Phạm Ngọc Lan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Ngọc Lan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
-Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi là : thứ nhất
Câu 2:
-Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng
- cậu là người lớn và khoẻ nhất lớp
Câu 3:
-Theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả
-Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu
-Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm!
+Em rút ra nhận xét về tình cảm của nhân vật "tôi" đối với Ga-rô-nê:nhân vật tôi: có tình cả đặc biệt sâu sắc tới Ga-rô nê,nhân vật "tôi" miêu tả từ hành động,cử chỉ ,lời nói của Ga-rô-nê cho thấy nhân vật "tôi" rất quan tâm tới cậu
Câu 4:
-Vì,Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của chúng, mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
Qua đó,em thấy nhân vật là 1 người tốt bụng,tử tế thích giúp đỡ bạn bè,làm việc chính nghĩa
Câu 5:
-Qua văn bản em rút ra bài học phải đối sử tốt với bạn bè,giúp đỡ bạn bè khi bạn có việc khó cần người giúp.

Bà tôi thường kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện về những năm tháng chiến tranh ác liệt.Trong đó,tôi nhớ nhất là câu chuyện năm 1972 năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không” đã diễn ra, ghi dấu ấn sâu đậm trong lịch sử nước ta.

Bà kể , vào tối tháng 12 năm ấy, khi những ngày đông lạnh giá đang đến, Hà Nội bất ngờ phải hứng chịu những trận bom dữ dội của giặc Mỹ, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Cả Hà Nội chìm trong ánh sáng chớp lửa của bom rơi.Mặt đất rung chuyển,mọi người vội vã chạy xuống hầm trú ẩn, lòng thắt lại khi nghe tiếng máy bay B52 gầm rú trên bầu trời,cả khu phố rung chuyển vì sức nổ, đất đá bay mù mịt.Lúc ấy cả Thành phố Hà Nội tràn ngập trong ánh sáng rực lửa của hàng nghìn tấn bom .Gần như tất cả mọi nơi trong thành phố đề bị phá hủy.

Nhưng giữa sự tàn khốc ấy, bà nói , Hà Nội vẫn không gục ngã. Mọi người sợ chứ, nhưng chẳng ai run rẩy hay tuyệt vọng. Trong ánh mắt của họ vẫn ánh lên niềm tin mãnh liệt rằng rồi chúng ta sẽ thắng,quân đội nhân dân ta sẽ thắng,ai cũng đặt niềm tin vào quân đội nước ta.Sau mỗi cuộc nổ bom,người dân lại ra dọn dẹp, cứu người bị thương, đào bới tìm những người bị vùi dưới đống gạch. Có người mất nhà, mất người thân,nhưng họ vẫn không gục ngã.Họ lau nước mắt, rồi lại tiếp tục cứu người, dựng lại hầm, chia nhau từng miếng cơm.Có những người vừa tiễn người thân ra đi, sáng hôm sau vẫn đứng lên nấu cơm tiếp tế cho bộ đội.

Sau mười hai ngày đêm chiến đấu ác liệt, Hà Nội như bừng sáng trong khói lửa chiến thắng. Quân và dân ta đã bắn rơi hơn chục máy bay Mỹ, trong đó có cả những chiếc B52 khổng lồ – loại máy bay mà Mỹ từng tự tin gọi là “pháo đài bay bất khả xâm phạm”. Những mảnh xác máy bay nằm rải rác trên cánh đồng, dưới hồ, trên mái nhà, là bằng chứng cho sức mạnh và ý chí kiên cường của người Việt Nam.

Sau chiến thắng vang dội ấy,cả nước như vỡ òa trong niềm vui. Mọi người tin rằng ngày hòa bình sắp đến thật gần. Và quả đúng như thế, ít lâu sau, Mỹ buộc phải ký Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, rút quân khỏi Việt Nam. Những hy sinh, mất mát, gian khổ của nhân dân ta cuối cùng cũng được đền đáp.
Mỗi khi nghe bà kể, tôi cảm nhận rõ hơn sức mạnh kỳ diệu của lòng yêu nước và niềm tin không gì lay chuyển của dân tộc mình. Chính nhờ niềm tin ấy mà thế hệ cha ông đã làm nên chiến thắng lẫy lừng năm 1972, mở đường cho hòa bình hôm nay. Tôi tự nhủ phải sống xứng đáng với những con người đã hy sinh, phải luôn tin tưởng và cố gắng như họ những con người Việt Nam kiên cường giữa bom đạn mà vẫn mỉm cười tin vào ngày mai.