Lê Đỗ Diệu Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Đỗ Diệu Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm xúc động sâu xa và sự biết ơn vô hạn đối với tình mẹ. Bài thơ giản dị nhưng chứa đựng những tầng ý nghĩa thiêng liêng: mẹ hiện lên như người gieo hạt, chăm cây, chắt chiu từng giọt mồ hôi để rồi dâng cho con trái ngọt đầu tiên. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến cả một đời lam lũ, tần tảo của mẹ, từ khi con còn thơ bé cho đến lúc trưởng thành, mẹ vẫn luôn là người cho đi, còn con là người nhận lại. Mỗi trái ngọt mẹ dành cho con không chỉ là thành quả lao động mà còn là kết tinh của tình yêu thương, sự hy sinh và niềm mong mỏi con được hạnh phúc. Đọc những câu thơ, em thấy lòng mình nghẹn lại, bởi mẹ đã trao hết những gì tinh túy nhất của đời mình mà không hề đòi hỏi sự đáp trả. Bài thơ cũng khiến em day dứt khi nhận ra sự đối lập giữa mẹ và con: mẹ là người cho đi vô điều kiện, còn con nhiều khi vô tư hưởng thụ mà chưa kịp nhận ra nỗi nhọc nhằn phía sau. Chính điều đó gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của người con: không thể mãi chỉ nhận, mà phải biết trân trọng, biết yêu thương và đền đáp bằng sự trưởng thành, bằng tình cảm chân thành dành cho mẹ. Em nhớ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những bữa cơm mẹ dành phần ngon cho con, những mùa quả mẹ chẳng kịp ăn mà chỉ mong con được no đủ. Tất cả đều là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến. Qua Mẹ và quả, Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam tần tảo, âm thầm mà cao cả, đồng thời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình mẫu tử. Với em, bài thơ như một lời thức tỉnh, để em sống yêu thương hơn, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, và hiểu rằng tình mẹ chính là nguồn gốc của mọi hạnh phúc trong đời. Đọc xong, em thấy lòng mình vừa ấm áp vừa bâng khuâng: ấm áp vì được nhắc nhớ đến tình mẹ thiêng liêng, bâng khuâng vì tự hỏi mình đã làm gì để xứng đáng với tình thương ấy. Bài thơ khép lại nhưng dư âm vẫn còn vang vọng, để lại trong em một niềm xúc động sâu xa và một lời nhắc nhở không bao giờ phai: hãy yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể.



Đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm xúc động sâu xa và sự biết ơn vô hạn đối với tình mẹ. Bài thơ giản dị nhưng chứa đựng những tầng ý nghĩa thiêng liêng: mẹ hiện lên như người gieo hạt, chăm cây, chắt chiu từng giọt mồ hôi để rồi dâng cho con trái ngọt đầu tiên. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến cả một đời lam lũ, tần tảo của mẹ, từ khi con còn thơ bé cho đến lúc trưởng thành, mẹ vẫn luôn là người cho đi, còn con là người nhận lại. Mỗi trái ngọt mẹ dành cho con không chỉ là thành quả lao động mà còn là kết tinh của tình yêu thương, sự hy sinh và niềm mong mỏi con được hạnh phúc. Đọc những câu thơ, em thấy lòng mình nghẹn lại, bởi mẹ đã trao hết những gì tinh túy nhất của đời mình mà không hề đòi hỏi sự đáp trả. Bài thơ cũng khiến em day dứt khi nhận ra sự đối lập giữa mẹ và con: mẹ là người cho đi vô điều kiện, còn con nhiều khi vô tư hưởng thụ mà chưa kịp nhận ra nỗi nhọc nhằn phía sau. Chính điều đó gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của người con: không thể mãi chỉ nhận, mà phải biết trân trọng, biết yêu thương và đền đáp bằng sự trưởng thành, bằng tình cảm chân thành dành cho mẹ. Em nhớ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những bữa cơm mẹ dành phần ngon cho con, những mùa quả mẹ chẳng kịp ăn mà chỉ mong con được no đủ. Tất cả đều là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến. Qua Mẹ và quả, Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam tần tảo, âm thầm mà cao cả, đồng thời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình mẫu tử. Với em, bài thơ như một lời thức tỉnh, để em sống yêu thương hơn, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, và hiểu rằng tình mẹ chính là nguồn gốc của mọi hạnh phúc trong đời. Đọc xong, em thấy lòng mình vừa ấm áp vừa bâng khuâng: ấm áp vì được nhắc nhớ đến tình mẹ thiêng liêng, bâng khuâng vì tự hỏi mình đã làm gì để xứng đáng với tình thương ấy. Bài thơ khép lại nhưng dư âm vẫn còn vang vọng, để lại trong em một niềm xúc động sâu xa và một lời nhắc nhở không bao giờ phai: hãy yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể.



Đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm xúc động sâu xa và sự biết ơn vô hạn đối với tình mẹ. Bài thơ giản dị nhưng chứa đựng những tầng ý nghĩa thiêng liêng: mẹ hiện lên như người gieo hạt, chăm cây, chắt chiu từng giọt mồ hôi để rồi dâng cho con trái ngọt đầu tiên. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến cả một đời lam lũ, tần tảo của mẹ, từ khi con còn thơ bé cho đến lúc trưởng thành, mẹ vẫn luôn là người cho đi, còn con là người nhận lại. Mỗi trái ngọt mẹ dành cho con không chỉ là thành quả lao động mà còn là kết tinh của tình yêu thương, sự hy sinh và niềm mong mỏi con được hạnh phúc. Đọc những câu thơ, em thấy lòng mình nghẹn lại, bởi mẹ đã trao hết những gì tinh túy nhất của đời mình mà không hề đòi hỏi sự đáp trả. Bài thơ cũng khiến em day dứt khi nhận ra sự đối lập giữa mẹ và con: mẹ là người cho đi vô điều kiện, còn con nhiều khi vô tư hưởng thụ mà chưa kịp nhận ra nỗi nhọc nhằn phía sau. Chính điều đó gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của người con: không thể mãi chỉ nhận, mà phải biết trân trọng, biết yêu thương và đền đáp bằng sự trưởng thành, bằng tình cảm chân thành dành cho mẹ. Em nhớ đến những lần mẹ thức khuya dậy sớm, những bữa cơm mẹ dành phần ngon cho con, những mùa quả mẹ chẳng kịp ăn mà chỉ mong con được no đủ. Tất cả đều là minh chứng cho tình yêu thương vô bờ bến. Qua Mẹ và quả, Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam tần tảo, âm thầm mà cao cả, đồng thời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình mẫu tử. Với em, bài thơ như một lời thức tỉnh, để em sống yêu thương hơn, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, và hiểu rằng tình mẹ chính là nguồn gốc của mọi hạnh phúc trong đời. Đọc xong, em thấy lòng mình vừa ấm áp vừa bâng khuâng: ấm áp vì được nhắc nhớ đến tình mẹ thiêng liêng, bâng khuâng vì tự hỏi mình đã làm gì để xứng đáng với tình thương ấy. Bài thơ khép lại nhưng dư âm vẫn còn vang vọng, để lại trong em một niềm xúc động sâu xa và một lời nhắc nhở không bao giờ phai: hãy yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể.


Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, “Đẽo cày giữa đường” là một tác phẩm nổi tiếng và có nhiều thông điệp sâu sắc. Tác giả của tác phẩm ấy là ông Nguyễn Văn Ngọc. Ông sinh năm 1890 và đã mất vào năm 1942. Ông được mọi người biết đến là nhà văn, nhà giáo, nhà nghiên cứu văn hoá Việt Nam. Truyện ngắn “Đẽo cày giữa đường” được trích trong “Truyện cổ nước Nam - tập 1”- một trong những tác phẩm tiêu biểu trong sự nghiệp của ông. Trong truyện, nhân vật chính - anh chàng thợ mộc đã để lại cho em rất nhiều suy nghĩ.

Trong truyện, anh chàng là một người sống bằng nghề đẽo cày – một công việc gắn bó với cuộc sống nhà nông. Người thợ mộc ấy đã bỏ hết vốn của bản thân để mua gỗ về và mở một cửa tiệm, Hàng ngày, anh chàng sẽ ra giữa đường để đẽo cày. Qua đó, ta có thể thấy anh chàng là người chăm chỉ, có ý chí vươn lên.

Trong hoàn cảnh phải mưu sinh giữa chốn đông người, nơi ai cũng có thể đưa ra ý kiến riêng, anh lại là người không có lập trường vững vàng và còn thiếu kinh nghiệm. Khi những người đi qua đường đều nêu ra ý kiến rằng anh phải sửa như này, anh phải sửa như kia thì anh không suy xét mà đều làm theo.

Việc làm đó đã khiến anh mất hết vốn và gỗ mà chẳng có cái cày nào thành hình, những cái trước thì chẳng bán được. Qua đó, có thể thấy anh là người hiền lành, biết lắng nghe, nhưng lại quá phụ thuộc vào người khác, thiếu bản lĩnh. Câu chuyện là bài học sâu sắc về sự cần thiết của chính kiến trong cuộc sống: sống giữa muôn vàn ý kiến, nếu không đủ vững vàng, con người dễ bị cuốn theo số đông và đánh mất chính mình.

Từ những hành động và kết cục của người thợ mộc, ta nhận ra rõ nét tính cách thiếu chủ kiến, dễ dao động của nhân vật. Anh không phân biệt được đâu là ý kiến đúng – sai, đâu là lời góp ý thiện chí hay chỉ là ý kiến chủ quan, cảm tính của người ngoài. Cứ mỗi người đi qua nói một câu, anh lại sửa theo một kiểu, để rồi cái cày đang dần thành hình lại bị đẽo đi, gọt lại đến méo mó, vụn vỡ. Sự cả tin ấy không chỉ khiến anh thất bại trong công việc mà còn phản ánh một lối sống thiếu suy nghĩ, không biết tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân. Anh giống như một con thuyền không có la bàn, gặp gió nào cũng xoay hướng, cuối cùng lạc lối giữa chính con đường mình chọn.

Qua nhân vật người thợ mộc, truyện ngắn “Đẽo cày giữa đường” đã gửi gắm một bài học thấm thía: biết lắng nghe là điều tốt, nhưng quan trọng hơn là phải có chính kiến và bản lĩnh cá nhân. Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối mặt với vô vàn lời khuyên, ý kiến trái chiều. Nếu chỉ chạy theo người khác mà không suy xét, ta rất dễ rơi vào thất bại giống như người thợ mộc trong truyện. Thành công không đến từ việc làm vừa lòng tất cả, mà đến từ sự kiên định, hiểu rõ mục tiêu và tin vào lựa chọn đúng đắn của chính mình.

Tóm lại, nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” hiện lên vừa đáng thương, vừa đáng trách. Anh chăm chỉ, hiền lành nhưng lại thiếu bản lĩnh và lập trường sống. Hình ảnh ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu cay: giữa dòng đời đông đúc, mỗi người cần học cách lắng nghe có chọn lọc, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm, để không “đẽo cày giữa đường” rồi đánh mất cả công sức lẫn tương lai của chính mình.