Nguyễn Nguyệt Ánh
Giới thiệu về bản thân
Một kết thúc khác có thể là: "Tôi nhìn theo bóng lưng cô bé xa dần rồi quay sang thằng bé, nhặt chiếc diều lên, vuốt ve lớp giấy bị rách nhẹ, và thay vì gắt gỏng, tôi nói nhỏ: 'Chị xin lỗi. Chị sẽ dán giúp em. Mình cùng nhau sửa lại chiếc diều nhé.'"
Nội dung chính của bài đọc là bức tranh miêu tả cảnh sắc thiên nhiên mùa thu yên bình, tươi đẹp ở một làng quê. Tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh, màu sắc, âm thanh và mùi hương để khắc họa một khung cảnh mùa thu sống động, từ trời cao, đàn cò, đàn nhạn, cánh đồng, đến mùi ổi, mùi cốm, cùng với hình ảnh trẻ con vui đùa trên bờ đê.
Khói về rứa ăn cơm với cá
Khói về ri lấy đá đập đầu
em thích hình ảnh này nhất vì nó rất hay và sinh động
Trong câu trên, từ "chân" được dùng với nghĩa nghĩa chuyển. Nghĩa của từ "chân" trong trường hợp này là "phần dưới cùng của một số vật, tiếp giáp và bám chặt vào mặt nền".
Hồ Tam Bạc được biết đến như một nét đẹp nổi bật của Thành phố Hoa Phượng Đỏ. Mỗi người mỗi cảm nhận, người bảo hồ đẹp nhất khi trăng lên, người bảo lúc hoàng hôn xuống Nhưng tôi thì thấy hồ Tam Bạc đẹp nhất vào mỗi buổi sớm mai.
Sớm Tinh mơ, từ trên cao nhìn xuống, hồ Tam Bạc như một chiếc gương khổng lồ, sáng long lanh giữa không gian rộng lớn. Màn sương đêm mờ ảo như 1 tấm chăn voan mỏng hồ khoác lên, ngủ im lìm. Một vài dàn đèn lê-ông còn thức, thắp sáng 1 góc nhỏ. Bầu trời lúc này chưa trong xanh, cao vợi mà trắng bạc, nhiều mây lấp lánh vài vì sao thức thâu đêm. Mặt trăng Muộn vẫn còn lang thang dạo chơi với những đám mây trắng xốp trên trời cao. Không gian thật huyền ảo, thơ mộng! Làn gió buổi sớm chớm hè se se, man mát cố lay mọi vật tỉnh giấc. Hàng phượng dọc 2 bờ hồ rủ bóng, nhắm nghiền mắt, ngủ say. Tất cả bọn trẻ đều ngủ ngon lành thì bác si già đã thức dậy từ bao giờ, khẽ vuốt chòm râu dài, vẻ trầm ngâm. Hai dãy nhà bên hồ còn ngủ yên, lác đác vài nhà mở cửa. Trên con đường rộng thênh thang, thi thoảng, Vài chiếc xe chạy vội qua, nhanh như chớp.
Bỗng, tiếng chuông nhà thờ lớn ngân vang, đánh thức cả thành phố. Ông mặt trời khẽ vén màn mây, thức dậy. Bầu trời sáng dần lên, trong trẻo hơn, một mày xanh phớt, nhè nhẹ. Mặt trời ửng hồng ở đằng Đông, nhô lên từ từ sau cây gạo cổ thụ phía tượng Đài Nữ Tướng Lê Chân. Nắng nhẹ, dìu dịu như những sợi tơ vàng ai vừa dệt lên. Hàng phượng vĩ bên hồ rủ bóng lá xanh. Những Chiếc lá phượng nhỏ bé thi thoảng bị chị gió cuốn xuống hồ, trôi nhẹ 1 cuộc phiêu lưu dài. Đã vào hè, hàng phượng bắt đầu nở hoa. Những chùm hoa phượng đỏ lửa hòa vào với nắng mai tạo nên 1 bức tranh phong cảnh tuyệt mỹ. Gió khẽ vờn đùa với làn nước trong, sóng gợn lăn tăn. Chim chóc hót líu lo bài ca bình minh. Dàn đèn bên hồ giờ đã ngủ để lấy sức làm việc khi đêm về. Hai bên hồ là con đường lát đá hoa cương rộng , phủ bóng cây xanh dành cho người đi bộ. Buổi sớm, người dân quanh hồ, mở cửa đón gió và đi tập thể dục. Từng tốp các cụ già đi bộ, các cặp nam nữ thanh niên cùng chạy dọc bờ hồ. Đường phố bắt đầu trở lại sự ồn ã , tấp nập với xe cộ. Tiếng còi xe inh ỏi. Dòng người qua lại đông đúc dần. Hai dãy nhà bên đường thức giấc,hàng quán bắt đầu mở cửa buôn bán.
