Hoàng Hà Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Hà Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, ai cũng có thể góp một phần nhỏ bé của mình để làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Có người giúp đỡ bằng những hành động giản dị, có người cống hiến công sức, có người trao đi tấm lòng. Với em, kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên được tham gia một hoạt động xã hội – chương trình " Xuân yêu thương- Tết cho em" do trường em phát động. Đó không chỉ là một chuyến đi thiện nguyện, mà còn là một hành trình giúp em nhận ra giá trị của sự sẻ chia và lòng nhân ái.

Đó là vào những ngày cuối tháng Chạp, khi cái lạnh của mùa đông vẫn còn len lỏi qua từng cơn gió. Cả trường em đang háo hức chuẩn bị cho kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán thì cô giáo chủ nhiệm thông báo: “Năm nay, trường mình sẽ tổ chức chương trình ‘Xuân yêu thương – Tết cho em’, đến thăm và tặng quà cho các bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn ở huyện miền núi Ba Chẽ, Quảng Ninh.” Cả lớp em im lặng vài giây, rồi bỗng vang lên những tiếng xì xào đầy phấn khích. Ai cũng muốn được góp chút gì đó cho các bạn kém may mắn hơn mình.

Cô giáo giải thích thêm rằng, ở vùng núi, có nhiều học sinh nghèo, nhà xa trường, quần áo chưa đủ ấm, sách vở còn thiếu. Vì vậy, nhà trường mong muốn tổ chức một chuyến thăm để tặng quà, chia sẻ yêu thương trước thềm năm mới. Nghe cô nói, lòng em bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa thương, vừa háo hức, lại vừa cảm thấy mình có thể làm được điều gì đó thật ý nghĩa.

Ngay chiều hôm đó, lớp em họp để phân công công việc. Bạn lớp trưởng ghi tên những người tình nguyện tham gia chuyến đi. Hầu như cả lớp đều giơ tay. Chúng em chia nhau nhiệm vụ: nhóm thì gom quần áo cũ, nhóm thì quyên góp tiền mua vở, bút; nhóm khác phụ trách gói quà và trang trí hộp quà. Em được giao nhiệm vụ kêu gọi mọi người trong khu phố cùng ủng hộ quần áo và đồ dùng học tập. Ban đầu, em hơi lo vì sợ không ai hưởng ứng, nhưng thật bất ngờ khi các cô chú hàng xóm đều rất nhiệt tình. Có người còn mang đến cả thùng quần áo mới, mấy quyển truyện tranh, hộp màu sáp và sách vở còn thơm mùi giấy mới.

Buổi chiều ở trường, chúng em cùng nhau phân loại đồ quyên góp. Mỗi bạn một việc: người gấp quần áo, người sắp vở, người viết thiệp chúc Tết. Không khí thật vui và ấm cúng. Tiếng cười, tiếng nói vang khắp phòng học. Em nhớ mãi hình ảnh cô giáo chủ nhiệm mỉm cười hiền hậu, vừa gói quà vừa nói: “Các con thấy không, khi mình cho đi, lòng mình cũng thấy nhẹ và ấm lên.” Câu nói ấy tuy giản dị nhưng chạm vào trái tim em, khiến em càng mong đến ngày được tận tay trao những món quà này cho các bạn nhỏ vùng cao.

Sáng hôm đó, trời còn mờ sương. Em dậy từ rất sớm, trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức. Chiếc xe chở đoàn thiện nguyện của trường lăn bánh khi thành phố vẫn còn ngái ngủ. Qua ô cửa kính, em nhìn thấy những hàng cây ven đường lùi dần, nhường chỗ cho những ngọn đồi xanh thẫm xa xa. Đường đi gập ghềnh, khúc khuỷu, càng đi sâu vào vùng núi, cảnh vật càng hoang sơ. Những mái nhà sàn lấp ló giữa sương, những ruộng bậc thang trơ gốc rạ, tiếng gà gáy vọng lại giữa núi rừng – tất cả đều mới mẻ và khiến em không khỏi tò mò.

