Nguyễn Phương Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (khoảng 200 chữ) Trong văn bản Cháy nhà, nhân vật ông chủ nhà hiện lên với nhiều nét tính cách đáng suy ngẫm. Ông là người chăm chỉ, biết dành dụm tiền của để xây dựng một ngôi nhà đẹp. Tuy nhiên, ông lại thiếu suy nghĩ cẩn thận khi đặt bếp sát mái nhà và để nhiều củi trong bếp, tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ. Khi được ông hàng xóm khuyên nên dời bếp hoặc xếp củi ra sân, ông không những không nghe mà còn tỏ ý giận vì cho rằng đó là lời nói gở. Điều này cho thấy ông là người bảo thủ, tự ái và không biết lắng nghe lời khuyên đúng đắn. Khi xảy ra cháy, ông được mọi người giúp đỡ nhưng lại quên mời người đã từng khuyên mình, chứng tỏ sự thiếu biết ơn. Chỉ đến khi được nhắc nhở, ông mới nhận ra sai lầm của bản thân. Qua nhân vật ông chủ nhà, câu chuyện gửi gắm bài học về việc cần biết lắng nghe, suy nghĩ thấu đáo và biết ơn những người đã giúp đỡ mình.

Câu 2 (khoảng 400 chữ) ​Trong kho tàng trò chơi dân gian Việt Nam, kéo co là một trò chơi quen thuộc, được nhiều người yêu thích, đặc biệt trong các dịp lễ hội và sinh hoạt tập thể. Trò chơi không chỉ mang tính giải trí mà còn thể hiện tinh thần đoàn kết và sức mạnh tập thể. ​Kéo co cần có một sợi dây thừng dài, chắc và một khoảng sân rộng, bằng phẳng. Người chơi được chia thành hai đội có số lượng bằng nhau. Ở giữa sợi dây có buộc một dải vải làm mốc. Trên sân kẻ một vạch trung tâm để xác định ranh giới giữa hai đội.

Khi trò chơi bắt đầu, mỗi đội nắm chặt một đầu dây và đứng về phía phần sân của mình. Khi có hiệu lệnh, cả hai đội cùng ra sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được dải vải ở giữa vượt qua vạch trung tâm về phía đội mình trước thì đội đó giành chiến thắng. ​Trò chơi kéo co đòi hỏi người chơi phải có sức khỏe, sự phối hợp nhịp nhàng và tinh thần đoàn kết cao. Mỗi thành viên phải cùng cố gắng, kéo theo nhịp chung của đội thì mới có thể thắng được đối phương. Kéo co không chỉ giúp rèn luyện sức khỏe mà còn tạo không khí vui tươi, gắn kết mọi người với nhau. Đây là trò chơi dân gian mang đậm nét văn hóa truyền thống, cần được gìn giữ và phát huy.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2. Ông hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc xếp củi ra sân để tránh cháy nhà. Câu 3. Vì chủ nhà cho rằng ông hàng xóm nói điều không may, “nói gở” khi nhà mới dựng xong. Chi tiết này cho thấy chủ nhà bảo thủ, tự ái, không biết lắng nghe lời khuyên đúng. Câu 4. Ông hàng xóm là người tốt bụng, sáng suốt, biết lo xa và khuyên điều đúng để giúp người khác tránh tai họa. Nhân vật này làm nổi bật bài học của câu chuyện. Câu 5. (5–7 dòng) Qua câu chuyện, em nhận thấy sự biết ơn rất quan trọng trong cuộc sống. Khi người khác góp ý, giúp đỡ ta bằng những lời khuyên đúng đắn, ta cần trân trọng và ghi nhớ. Biết ơn giúp con người sống tình nghĩa, gắn bó hơn với nhau. Ngược lại, vô ơn sẽ làm mất đi những mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, biết ơn và trân trọng những người đã giúp đỡ mình.

Trong thời đại tri thức bùng nổ và công nghệ phát triển nhanh chóng, việc học không còn giới hạn trong lớp học hay trong những trang sách giáo khoa. Kiến thức luôn vận động, đổi mới từng ngày, đòi hỏi mỗi người phải không ngừng cập nhật và hoàn thiện bản thân.

