Bùi Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
Sau khi đọc bài thơ trên, em cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi xúc động nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, giống như cảm giác lặng im của một buổi tối quê yên ả mà thấm đẫm yêu thương. Bài thơ không có những hình ảnh rực rỡ hay ngôn từ cầu kỳ, nhưng chính sự giản dị ấy lại khắc họa rất rõ nét tình mẫu tử thiêng liêng, âm thầm mà bền bỉ. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ giữa không gian đêm quê, em cảm nhận được một nỗi đợi chờ vừa ngây thơ, vừa xót xa, khiến người đọc không khỏi lặng người suy nghĩ.
Hình ảnh cánh đồng lúa, vầng trăng non, đêm hè yên tĩnh mở ra một khung cảnh làng quê quen thuộc, gần gũi. Trong không gian ấy, em bé hiện lên thật nhỏ bé, cô đơn khi ngồi nhìn ra ruộng lúa, ngước nhìn vầng trăng nhưng vẫn chưa thấy mẹ. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, gợi lên sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ nơi ruộng đồng xa. Điều đó khiến em cảm nhận rõ hơn sự hi sinh thầm lặng của mẹ – một sự hi sinh không cần lời than thở, chỉ lặng lẽ tồn tại trong từng bước chân lội bùn nơi đồng xa.
Khung cảnh ngôi nhà tranh trống trải, bếp lửa chưa nhen càng làm nổi bật nỗi chờ đợi của em bé. Ánh sáng le lói của những con đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà gợi cảm giác mong manh, yếu ớt, giống như hi vọng nhỏ nhoi của đứa trẻ đang chờ mẹ trở về. Em bé nhìn đom đóm, lắng nghe và chờ đợi tiếng bàn chân quen thuộc của mẹ. Hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp” khiến em vô cùng xúc động, bởi đó là âm thanh của lao động vất vả, của tình yêu thương được đánh đổi bằng mồ hôi và nhọc nhằn.
Đến cuối bài thơ, khi trời đã khuya, cảnh vật trở nên “lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, mẹ đã bế em bé vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Câu thơ này khiến em suy nghĩ rất nhiều. Dù mẹ đã trở về, dù em bé đã được ôm ấp trong vòng tay mẹ, nhưng sự chờ đợi dường như đã in sâu vào giấc mơ non nớt của em. Điều đó cho thấy tình yêu mẹ trong tâm hồn trẻ thơ thật sâu sắc, đồng thời cũng gợi lên nỗi xót xa về những tháng ngày vất vả của mẹ mà con còn quá nhỏ để thấu hiểu trọn vẹn.
Bài thơ khiến em nhớ đến mẹ của chính mình, đến những buổi tối mẹ đi làm về muộn, em cũng từng ngóng ra cửa, chờ tiếng bước chân quen thuộc. Qua bài thơ, em càng trân trọng hơn tình mẫu tử giản dị mà thiêng liêng, càng thấu hiểu rằng phía sau mỗi bữa cơm ấm áp, mỗi giấc ngủ yên bình của con là biết bao hi sinh âm thầm của mẹ. Đây là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng giàu cảm xúc, để lại trong em sự yêu thương, biết ơn và trân trọng đối với mẹ nhiều hơn bao giờ hết.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm thấy tâm hồn mình như được chạm đến một thế giới vừa trong trẻo, mơ mộng, vừa sâu lắng và giàu ý nghĩa. Bài thơ không chỉ là câu chuyện tưởng tượng hồn nhiên của trẻ thơ, mà còn là bản tình ca dịu dàng, tha thiết ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng – thứ tình cảm giản dị nhưng bền chặt nhất trong cuộc đời mỗi con người. Những vần thơ nhẹ nhàng, giàu nhạc điệu đã để lại trong em nhiều rung động khó quên.
Trước hết, em rất ấn tượng với thế giới mây và sóng – nơi hiện lên bao lời mời gọi hấp dẫn, đầy mê hoặc đối với tuổi thơ. Đó là một thế giới tự do, bay bổng, nơi trẻ em có thể vui chơi cùng mây trên trời cao hay cùng sóng ngoài biển lớn. Những lời rủ rê ấy tượng trưng cho bao cám dỗ, khát khao khám phá và ước mơ phiêu lưu luôn tồn tại trong tâm hồn mỗi đứa trẻ. Khi đọc những đoạn thơ này, em như được trở về với chính tuổi thơ của mình, với những giấc mơ trong veo, hồn nhiên và đầy tưởng tượng.
Tuy nhiên, điều khiến em xúc động nhất chính là cách đứa trẻ trong bài thơ từ chối những lời mời gọi hấp dẫn ấy để ở bên mẹ. Em cảm nhận được tình yêu thương sâu nặng mà đứa con dành cho mẹ – một tình cảm tự nhiên, chân thành, không cần những lời nói to tát hay phô trương. Đối với em bé, mẹ chính là thế giới đẹp đẽ nhất, an toàn nhất, nơi không niềm vui nào có thể sánh bằng. Khi đứa trẻ tưởng tượng ra những trò chơi mới cùng mẹ, em nhận ra rằng hạnh phúc thực sự không nằm ở những điều xa xôi, kì ảo, mà nằm ngay trong vòng tay yêu thương của người mẹ.