Khoảng hơn ba tiếng sau, đoàn chúng em đến nơi. Đó là một ngôi trường tiểu học nhỏ nằm nép mình bên triền núi. Các em học sinh đã đứng đợi sẵn, áo quần nhiều em sờn vai, đôi dép nhựa cũ kỹ, nhưng nụ cười thì rạng rỡ và trong veo. Khi xe dừng lại, những ánh mắt trong trẻo ấy hướng về chúng em, khiến em bỗng thấy lòng mình dâng trào niềm xúc động.

Cô hiệu trưởng của ngôi trường vùng cao bước ra đón, giọng cô run run: “Cảm ơn các thầy cô và các con học sinh dưới xuôi đã không quên chúng tôi.” Những lời ấy giản dị mà khiến cả đoàn đều im lặng. Em cảm nhận rõ ràng ý nghĩa của việc mình đang làm.

Sau khi sắp xếp quà tặng, chúng em bắt đầu buổi trao quà cho các em nhỏ. Mỗi phần quà gồm quần áo ấm, sách vở, hộp bút và một gói bánh kẹo. Khi trao tận tay, em thấy đôi bàn tay nhỏ bé của các em run run đón lấy, ánh mắt ánh lên niềm vui và biết ơn. Có em ôm chặt món quà vào ngực, miệng cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh như sắp khóc.

Một cô bé người dân tộc Tày khoảng bảy tuổi nắm tay em, lí nhí nói: “Em cảm ơn chị. Em chưa bao giờ được nhận quần áo mới đẹp như vậy.” Lời nói ấy làm tim em thắt lại. Em cúi xuống xoa đầu em nhỏ và nói khẽ: “Chị chúc em học thật giỏi, lớn lên làm cô giáo nhé.” Cô bé gật đầu mạnh, nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng xuân.

Sau phần trao quà, chúng em cùng các em nhỏ chơi trò chơi dân gian: kéo co, nhảy bao bố, hát tập thể. Tiếng cười vang lên giữa sân trường vùng núi làm tan đi cái lạnh giá. Có lẽ đã lâu rồi nơi này mới náo nhiệt đến vậy. Đặc biệt, khi cả hai trường cùng hát bài " Nối vòng tay lớn" em cảm thấy như giữa chúng em không còn khoảng cách nào nữa – chỉ còn lại tình người ấm áp và niềm hạnh phúc lan tỏa.

Buổi trưa hôm ấy, chúng em được mời ăn bữa cơm giản dị cùng thầy cô và học sinh trong trường. Mâm cơm chỉ có vài món đơn sơ như rau rừng luộc, cá kho, canh bí, nhưng ai nấy đều ăn rất ngon miệng. Em nhớ mãi lời cô hiệu trưởng vùng cao nói: “Những món quà các con mang đến không chỉ là vật chất, mà còn là niềm động viên lớn cho các em nhỏ nơi đây.” Nghe vậy, em thấy lòng mình ấm lên kỳ lạ, xen lẫn niềm tự hào vì mình đã làm được điều có ích.

Khi xe chuẩn bị rời đi, các em nhỏ chạy theo vẫy tay, gọi to: “Tạm biệt các anh chị! Khi nào lại lên chơi nhé!” Tiếng gọi vang vọng giữa núi rừng khiến em không khỏi xúc động. Trên đường về, ai nấy đều im lặng, có lẽ ai cũng đang suy nghĩ về những điều mình vừa trải qua. Em nhìn lại phía sau, thấy làng nhỏ dần khuất sau rặng núi, mà trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lưu luyến khó tả.

au chuyến đi ấy, em suy nghĩ rất nhiều. Trước đây, em vẫn nghĩ giúp đỡ người khác là việc của người lớn, của những người có điều kiện. Nhưng giờ em hiểu bất cứ ai dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể góp phần làm nên điều tốt đẹp. Chỉ cần một tấm lòng biết sẻ chia, một hành động nhỏ thôi – như quyên góp một cuốn vở, tặng một bộ quần áo, hay đơn giản là một nụ cười, cũng đủ để mang lại niềm vui và hi vọng cho người khác.