​Đối với học sinh, tự học vì thế trở thành một yêu cầu thiết yếu. Có ý thức tự học không chỉ giúp học sinh đạt kết quả cao trong học tập mà còn rèn luyện nhiều phẩm chất quan trọng cho tương lai. Trước hết, tự học giúp học sinh chủ động chiếm lĩnh kiến thức. Thời gian trên lớp có hạn, thầy cô không thể truyền đạt hết mọi nội dung một cách thật sâu và thật kĩ. Nếu chỉ nghe giảng mà không tự đọc lại bài, không tự làm bài tập, không tự tìm hiểu thêm thì kiến thức sẽ nhanh chóng bị quên lãng. Khi tự học, học sinh phải tự suy nghĩ, tự tìm tòi, tự đặt câu hỏi và tự giải đáp. Chính quá trình ấy giúp các em hiểu bài một cách sâu sắc hơn, ghi nhớ lâu hơn và biết cách vận dụng kiến thức vào thực tế.

​Bên cạnh đó, tự học còn rèn luyện cho học sinh tính tự giác và tinh thần trách nhiệm. Muốn tự học hiệu quả, mỗi học sinh phải biết sắp xếp thời gian hợp lí, lập kế hoạch học tập cụ thể và kiên trì thực hiện kế hoạch đó. Đây là những kĩ năng rất quan trọng không chỉ trong học tập mà còn trong cuộc sống sau này. Một người có thói quen tự học thường là người có kỉ luật, có mục tiêu rõ ràng và biết chịu trách nhiệm với công việc của mình. Không những vậy, tự học còn giúp học sinh phát triển tư duy độc lập và khả năng sáng tạo. Khi tự tìm hiểu một vấn đề, học sinh sẽ không bị phụ thuộc hoàn toàn vào lời giảng của thầy cô mà biết nhìn nhận vấn đề dưới nhiều góc độ khác nhau. Việc tự đọc sách, tra cứu tài liệu, tìm kiếm thông tin còn giúp mở rộng hiểu biết, nuôi dưỡng trí tò mò và niềm say mê khám phá tri thức. Nhờ đó, học sinh có thể hình thành những ý tưởng mới mẻ và cách học linh hoạt, hiệu quả hơn. Thực tế cho thấy, nhiều học sinh hiện nay còn mang tâm lí học đối phó, chỉ học khi gần đến ngày kiểm tra, thi cử. Cách học này khiến kiến thức hời hợt, nhanh quên và không mang lại hiệu quả lâu dài. Ngược lại, những học sinh có ý thức tự học thường học đều đặn mỗi ngày, ôn luyện thường xuyên nên nắm bài chắc chắn hơn. Chính sự kiên trì, chủ động ấy giúp các em đạt được kết quả học tập cao và ổn định. Hơn nữa, tự học còn là nền tảng để học sinh thích nghi với sự thay đổi của xã hội hiện đại. Khi ra đời, không còn thầy cô kèm cặp, mỗi người phải tự học hỏi để nâng cao năng lực, đáp ứng yêu cầu công việc. Nếu ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, học sinh đã rèn luyện được thói quen tự học thì sau này sẽ dễ dàng thích nghi với môi trường mới, không ngừng tiến bộ và phát triển.

Tuy nhiên, để tự học hiệu quả, học sinh cần có phương pháp học tập đúng đắn, biết kết hợp giữa học trên lớp và học ở nhà, biết chọn lọc tài liệu phù hợp và tránh sa đà vào những yếu tố gây xao nhãng như điện thoại, mạng xã hội. Tự học không có nghĩa là học một cách tùy tiện mà phải có kế hoạch, có mục tiêu rõ ràng. Tóm lại, tự học là chìa khóa quan trọng dẫn đến thành công trong học tập và cuộc sống. Khi có ý thức tự học, học sinh không chỉ nắm vững kiến thức mà còn rèn luyện được nhiều phẩm chất quý báu như tự giác, kiên trì, sáng tạo và trách nhiệm.

Vì vậy, mỗi học sinh cần xây dựng cho mình tinh thần và thói quen tự học ngay từ hôm nay để vững bước trên con đường chinh phục tri thức.

