Nguyễn Ngọc Linh
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, thầy cô giáo luôn là những người lái đò tận tụy đưa học sinh đến bến bờ tri thức. Trong số những thầy cô đã dạy em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất là cô giáo chủ nhiệm của em. Cô có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài và nụ cười hiền hậu. Mỗi khi cô bước vào lớp, khuôn mặt cô luôn rạng rỡ làm cho cả lớp cảm thấy vui vẻ và gần gũi. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, ấm áp khiến những bài học trở nên dễ hiểu hơn. Cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy cách sống tốt, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Em nhớ nhất là lần em bị điểm kém môn học. Em rất buồn và sợ bị mắng. Nhưng cô không trách phạt mà nhẹ nhàng động viên em cố gắng hơn. Sau giờ học, cô còn dành thời gian giảng bài lại cho em. Nhờ sự tận tình của cô mà kết quả học tập của em đã tiến bộ hơn rất nhiều. Em cảm nhận được tình yêu thương và sự quan tâm chân thành mà cô dành cho học sinh. Không chỉ riêng em mà cả lớp ai cũng yêu quý cô. Cô luôn công bằng, quan tâm đến từng bạn trong lớp. Những lúc chúng em mắc lỗi, cô nhẹ nhàng khuyên bảo để chúng em sửa sai. Đối với em, cô giống như người mẹ thứ hai ở trường học. Em rất biết ơn và kính trọng cô giáo của mình. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng dạy dỗ của cô. Mai sau dù có đi đâu, em cũng sẽ luôn nhớ về cô với tất cả tình cảm yêu quý và biết ơn.
Bác Hồ là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Khi đọc về sự việc Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước, em cảm thấy vô cùng xúc động và khâm phục. Hình ảnh chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành năm ấy với hai bàn tay trắng nhưng mang theo một ý chí lớn lao đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Lúc đất nước còn bị thực dân xâm lược, nhân dân sống trong cảnh khổ cực, Bác đã sớm nuôi lòng yêu nước và thương dân tha thiết. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng, Bác quyết định rời xa quê hương để tìm con đường cứu nước cho dân tộc. Đó là một quyết định vô cùng khó khăn vì Bác phải xa gia đình, bạn bè và quê hương yêu dấu trong nhiều năm trời. Nhưng vượt lên tất cả, Bác vẫn quyết tâm ra đi vì mong muốn đất nước được độc lập, nhân dân được tự do và hạnh phúc. Em rất cảm phục ý chí kiên cường và lòng yêu nước của Bác. Trong suốt hành trình bôn ba khắp năm châu, Bác đã trải qua biết bao gian khổ, thiếu thốn nhưng vẫn không từ bỏ mục tiêu của mình. Chính nhờ sự hi sinh lớn lao ấy mà dân tộc Việt Nam đã tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Qua câu chuyện về Bác Hồ, em càng hiểu rằng chúng ta phải biết yêu quê hương, kính trọng những người đã hi sinh vì Tổ quốc. Là học sinh, em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để xứng đáng với công lao to lớn của Bác Hồ kính yêu.
Trong cuộc sống, có những con người âm thầm hi sinh mà không cần được ai biết đến hay ca ngợi. Nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương là một người như thế. Qua hình ảnh dì Bảy, em cảm nhận được vẻ đẹp của sự hi sinh thầm lặng, giàu tình yêu thương và đức hi sinh cao cả. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ giản dị, chịu thương chịu khó. Dì đã dành cả cuộc đời để chăm lo cho gia đình, lặng lẽ gánh vác mọi khó khăn mà không một lời than vãn. Dì sống âm thầm như cái bóng, luôn nghĩ cho người khác hơn là cho bản thân mình. Hình ảnh dì ngồi đợi trước hiên nhà khiến em cảm thấy vừa thương vừa xúc động. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần mà còn là biểu hiện của tình yêu thương sâu sắc, của nỗi nhớ và sự quan tâm dành cho những người thân yêu. Điều khiến em cảm phục nhất ở dì Bảy chính là sự hi sinh không cần được đáp lại. Dì chấp nhận vất vả, cô đơn và cả những mất mát trong cuộc sống để người khác được hạnh phúc hơn. Sự hi sinh ấy rất bình dị nhưng vô cùng cao đẹp. Dì giống như biết bao người mẹ, người bà ngoài đời thực luôn âm thầm lo lắng cho con cháu mà chẳng mong nhận lại điều gì. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống có rất nhiều con người bình thường nhưng mang trái tim lớn lao. Họ lặng lẽ hi sinh, góp phần làm cho gia đình và xã hội trở nên ấm áp hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và biết ơn những người luôn âm thầm hi sinh vì mình. Nhân vật dì Bảy đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Dì không chỉ là hình ảnh của sự tần tảo, hi sinh mà còn nhắc nhở em phải sống biết yêu thương và quan tâm nhiều hơn đến những người thân quanh mình.
