ sửa đổi và hoàn thiện bản thân mà còn tạo ra một môi trường sống tích cực và thân thiện.
Trước hết, lòng khoan dung giúp chúng ta sống hòa hợp và nhân ái với mọi người xung quanh. Trong cuộc sống, không ai là hoàn hảo và ai cũng có thể mắc lỗi. Khi chúng ta biết tha thứ và chấp nhận những khuyết điểm của người khác, chúng ta sẽ tạo ra một môi trường sống thoải mái và thân thiện. Lòng khoan dung giúp giảm thiểu căng thẳng và mâu thuẫn, tạo điều kiện cho sự hợp tác và phát triển.
Không chỉ mang lại lợi ích cho người khác, lòng khoan dung còn giúp bản thân chúng ta trưởng thành và phát triển. Khi chúng ta biết cách tha thứ và bỏ qua những điều không đáng, chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản hơn trong tâm hồn. Lòng khoan dung giúp chúng ta rèn luyện sự kiên nhẫn, thấu hiểu và đồng cảm, từ đó trở thành người tốt hơn. Chúng ta sẽ không còn bị vướng mắc vào những cảm xúc tiêu cực như giận dữ, căm ghét, và sẽ có nhiều thời gian và năng lượng để tập trung vào những việc tích cực.
Tuy nhiên, khoan dung không có nghĩa là bỏ qua tất cả mọi sai lầm. Chúng ta cần phân biệt giữa việc tha thứ cho người khác và việc dung túng cho hành vi sai trái. Lòng khoan dung cần được kết hợp với sự nghiêm khắc và công bằng để giúp người khác nhận ra sai lầm và sửa đổi. Chúng ta cần tạo điều kiện cho người khác sửa đổi và hoàn thiện bản thân, nhưng cũng cần đảm bảo rằng họ hiểu được hậu quả của hành động sai trái.
Tóm lại, câu nói của Pierre Bonoit đã giúp tôi nhận ra tầm quan trọng của lòng khoan dung trong cuộc sống. Lòng khoan dung không chỉ giúp người khác mà còn mang lại lợi ích cho bản thân chúng ta. Hãy rèn luyện lòng khoan dung để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Chúng ta sẽ tạo ra một môi trường sống tích cực và thân thiện, và sẽ trở thành những người tốt hơn khi biết tha thứ và chấp nhận người khác.