Câu 1. Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hợp giữa tự sự, miêu tả và biểu cảm. Câu 2. Chủ đề của đoạn trích: Vẻ đẹp bình dị của rau khúc và món xôi khúc – qua đó thể hiện tình yêu quê hương, gìn giữ phong tục truyền thống. Câu 3. a. Tính mạch lạc về nội dung: Văn bản triển khai theo trình tự hợp lí: giới thiệu cây rau khúc → cách chế biến xôi khúc → ý nghĩa của xôi khúc trong đời sống, lễ hội quê hương. b. Phép liên kết: Phép lặp từ ngữ “lá khúc”. Câu 4. Từ ngữ, hình ảnh thể hiện cảm xúc: “thích mắt”, “mát rười rượi”, “trơn bóng”, “thơm ngậy nồng nàn”, “nhìn đã thèm”, “chao ôi”. → Cái “tôi” của tác giả là người yêu quê hương tha thiết, tinh tế, giàu cảm xúc và gắn bó sâu nặng với những điều bình dị. Câu 5. Chất trữ tình thể hiện qua giọng văn tha thiết, giàu cảm xúc; qua những hình ảnh miêu tả tinh tế, qua nỗi nhớ, niềm tự hào về món ăn và phong tục quê hương. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu) Đoạn văn cho thấy xôi khúc không chỉ là một món ăn dân dã mà còn là linh hồn của phong tục quê hương. Dù mâm lễ có đầy đủ, sang trọng đến đâu, nếu thiếu đĩa xôi khúc thì vẫn chưa trọn vẹn tấm lòng thành. Điều đó cho thấy người dân quê luôn coi trọng giá trị truyền thống hơn vật chất bề ngoài. Xôi khúc trở thành biểu tượng của sự gắn bó với đất đai, ruộng đồng và cội nguồn. Qua đó, tác giả muốn nhắn nhủ rằng mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn những phong tục tốt đẹp của quê hương. Chính những điều bình dị ấy làm nên bản sắc văn hóa dân tộc

Trong dòng chảy hàng nghìn năm lịch sử, dân tộc Việt Nam đã hình thành và gìn giữ nhiều truyền thống tốt đẹp. Một trong những truyền thống quý báu ấy là tinh thần “Lá lành đùm lá rách” – sự yêu thương, đùm bọc, sẻ chia giữa người với người trong lúc khó khăn, hoạn nạn. Đây không chỉ là một câu tục ngữ quen thuộc mà còn là một giá trị đạo đức sâu sắc, góp phần làm nên bản sắc văn hóa của dân tộc ta. Trong xã hội hiện đại ngày nay, việc gìn giữ và phát huy truyền thống ấy lại càng trở nên cần thiết và ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Trước hết, “Lá lành đùm lá rách” thể hiện tinh thần nhân ái, lòng thương người – một phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam. Trong cuộc sống, không phải ai cũng may mắn có được điều kiện đầy đủ về vật chất lẫn tinh thần. Vẫn còn đó những người nghèo khó, những hoàn cảnh éo le, những số phận bất hạnh cần được giúp đỡ. Khi người có điều kiện sẵn sàng chia sẻ với người gặp khó khăn, xã hội sẽ trở nên ấm áp hơn, giàu tình người hơn. Những hành động nhỏ như quyên góp quần áo cũ, ủng hộ đồng bào vùng lũ, giúp đỡ bạn bè khi hoạn nạn… đều là biểu hiện cụ thể của truyền thống cao đẹp này.