BẢN TƯỜNG TRÌNH VỀ VỤ TAI NẠN GIAO THÔNG Kính gửi: Cơ quan công an/ cơ quan chức năng địa phương Em tên là: ……………………………………… Sinh ngày: ……………………………………… Địa chỉ: ………………………………………… Học sinh lớp: …………………………………… Hôm nay, vào khoảng …… giờ …… phút, ngày …… tháng …… năm …… , tại khu vực ……………………………………, em có chứng kiến một vụ tai nạn giao thông. Theo những gì em nhìn thấy, có một chiếc xe ……………… mang biển kiểm soát ……………… di chuyển theo hướng ………………………… với tốc độ khá nhanh. Khi đến đoạn đường trên, xe đã va chạm với một chiếc xe ……………… mang biển kiểm soát ……………… đang đi theo hướng ………………………… Sau cú va chạm, người điều khiển phương tiện bị ngã xuống đường và bị thương. Những người dân xung quanh đã nhanh chóng đến hỗ trợ, gọi cấp cứu và báo cho cơ quan công an đến giải quyết vụ việc. Hai phương tiện đều bị hư hỏng một phần. Em xin cam đoan những điều trên là đúng với những gì em đã chứng kiến. ………, ngày …… tháng …… năm …… Người tường trình (Ký và ghi rõ họ tên) ……………………………
BẢN TƯỜNG TRÌNH Kính gửi: Thầy/Cô chủ nhiệm lớp ……… Em tên là: ………………………………… Học sinh lớp: ……………………………… Hôm nay, em xin tường trình lại sự việc đánh nhau xảy ra trong lớp như sau: Vào khoảng …… giờ …… phút, ngày …… tháng …… năm ……, tại lớp ……………, em đã chứng kiến hai vụ đánh nhau giữa các bạn trong lớp. Vụ thứ nhất: Bạn …………… và bạn …………… xảy ra mâu thuẫn do ……………………………………… Sau đó hai bạn cãi nhau lớn tiếng rồi xô đẩy, đánh nhau trước lớp. Các bạn xung quanh đã can ngăn. Vụ thứ hai: Sau đó không lâu, bạn …………… và bạn …………… tiếp tục xảy ra cãi vã vì …………………………………… rồi dẫn đến đánh nhau. Một số bạn trong lớp đã báo cho thầy/cô để ngăn chặn sự việc. Sự việc làm ảnh hưởng đến trật tự lớp học và tinh thần của các bạn trong lớp. Em viết bản tường trình này để báo cáo lại toàn bộ sự việc mà em đã chứng kiến. Em xin cam đoan những điều trên là đúng sự thật. ………, ngày …… tháng …… năm …… Người tường trình (Ký và ghi rõ họ tên)
Ngày xưa, người Việt Nam sử dụng nhiều phương tiện vận chuyển đơn sơ nhưng rất phù hợp với cuộc sống lúc bấy giờ. Ở vùng sông nước, ghe, thuyền và xuồng được dùng để đi lại và chở hàng hóa. Trên đường bộ, người dân thường đi bộ, cưỡi ngựa hoặc dùng xe bò, xe ngựa để vận chuyển đồ đạc. Ở miền núi, người ta gùi hàng trên lưng hoặc dùng voi, ngựa thồ hàng. Những phương tiện ấy tuy mộc mạc nhưng đã gắn bó lâu đời với đời sống lao động và sinh hoạt của người dân Việt Nam. Chúng thể hiện sự sáng tạo và khả năng thích nghi của con người với điều kiện tự nhiên ở từng vùng miền.
Bài “Ghe xuồng Nam Bộ” giới thiệu về các loại ghe xuồng quen thuộc ở vùng Nam Bộ. Do sông ngòi, kênh rạch chằng chịt nên ghe xuồng trở thành phương tiện đi lại quan trọng của người dân nơi đây. Tác giả miêu tả nhiều loại ghe xuồng khác nhau với hình dáng và công dụng riêng. Ghe xuồng không chỉ giúp vận chuyển hàng hóa, đi lại mà còn gắn bó với đời sống sinh hoạt, văn hóa của người dân Nam Bộ. Qua bài viết, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp bình dị, đặc trưng của vùng sông nước Nam Bộ và thêm yêu cuộc sống lao động của con người nơi đây.
Tôn trọng đạo lí “uống nước nhớ nguồn” là vì: Giúp con người biết ơn những người đã giúp đỡ, hi sinh và tạo ra thành quả cho mình hưởng hôm nay. Thể hiện phẩm chất tốt đẹp, sống có tình nghĩa và đạo đức. Giúp giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Làm cho xã hội gắn bó, đoàn kết và yêu thương nhau hơn. Nhắc nhở mỗi người phải trân trọng công lao của ông bà, cha mẹ, thầy cô và những người đi trước.
Khiêm tốn là thái độ sống biết đánh giá đúng bản thân mình, không tự cao, không khoe khoang, luôn sẵn sàng học hỏi và tôn trọng người khác.
Giản dị là cách sống đơn giản, chân thành, không phô trương hay cầu kỳ trong lời nói, cách ăn mặc và hành động. Người giản dị thường sống gần gũi, khiêm tốn và được mọi người yêu quý.