Nguyễn Châu Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : miêu tả, tự sự, nghị luận
Câu 2 : Ca ngợi món phở – một tinh hoa ẩm thực truyền thống của dân tộc Việt Nam, thể hiện sự gắn bó, tự hào và tình cảm sâu sắc của người Việt đối với món ăn này.
Câu 3 : a) phép liên kết lặp
b) phép nối
Câu 4 : Nhận xét về cái tôi của tác giả trong đoạn văn:Cái tôi của tác giả hiện lên là một người tinh tế, giàu cảm xúc và sâu sắc trong cách cảm nhận cuộc sống. Tác giả dùng những hình ảnh rất bình dị, đời thường như bếp lửa, hàng phở, bác xích lô, khách chờ ăn… để gợi tả một mùa đông đậm chất Việt Nam – không lạnh lẽo mà ấm áp, gần gũi, chan chứa tình người.Cái tôi ấy còn thể hiện tình yêu sâu nặng với văn hóa truyền thống, đặc biệt là hình ảnh phở như một phần không thể thiếu trong ngày Tết. Tác giả không chỉ kể lại một khung cảnh mà còn truyền tải niềm tự hào, sự gắn bó và sự rung động chân thành trước vẻ đẹp bình dị của quê hương, con người và nếp sống Việt.
Câu 5 : “Dùng hình ảnh dạ bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở…” → Câu văn này bộc lộ sự trân trọng và xúc động của tác giả trước vẻ đẹp giản dị, ấm áp của cuộc sống Việt Nam. Hình ảnh "bếp lửa hàng phở" không chỉ gợi không khí mùa đông mà còn là biểu tượng của tình người, sự sum vầy và hồn quê hương. “Bác mình vai rụt xuống một tí, người nhún nhảy như trẻ em đang thú giời Tết…” → Câu văn này thể hiện sự ấm áp, gần gũi và hóm hỉnh. Qua cái nhìn đầy yêu thương và quan sát tinh tế, tác giả cảm nhận niềm vui hồn nhiên, giản dị của con người trong không khí Tết, qua đó bộc lộ tình cảm yêu mến đối với nếp sống đời thường của người Việt. “Nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng 2 Tết.” → Câu văn cho thấy sự gắn bó sâu sắc của phở với đời sống tinh thần người Việt, đặc biệt là trong dịp Tết – thời điểm sum vầy. Tác giả thể hiện sự tự hào và xúc động khi thấy phở không chỉ là món ăn mà còn là nơi kết nối con người, chứa đựng phong vị truyền thống và tình thân. Tổng kết: Qua những câu văn trên, cảm xúc của tác giả được thể hiện chân thành, tinh tế và sâu lắng, cho thấy cái nhìn yêu thương và đầy tự hào với món phở – biểu tượng văn hóa bình dị mà thiêng liêng của dân tộc Việt.
Câu 6 : Với em, tuổi thơ gắn liền với những buổi chiều theo bà ra chợ, tay cầm que kẹo kéo ngọt lịm, dính cả vào tóc mà vẫn cười toe toét. Mỗi lần nghe tiếng rao "ai xôi lạc, xôi đỗ đen đây..." vang lên đầu ngõ, em lại chạy vội ra mua một gói, vừa ăn vừa tíu tít kể chuyện ở lớp. Những món quà rong ấy tuy đơn sơ nhưng chứa đựng cả một trời ký ức ngọt ngào, bình dị. Em nhớ cái cảm giác háo hức khi được mẹ thưởng cho chiếc bánh rán sau giờ tan học, nhớ tiếng leng keng của xe kem mát lạnh giữa trưa hè. Tuổi thơ em tuy không có đồ chơi đắt tiền, nhưng có đầy ắp yêu thương và những hương vị không thể nào quên.