Không những thế, tinh thần “Lá lành đùm lá rách” còn góp phần gắn kết cộng đồng, tạo nên sức mạnh đoàn kết dân tộc. Trong lịch sử, nhờ sự đoàn kết, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau mà nhân dân ta đã vượt qua biết bao khó khăn, thử thách, từ thiên tai, dịch bệnh cho đến chiến tranh xâm lược. Khi mọi người biết quan tâm, sẻ chia, xã hội sẽ trở nên bền vững hơn, con người gần gũi nhau hơn. Sự đoàn kết ấy chính là nền tảng để đất nước phát triển vững mạnh. Bên cạnh đó, gìn giữ truyền thống này còn giúp giáo dục thế hệ trẻ về lòng nhân ái và trách nhiệm đối với cộng đồng. Trong thời đại công nghệ phát triển, nhiều người dễ rơi vào lối sống thờ ơ, ích kỷ, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Nếu không được nhắc nhở và nuôi dưỡng, những giá trị đạo đức tốt đẹp có thể dần mai một. Việc giữ gìn và lan tỏa tinh thần “Lá lành đùm lá rách” sẽ giúp thế hệ trẻ hiểu rằng sống không chỉ cho riêng mình mà còn phải biết quan tâm đến người khác, biết cho đi để nhận lại những điều tốt đẹp. Hơn nữa, khi tinh thần tương thân tương ái được phát huy, xã hội sẽ giảm bớt những khoảng cách giàu nghèo và những bất công. Những người yếu thế sẽ có cơ hội vươn lên trong cuộc sống nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng. Điều đó không chỉ mang lại lợi ích cho cá nhân mà còn góp phần xây dựng một xã hội công bằng, văn minh và tiến bộ. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn một số người thờ ơ trước nỗi đau của người khác, sống thiếu trách nhiệm với cộng đồng. Đây là những biểu hiện đáng phê phán vì chúng đi ngược lại truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Mỗi chúng ta cần nhận thức rõ vai trò của mình trong việc giữ gìn và phát huy tinh thần “Lá lành đùm lá rách” bằng những hành động thiết thực, dù là nhỏ nhất. Tóm lại, truyền thống “Lá lành đùm lá rách” là một giá trị văn hóa, đạo đức quý báu của dân tộc Việt Nam. Việc gìn giữ và phát huy truyền thống này không chỉ giúp xã hội trở nên tốt đẹp hơn mà còn góp phần nuôi dưỡng tâm hồn con người, gắn kết cộng đồng và xây dựng một đất nước giàu tình yêu thương. Trong bất cứ thời đại nào, tinh thần ấy vẫn luôn cần được trân trọng và tiếp nối.

Câu 1:

Văn bản kết hợp phương thức biểu cảm với các phương thức bổ trợ: miêu tả, tự sự và nghị luận.

Câu 2

Chủ đề của tác phẩm: ca ngợi phở là một món ăn bình dị và đặc sắc của dân tộc, qua đó thể hiện tình yêu, niềm tự hào và những cảm xúc sâu sắc của tác giả về văn hóa ẩm thực đời sống Việt Nam.

Câu 3

A,

Phép liên kết: phép lặp(thịt chín, miếng thịt chín, thịt tái).

B,

Phép liên kết: phép thế (việc ấy thay cho việc thái sẵn thịt chín, thái vụn ra.

Câu 4

Cái tôi của tác giả thể hiện tinh tế, giàu cảm xúc và đầy chất nghệ sĩ. Tác giả có khả năng cảm nhận vẻ đẹp bình dị của cuộc sống. Nhìn thấy cái nên thô trong những hình ảnh rất đời thường như bếp lửa, hàng phở mùa đông. Đồng thời, đó còn là một cái tôi gắn bó với đời sống nhân dân. Trân trọng những giá trị quen thuộc trong sinh hoạt truyền thống.

Câu 5

Một số câu văn bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc của tác giả trong đoạn 4:

+Có loại rao nghe quanh hình như tiếng bánh giầy giò đêm tội lỗi trong ngõ khuất.

=) Thể hiện nỗi buồn ,​sự hoài niệm.

+Tại sao bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi.

=) Câu hỏi tu từ bộc lộ sự tiếc nuối.

+Có những lúc tôi muốn thu thanh vào đĩa tất cả các tiếng rao

=) Thể hiện mong muốn lưu giống. Trân trọng những âm thanh thân thuộc. Những câu văn này cho thấy tình cảm tha thiết, hoài niệm và trân quý của tác giả đối với những nét đẹp xưa của đời sống.

Câu 6

Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi chiều thả diều trên cánh đồng quê. Khi ấy, em cùng bạn bè chạy chân trần trên bãi cỏ, ngước nhìn cánh diều bay cao giữa bầu trời xanh thẳm. Tiếng sáo diều vi vu như mang theo bao ước mơ ngây thơ​, ​trong trẻo​. Những lúc gió lộng, cánh diều Trang nghiêm khiến em vừa hồi hộp với thích thú. Đó là khoảng thời gian em cảm thấy tự do và hạnh phúc nhất. Dù lớn lên, những ký ức ấy vẫn luôn sống mãi trong lòng em như một phần tuổi thơ không thể nào quên.

Bài trên là của bài 1 ,đó là vì bài của em bị lỗi nên em sẽ làm lại vào đây

Bài 2:

Qua  bài thơ trên, em rút ra bài học là hãy biết yêu thương, kính trọng, biết ơn các thầy cô giáo đồng thời biết nỗ lực học tập, vươn lên từng ngày, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương của thầy cô.

Bài trên là của bài 1 ,đó là vì bài của em bị lỗi nên em sẽ làm lại vào đây , còn đây sẽ là bài 3 viết văn .

Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi dấu biết bao sự kiện hào hùng, nhưng có lẽ ít sự kiện nào để mà ý nghĩa lớn lao và thiêng liêng như ngày 5 tháng 6 năm 1911, khi Nguyễn Tất Thành-một chàng trai trẻ yêu nước quê ở làng Sen,Nghệ An- quyết định rời tổ Quốc ra đi tìm đường cứu nước. Tại Bến cảng Nhà Rồng, nơi diễn ra sự kiện đã-mở đầu cho hơn 30 năm bôn ba của người khắp năm châu bốn bể để tìm ra con đường giải phóng dân tộc

 Cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, đất nước ta chìm trong đêm dài nô lệ dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Lúc đó, đã có nhiều phong trào yêu nước như: Phong trào Cần Vương, Phong trào Đông Du của Phan Bội Châu, Phong trào Duy Tân của Phan Châu Trinh,... nhưng đều lần lượt thất bại. Trước tình cảnh đất nước như vậy, Nguyễn Tất Thành luôn trăn trở và day dứt: Tại sao nước ta lại bị mất? Làm thế nào để cứu nước,cứu dân? Sau nhiều lần suy nghĩ, Người đã đi tới quyết định lớn lao- phải ra đi tìm đường cứu nước, để xem các nước ngoài kia làm cách mạng như thế nào để giải phóng dân tộc. Đó là quyết định táo bạo, thể hiện tầm nhìn vượt thời đại và lòng yêu nước sâu sắc của Người. Ngày 5 tháng 6 năm 1911 , tại Bến cảng Nhà Rồng, buổi sáng tháng 6 nắng vào rực rỡ, trong dòng người tấp nập, có một chàng trai trẻ trong bộ quần áo giản dị, dáng người nhỏ nhắn như ánh mắt kiên định bước lên con tàu Admiral Latouche-TréVille của Pháp. Đó là Nguyễn Tất Thành. Người lấy hiệu là Văn Ba, xin làm phụ bếp trên con tàu để có thể ra đi. Trước khi tàu rời bến, Người đứng lặng nhìn lại bến cảng, nhìn lại quê hương thân yêu lần cuối. Phía xa xa là những mái nhà thấp thoáng, dải đất thân thương nơi ông cha ta đang oằn mình chịu những khổ đau. Trong lòng Người chứa bao cảm xúc nghẹn ngào: thương dân, thương nước và quyết tâm cháy bỏng rằng:"Tôi sẽ trở về khi tìm được con đường cứu nước ,cứu dân".

 Rời Bến cảng Nhà Rồng, con tàu đưa Người đến những miền đất xa xôi như: Pháp, Anh, Mỹ, Châu Phi,.... Lúc này, Nguyễn Tất Thành- khi ấy có nhiều tên gọi như Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh đã phải làm nhiều công việc để sống và hoạt động như: phụ bếp, cào tuyết, chụp ảnh, dạy học, viết báo,.... Trong quá trình nghiên cứu và tìm hiểu, người đã tiếp cận được chủ nghĩa Mác-Lênin , con đường con đường đúng đắn để giải phóng dân tộc. Từ nhận thức ấy, người đã dành trọn đời để lãnh đạo cách mạng Việt Nam đi tới thắng lợi . Ngày nay, khi tới thăm Bến cảng Nhà Rồng, nơi có Bảo tàng Hồ Chí Minh, ai cũng bồi hồi xúc động. Người trai trẻ tuổi mới ngoài đôi mươi nhưng đã dũng cảm quyết định dành chọn thanh xuân để tìm con đường giải phóng dân tộc. Hình ảnh người thanh niên yêu nước dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt kiên định, dũng cảm bước lên con tàu Admiral Latouche-TréVille để mong muốn một nền độc lập tự do cho đồng bào của mình.

 Ngày 5 tháng 6 năm 1911 không chỉ là một cột mốc lịch sử, mà còn là bài học cho lòng yêu nước, tinh thần dấn thân, ý chí kiên định, và niềm tin vào một tương lai đất nước được độc lập , tự do. Chúng em, thế hệ trẻ hiện nay, tuy không thể trải qua những đau khổ mà ông cha ta đã chịu khi bị thực dân Pháp đô hộ, nhưng chúng em sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành một con người có ích, có phần nào đó vẻ vang đất nước Việt Nam thân yêu.