Nguyễn Thị Quỳnh Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Quỳnh Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cảm hứng chủ đạo của nhà thơ trong bài thơ Khi mùa mưa đến  niềm vui sướng, hân hoan rạo rực trước sức sống mới của thiên nhiên cùng tình yêu quê hương, đất nước tha thiết. Khi những hạt mưa đầu mùa trút xuống, tâm hồn thi sĩ như được tắm mát và "trẻ lại", hòa nhịp cùng sự hồi sinh của vạn vật vùng bãi ven sông. Tác giả say sưa ngắm nhìn cảnh sắc quê hương căng tràn nhựa sống, từ dòng sông "phổng phao" nước dâng đến triền đê "tươi tốt", bãi ngô mía xanh vút. Tiếng mưa được cảm nhận sinh động như tiếng trống gõ, như bước chân của bầy trẻ nhỏ kéo nhau về, đem lại không khí rộn ràng cho xóm làng. Đằng sau bức tranh mưa ấy chính là lòng biết ơn thiên nhiên nhân hậu và niềm hy vọng mãnh liệt về những mùa màng ấm no, trù phú ("Ròng ròng hy vọng những mùa no"). Qua đó, người đọc thấy được một nguồn cảm hứng vừa tươi trẻ, lãng mạn, vừa sâu lắng khi cái "tôi" trữ tình nguyện hòa tan thành dòng phù Sa bồi đắp cho bến chờ quê hương.
Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc của nền văn học Việt Nam hiện đại. Các tác phẩm của ông thường viết về những con người nghèo khổ với một cái nhìn đầy cảm thông và trân trọng. Trong số đó, truyện ngắn "Lão Hạc" (1843) nổi lên như một kiệt tác. Tác phẩm không chỉ phơi bày số phận bi thảm của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám mà còn ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn cao quý, lòng tự trọng ngời sáng của họ trong cơn bão táp của đói nghèo.


Trước hết, tác phẩm đã khắc họa thành công số phận đau thương, cô độc của lão Hạc. Lão là một lão nông nghèo, vợ mất sớm, một mình nuôi con. Vì quá nghèo không có tiền cưới vợ, người con trai duy nhất của lão đã phẫn chí rời quê đi phu đồn điền cao su. Từ đó, lão sống thui thủi một mình cùng con chó tên là cậu Vàng – kỷ vật của đứa con. Tuổi già, sức yếu, lại gặp trận bão phá sạch hoa màu, rồi một trận ốm dai dẳng, lão Hạc rơi vào tình cảnh kiệt quệ. Đói nghèo dồn dập ập đến buộc lão phải đưa ra quyết định đau lòng nhất: bán cậu Vàng. Tiếng khóc của lão khi kể với ông Giáo: "Mặt lão đột nhiên co rúm lại... Lão hu hu khóc" đã bộc lộ nỗi đau đớn, xót xa tột cùng của một con người nhân hậu khi phải lừa một con chó.

Không dừng lại ở nỗi đau mất mát, cái đói đã đẩy lão Hạc đến bước đường cùng. Để giữ lại mảnh vườn cho con, lão kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo và cuối cùng chọn cái chết. Cái chết của lão Hạc bằng bả chó là một chi tiết nghệ thuật đầy ám ảnh. Việc tự tử bằng bả chó – thứ dùng để định bắt cậu Vàng – cho thấy sự tự trừng phạt nghiêm khắc của lão đối với lương tâm của chính mình. Cái chết ấy dữ dội, đau đớn đến "vật vã", "đầu tóc rũ rượi" như một lời tố cáo đanh thép xã hội thực dân phong kiến tàn bạo đã cướp đi quyền sống của những con người lương thiện.

Tuy nhiên, ẩn sau số phận bi thảm ấy lại là một nhân cách ngời sáng và lòng tự trọng vô bờ bến. Lão Hạc chịu đói chứ nhất quyết không ăn thâm vào tiền của con. Lão nhịn ăn, ăn sung luộc, ăn rau má để chắt bóp từng đồng gửi ông Giáo lo ma chay cho mình để không làm phiền lụy đến xóm giềng. Cho đến hơi thở cuối cùng, lão vẫn giữ trọn lòng thủy chung với con và một nhân cách sạch sẽ, thanh cao.

Về mặt nghệ thuật, Nam Cao đã thể hiện tài năng bậc thầy trong việc xây dựng cốt truyện và khắc họa tâm lý nhân vật. Việc lựa chọn ngôi kể là "ông Giáo" – một trí thức nghèo – giúp câu chuyện trở nên khách quan, chân thực và giàu tính chiêm nghiệm. Ngôn ngữ truyện giản dị, tự nhiên nhưng đậm chất triết lý, thấm đẫmTóm lại, truyện ngắn "Lão Hạc" là một bài ca đau thương nhưng vô cùng trân quý về người nông dân Việt Nam. Qua hình tượng lão Hạc, Nam Cao đã khẳng định một chân lý: dù bị đẩy vào hoàn cảnh khốn cùng nhất, cái đói và cái chết cũng không thể làm hoen ố đi phẩm giá và lòng tự trọng của con người. Tác phẩm vẫn luôn giữ vững vị trí trong lòng độc giả mọi thế hệ nhờ vào giá trị hiện thực và nhân đạo cao cả đó.


tinh thần nhân đạo sâu sắc.