Bài thơ cũng khiến em suy nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa của gia đình và tình mẫu tử trong cuộc sống. Giữa bao nhiêu lựa chọn, bao nhiêu cám dỗ ngoài kia, con người đôi khi dễ bị cuốn theo những điều mới lạ mà quên mất những giá trị gần gũi, bền vững nhất. Qua hình ảnh em bé luôn hướng về mẹ, Ta-go như nhắn nhủ rằng gia đình chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nơi giúp con người tìm thấy bình yên và hạnh phúc đích thực.
Ngoài ra, giọng thơ nhẹ nhàng, trong sáng cùng lối kể chuyện giàu chất thơ đã để lại trong em cảm giác ấm áp, dịu êm. Bài thơ không mang nặng tính giáo huấn, nhưng lại truyền tải bài học một cách tinh tế và sâu sắc. Em học được rằng tình yêu thương dành cho mẹ không chỉ thể hiện bằng lời nói, mà còn bằng sự gắn bó, trân trọng và sẻ chia trong từng khoảnh khắc đời thường.
Tóm lại, “Mây và sóng” là một bài thơ đẹp, giàu tính nhân văn, để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Sau khi đọc bài thơ, em càng thêm yêu mẹ, yêu gia đình và biết trân trọng những giây phút bình yên bên những người thân yêu, bởi đó chính là hạnh phúc giản dị mà quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc vừa ấm áp, vừa xúc động, lại xen lẫn một chút nghẹn ngào khó tả. Bài thơ không cầu kỳ về hình ảnh, không trau chuốt bằng những biện pháp nghệ thuật phức tạp, nhưng chính sự giản dị, mộc mạc ấy lại chạm đến những rung động sâu kín nhất trong tâm hồn người đọc. Qua hình ảnh “quả” – một hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam – tác giả đã khắc họa tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ và đầy hi sinh.
Trước hết, bài thơ khiến em cảm nhận rõ tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ dành cho con. Trong thơ, mẹ hiện lên gắn liền với những “quả” mẹ trồng, mẹ nâng niu, chăm sóc qua bao nắng mưa, cũng giống như cách mẹ nuôi con khôn lớn bằng tất cả sự nhọc nhằn của đời mình. Mỗi quả chín là kết tinh của mồ hôi, công sức và cả sự chờ đợi, giống như mỗi bước trưởng thành của con đều in dấu bao hi sinh thầm lặng của mẹ. Khi đọc đến những câu thơ nói về việc mẹ “giữ quả cho con”, em cảm thấy vừa thương, vừa biết ơn, bởi mẹ luôn nghĩ cho con trước tiên, luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con, dù bản thân có phải chịu thiệt thòi.
Không chỉ dừng lại ở tình yêu thương, bài thơ còn gợi lên trong em nỗi xót xa về sự hi sinh lặng lẽ của mẹ theo dòng thời gian. Mẹ càng già, con càng lớn, nhưng dường như mẹ lại ngày một gầy đi, yếu đi. Những “quả” mẹ giữ gìn cho con rồi cũng đến lúc chín, còn mẹ thì âm thầm chịu đựng sự hao mòn của tuổi tác. Hình ảnh ấy khiến em chợt nhận ra rằng, trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi em đã vô tình quen với sự chăm sóc của mẹ mà quên mất rằng mẹ cũng cần được quan tâm, yêu thương và sẻ chia.
Bài thơ cũng khiến em suy nghĩ nhiều hơn về trách nhiệm của người làm con. “Quả” không chỉ là thành quả lao động của mẹ, mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho chính người con – kết tinh của tình yêu, hi vọng và ước mơ của mẹ. Khi con lớn lên, trưởng thành, đó chính là lúc mẹ thu được “trái ngọt” từ những hi sinh suốt cả cuộc đời mình. Điều đó khiến em tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống tốt hơn mỗi ngày để không phụ công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ.
Tóm lại, “Mẹ và quả” là một bài thơ giàu cảm xúc, giản dị mà sâu sắc. Sau khi đọc xong, em không chỉ thêm yêu mẹ mà còn học được cách trân trọng những điều bình dị quanh mình. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng tha thiết: hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi tình mẹ là điều thiêng liêng nhất và cũng là điều không gì có thể thay thế được trong cuộc đời mỗi con người.
- Khi người thứ nhất bảo đẽo cày cao và to, anh làm theo.
- Khi người thứ hai bảo đẽo nhỏ và thấp, anh cũng thấy có lý và sửa lại.
- Đỉnh điểm là khi nghe một người nói ở vùng núi cần cày to gấp đôi gấp ba, anh không hề suy xét đến tính thực tế mà lập tức "phá" hết số gỗ còn lại để đẽo cho thật to.