ĐINH NỮ ÁNH NGUYỆT
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Xác định thể thơ của văn bản.
Văn bản được viết theo thể thơ lục bát (câu 6 chữ xen kẽ câu 8 chữ).
Câu 2:
Các phương thức biểu đạt chính bao gồm:
• Tự sự: Kể lại diễn biến sự việc (hồn Chăn tinh và Đại bàng trả thù, Thạch Sanh bị hàm oan, Thạch Sanh gảy đàn, nhà vua minh oan).
• Biểu cảm: Thể hiện cảm xúc, nỗi lòng đau khổ, oan ức của Thạch Sanh và sự xúc động của công chúa.
• Miêu tả: Miêu tả tiếng đàn, miêu tả cảnh tượng Lý Thông sợ hãi.
Câu 3:
Tóm tắt các sự kiện chính:
1. Hồn Chăn tinh và Đại bàng gặp nhau, cùng bàn mưu trả thù Thạch Sanh bằng cách vào cung ăn trộm báu vật rồi đem giấu ở lều của chàng.
2. Thạch Sanh bị vu oan, Lý Thông thụ lý vụ án và giam chàng vào ngục.
3. Trong ngục tối, Thạch Sanh gảy đàn để giải tỏa nỗi lòng oan khiên. Tiếng đàn thấu đến tai công chúa, giúp nàng khỏi bệnh câm.
4. Nhà vua gọi Thạch Sanh lên, chàng kể lại toàn bộ sự thực. Thạch Sanh được minh oan và kết duyên cùng công chúa.
5. Lý Thông bị trừng phạt, trên đường về quê bị sét đánh chết.
Câu 4: Phân tích tác dụng của một chi tiết kì ảo trong văn bản.
"Tiếng đàn thần":
• Tác dụng về nội dung: Tiếng đàn là tiếng lòng của Thạch Sanh, giúp chàng giãi bày nỗi oan ức và khẳng định phẩm giá lương thiện. Nó có quyền năng kỳ diệu làm cho công chúa biết nói trở lại, từ đó giúp Thạch Sanh được minh oan.
• Tác dụng về nghệ thuật: Thể hiện quan niệm của nhân dân về công lý: cái thiện luôn chiến thắng cái ác. Đồng thời, nó làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn, giàu tính nhân văn và sức gợi cảm.
Câu 5: So sánh văn bản với truyện cổ tích Thạch Sanh (điểm giống và khác nhau).
Điểm giống nhau: Văn bản giữ nguyên cốt truyện và các sự kiện chính của truyện cổ tích: Thạch Sanh bị hồn Chăn tinh, Đại bàng hãm hại và Lý Thông đẩy vào ngục tối; sau đó chàng dùng tiếng đàn thần để minh oan, kết duyên cùng công chúa và kẻ ác bị trừng trị.
Điểm khác nhau:
• Về hình thức: Văn bản là truyện thơ (thể lục bát), có vần điệu và giàu cảm xúc, khác với truyện cổ tích là văn xuôi tự sự.
• Về nội dung: Truyện thơ tập trung miêu tả sâu sắc hơn vào nội tâm nhân vật (nỗi oan khiên, tâm trạng của Thạch Sanh) và làm nổi bật tính chất kỳ ảo, truyền cảm của tiếng đàn qua những vần thơ trau chuốt.
câu 1: Người kể chuyện trong văn bản là linh hồn của người em ( người đã chết oan ức)
câu2: Biển hiện lên dữ dội, hung thần, đầy hiểm nguy với sóng gió, nước sôi gầm réo, biển không bình yên mà là thử thách khắc nghiệt.
câu3: thể hiện nỗi oan ức , đau khổ của con người sau cái chết và hành trình đầy gian nan của linh hồn khi vượt biển.
câu4: là biểu tượng cho những thách thức , tai ương hiểm nguy mà linh hồn phải vượt qua.
câu 5: những âm thanh ; trống , tiếng nước dậy, nước sôi gầm réo, lời kêu van thảm thiết.
* gợi cảm xúc: sợ hãi, căng thẳng, tuyệt vọng đồng thời thể hiện khát vọng được sống được cứu giúp của người em.