Tóm lại, truyện ngắn "Lão Hạc" là một bài ca đau thương nhưng vô cùng trân quý về người nông dân Việt Nam. Qua hình tượng lão Hạc, Nam Cao đã khẳng định một chân lý: dù bị đẩy vào hoàn cảnh khốn cùng nhất, cái đói và cái chết cũng không thể làm hoen ố đi phẩm giá và lòng tự trọng của con người. Tác phẩm vẫn luôn giữ vững vị trí trong lòng độc giả mọi thế hệ nhờ vào giá trị hiện thực và nhân đạo cao cả đó.



Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc của nền văn học Việt Nam hiện đại. Các tác phẩm của ông thường viết về những con người nghèo khổ với một cái nhìn đầy cảm thông và trân trọng. Trong số đó, truyện ngắn "Lão Hạc" (1843) nổi lên như một kiệt tác. Tác phẩm không chỉ phơi bày số phận bi thảm của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám mà còn ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn cao quý, lòng tự trọng ngời sáng của họ trong cơn bão táp của đói nghèo.


Trước hết, tác phẩm đã khắc họa thành công số phận đau thương, cô độc của lão Hạc. Lão là một lão nông nghèo, vợ mất sớm, một mình nuôi con. Vì quá nghèo không có tiền cưới vợ, người con trai duy nhất của lão đã phẫn chí rời quê đi phu đồn điền cao su. Từ đó, lão sống thui thủi một mình cùng con chó tên là cậu Vàng – kỷ vật của đứa con. Tuổi già, sức yếu, lại gặp trận bão phá sạch hoa màu, rồi một trận ốm dai dẳng, lão Hạc rơi vào tình cảnh kiệt quệ. Đói nghèo dồn dập ập đến buộc lão phải đưa ra quyết định đau lòng nhất: bán cậu Vàng. Tiếng khóc của lão khi kể với ông Giáo: "Mặt lão đột nhiên co rúm lại... Lão hu hu khóc" đã bộc lộ nỗi đau đớn, xót xa tột cùng của một con người nhân hậu khi phải lừa một con chó.

Không dừng lại ở nỗi đau mất mát, cái đói đã đẩy lão Hạc đến bước đường cùng. Để giữ lại mảnh vườn cho con, lão kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo và cuối cùng chọn cái chết. Cái chết của lão Hạc bằng bả chó là một chi tiết nghệ thuật đầy ám ảnh. Việc tự tử bằng bả chó – thứ dùng để định bắt cậu Vàng – cho thấy sự tự trừng phạt nghiêm khắc của lão đối với lương tâm của chính mình. Cái chết ấy dữ dội, đau đớn đến "vật vã", "đầu tóc rũ rượi" như một lời tố cáo đanh thép xã hội thực dân phong kiến tàn bạo đã cướp đi quyền sống của những con người lương thiện.

Tuy nhiên, ẩn sau số phận bi thảm ấy lại là một nhân cách ngời sáng và lòng tự trọng vô bờ bến. Lão Hạc chịu đói chứ nhất quyết không ăn thâm vào tiền của con. Lão nhịn ăn, ăn sung luộc, ăn rau má để chắt bóp từng đồng gửi ông Giáo lo ma chay cho mình để không làm phiền lụy đến xóm giềng. Cho đến hơi thở cuối cùng, lão vẫn giữ trọn lòng thủy chung với con và một nhân cách sạch sẽ, thanh cao.

Về mặt nghệ thuật, Nam Cao đã thể hiện tài năng bậc thầy trong việc xây dựng cốt truyện và khắc họa tâm lý nhân vật. Việc lựa chọn ngôi kể là "ông Giáo" – một trí thức nghèo – giúp câu chuyện trở nên khách quan, chân thực và giàu tính chiêm nghiệm. Ngôn ngữ truyện giản dị, tự nhiên nhưng đậm chất triết lý, thấm đẫmTóm lại, truyện ngắn "Lão Hạc" là một bài ca đau thương nhưng vô cùng trân quý về người nông dân Việt Nam. Qua hình tượng lão Hạc, Nam Cao đã khẳng định một chân lý: dù bị đẩy vào hoàn cảnh khốn cùng nhất, cái đói và cái chết cũng không thể làm hoen ố đi phẩm giá và lòng tự trọng của con người. Tác phẩm vẫn luôn giữ vững vị trí trong lòng độc giả mọi thế hệ nhờ vào giá trị hiện thực và nhân đạo cao cả đó.


tinh thần nhân đạo sâu sắc.

Tóm lại, truyện ngắn "Lão Hạc" là một bài ca đau thương nhưng vô cùng trân quý về người nông dân Việt Nam. Qua hình tượng lão Hạc, Nam Cao đã khẳng định một chân lý: dù bị đẩy vào hoàn cảnh khốn cùng nhất, cái đói và cái chết cũng không thể làm hoen ố đi phẩm giá và lòng tự trọng của con người. Tác phẩm vẫn luôn giữ vững vị trí trong lòng độc giả mọi thế hệ nhờ vào giá trị hiện thực và nhân đạo cao cả đó.



thể hiện lẽ sôngs cao đẹp

tâm hồn nhân hậu vị tha

khao khát làm đẹp cho quê hương