Bầu trời cao xanh da trời, không 1 gợn mây. Mặt trời đã lên cao. Ánh nắng bắt đầu gắt hơn, màu nắng vàng hoe nhuộm xuống mặt hồ. Hồ Tam Bạc lung linh, rực rỡ như được dát vàng, dát bạc. Bên ghế đá, dưới gốc si già, 2 cụ già ngồi đánh cờ tướng, râu tóc bạc phơ, vẻ trầm ngâm, điềm tĩnh như Hai vị tiên chốn bồng lai lac xuống trần. Mọi người đã vào trường học, xí nghiệp,… bắt đầu một ngày mới chỉ còn lại những vị khách du lịch đứng chụp ảnh lưu niệm, tản bộ quanh hồ để thưởng thức vẻ đẹp như mơ của Hồ Tam Bạc.
Hồ Tam Bạc vào buổi sáng thật thuần khiết, huyền ảo mà không quá tĩnh lặng. Tôi rất tự hào vì thành phố hải phòng có hồ Tam Bạc. Tôi mong mọi người sẽ cùng chung tay bảo vệ, xây dựng cho hồ Tam Bạc ngày càng đẹp hơn.
Vào dịp sinh nhât , mẹ em đã mua cho em một cuốn chyện ,trông đó có 109 câu chuyện. trong những cau chuyện đó em thích nhất câu chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ"/
Chuyện kể rằng,ngày xửa ngày xưa có một cô bé vào dịp sinh nhật,bà của cô bé đã làm cho cô bé một chiếc khăn màu đỏ.Đi đâu cô cũng đeo theo nên mọi người thường gọi cô bé là "cô bé quàng khăn đỏ".Vào một hôm cô bé quàng khăn đỏ đang chơi ở sân trước nhà,mẹ cô bé nhờ cô bé đi đưa bánh cho bà.Trước khi đi,mẹ dặn cô bé đi đường thẳng nhớ không đi la cà,đường vòng sẽ gặp nhiều sói đấy.Cô bé ngoan ngoãn nghe theo,đi đến nửa đường qua cánh rừng cô bé thấy bụi hoa hồng đầy màu sắc lôi cuấn cô b.
Cô bé quên lời mẹ dặn liền đi đường vòng mải mê hái hoa quên mất lời mẹ dặn,đi đến giữ đường gặp chó sói cô bé giun rẩy trả lời chó sói,rồi soid chạy vụt đi đâu mất.Cô bé lại mải mê hái hoa,đột nhiên cô bé nhớ đến bà liền chạy vụt đến nhà bà,nhưng lạ thay cửa nhà bà lại mở toang ra.Đến nhà bà cô bé dợ bà mệt liền đến gần giường, cô bé hỏi bà ,bà trả lời hết rồi sói ăn thịt cô vé.Hóa ra sói đã ăn thịt bà rồi hóa thành bà nằm trên giường.
Ăn no nê xong sói liền ngủ ở giuòng của bà,bác thợ săn đi qua nghe thấy tiếng lạ liền xông vào nhà thì thấy sói đang nằm ngủ trên giường.Bác thợ săn mổ bụng sói,cứu được hai bà cháu.Từ đó cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ quên lời mẹ dặn nữa.
Em rất thích câu chuyện này,em rút được bài học phải nghe lời người lớn,đây là câu chuyện đầy đáng nhớ của em,em sẽ kể cho mọi người nghe về câu chuyện hay này.
a) những đúa trẻ trong xòm.
b) nhũng dòng sáp nòng.
a) trên xe ô tô, đông không thể tả nổi.
b) tronh ngôi nhà, có một cái cây rất to.
a) xe ô tô chở khách, đông chật không thể tả nổi.
b) trong ngôi nhà nhỏ, có một cái cây rất to.