Em cũng học được rằng, cuộc sống không chỉ là nhận, mà là sự cho đi. Khi chúng ta biết mở lòng, yêu thương và giúp đỡ người khác, chính chúng ta cũng được nhận lại niềm hạnh phúc sâu sắc. Cảm giác nhìn thấy nụ cười của những em nhỏ hôm đó khiến em nhận ra rằng giá trị thật sự của con người không nằm ở vật chất, mà ở tình thương và lòng nhân ái.

Chuyến đi ấy còn giúp em hiểu thêm về những khó khăn của đồng bào vùng cao – nơi mà những điều tưởng chừng đơn giản với em như quyển vở mới, đôi dép ấm, lại là niềm mơ ước lớn lao của các em nhỏ. Từ đó, em biết trân trọng hơn cuộc sống đủ đầy của mình, biết ơn bố mẹ và thầy cô, đồng thời tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này có thể giúp đỡ được nhiều người hơn nữa.

Chuyến đi “Xuân yêu thương – Tết cho em” đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong lòng em. Đó là hành trình đầu tiên em được chạm vào ý nghĩa thật sự của hai chữ “cho đi”. Nó giúp em trưởng thành hơn, biết sống nhân ái và biết quan tâm đến mọi người xung quanh.

Mỗi khi nhớ lại hình ảnh những đôi mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ của các em nhỏ vùng cao, em lại thấy lòng mình ấm áp và đầy yêu thương. Em hiểu rằng, trong cuộc sống này, một hành động nhỏ nhưng xuất phát từ trái tim chân thành có thể làm nên điều kì diệu. Và em sẽ luôn mang trong tim bài học ấy – bài học về lòng nhân ái, về sức mạnh của sự sẻ chia, để tiếp tục lan tỏa yêu thương đến với mọi người.

Hình ảnh miếng cơm cháy “giòn và thơm, mùi hương đồng mùi nước quê, cả mùi khói bếp” gợi cho em nhớ đến những kỉ niệm tuổi thơ mộc mạc, giản dị mà vô cùng quý giá. Tuổi thơ là khoảng thời gian trong sáng, chứa đựng tình yêu thương, sự chở che của gia đình và quê hương. Dù đi xa đến đâu, những kỉ niệm ấy vẫn luôn là điểm tựa tinh thần, giúp ta cảm thấy ấm áp và được yêu thương. Như người con trong truyện, chỉ khi mất mẹ rồi anh mới thấm thía giá trị của những điều tưởng chừng bình thường. Kỉ niệm tuổi thơ vì thế chính là phần sâu thẳm, thiêng liêng nhất trong trái tim mỗi con người.

Hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản không chỉ gợi không gian quen thuộc của làng quê mà còn là biểu tượng của tình mẹ bao la, của kí ức tuổi thơ ấm áp và nỗi tiếc thương khôi của người con khi đã quá muộn để được ăn một bữa cơm mẹ nấu.

a. Thời gian người đó đi cho đến đi dừng lại để sửa xe là:

\(t_{1} = \frac{s_{1}}{v_{1}} = \frac{20}{40} = 0 , 5 h\)

Người đó dừng sửa xe trong thời gian là:

\(t_{2} = 30 m i n = 0 , 5 h\)

Thời gian người đó đi 120 km với tốc độ 60 km/h là:

\(t_{3} = \frac{s_{3}}{t_{3}} = \frac{120}{60} = 2 h\)

Từ đó, ta vẽ được đồ thị quãng đường - thời gian của người đi ô tô như sau:

loading...

b. Cách 1: Tốc độ của người đi ô tô trên cả quãng đường là:

\(v = \frac{s}{t} = \frac{s_{1} + s_{3}}{t_{1} + t_{2} + t_{3}} = \frac{20 + 120}{0 , 5 + 0 , 5 + 2} = \frac{140}{3} = 46 , 7\) km/h

Cách 2: Dựa vào đồ thị quãng đường - thời gian của người đi ô tô, ta tính được tốc độ của người đi ô tô trên cả quãng đường như sau:

\(v = \frac{s}{t} = \frac{140}{3} = 46 , 7\) km/h

a, Đá vôi là phân tử hợp chất. Vì trong phân tử đá vôi có nhiều hơn 2 nguyên tố hóa học (Ca, C, O). 

b, Công thức hóa học của đá vôi là CaCO3.

c, Khối lượng phân tử của CaCO3 bằng 40 + 12 + 16.3 = 100 (amu). 

Phần trăm khối lượng các nguyên tố trong hợp chất là 

%Ca = \(\frac{40}{100} . 100 \% = 40 \%\) 

% C = \(\frac{12}{100} . 100 \% = 12 \%\)

% O = \(\frac{16.3}{100} . 100 \% = 48 \%\)

a, Kí hiệu nguyên tố hóa học gồm một hoặc hai chữ cái có trong tên gọi của nguyên tố, trong đó chữ cái đầu được viết ở dạng chữ in hoa và chữ cái thứ hai viết thường.

b, Các nguyên tố hoá học sau: H, Mg, B, Na, S, O, P, Ne, He, Al.

- Những nguyên tố thuộc cùng một nhóm: (H, Na), (B, Al), (S, O), (He, Ne).

-  Những nguyên tố là kim loại: Na, Mg, Al, B; phi kim: O, P, S; khí hiếm: He, Ne

a. Hiện tượng phản xạ ánh sáng là hiện tượng khi chiếu một chùm sáng vào một bề mặt nhẵn bóng thì chùm sáng bị hắt trở lại theo hướng khác.

loading...

Trong đó: 

  • Tia tới SI: tia sáng chiếu vào gương
  • Tia phản xạ IR: tia sáng bị gương hắt trở lại
  • Điểm tới I: giao điểm của tia sáng tới và gương
  • Pháp tuyến IN tại I: đường thẳng vuông góc với gương tại I
  • Góc tới i: góc tạo bởi tia sáng tới và pháp tuyến tại điểm tới
  • Góc phản xạ i': góc tạo bởi tia sáng phản xạ và pháp tuyến tại điểm tới
  • Mặt phẳng tới: mặt phẳng chứa tia sáng tới và pháp tuyến tại điểm tới.

b. Định luật phản xạ ánh sáng: 

  • Tia sáng phản xạ nằm trong mặt phẳng tới;
  • Góc phản xạ bằng góc tới.

- Âm phát ra càng cao (càng bổng) khi sóng âm có tần số càng lớn.

- Âm phát ra càng thấp (càng trầm) khi sóng âm có tần số càng nhỏ.

- Âm phát ra càng to khi sóng âm có biên độ càng lớn.

- Âm phát ra càng nhỏ khi sóng âm có biên độ càng nhỏ.

- Thông thường tai người có thể nghe được âm có tần số trong khoảng từ 20 Hz đến 20000 Hz.

a.  Sử dụng tính chất ảnh đối xứng với vật qua gương để vẽ ảnh A' của A và B' của B sau đó nối A'B'.​

ảnh của vật olm 

b. Góc tới là: i = 90o - 30o = 60o

Góc phản xạ là: i' = i = 60o

Dựa vào ĐLPXAS vẽ tia phản xạ sao cho góc phản xạ bằng góc tới.​

tia phản xạ  olm 

Góc hợp bởi tia tới và tia phản xạ là: i + i' = 120o

Một số biện pháp khả dĩ như:​

- Làm cửa cách âm
- Treo rèm nhung
- Làm tường, trần xốp
- Trồng cây xung quanh nhà