Đặng Phú Quốc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
-Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp giữa yếu tố miêu tả, tự sự, biểu cảm và thuyết minh, tạo nên một dòng chảy nhẹ nhàng, trữ tình mang đậm chất quê hương.
Câu 2.
-Chủ đề của đoạn trích là vẻ đẹp mộc mạc, tinh tế của cây rau khúc và món xôi khúc, từ đó thể hiện tình yêu quê hương và nét văn hóa truyền thống của người dân làng quê.
Câu 3.
a. Tính mạch lạc về nội dung trong văn bản thể hiện ở việc các đoạn văn đều xoay quanh cây rau khúc và món xôi khúc, từ đặc điểm, cách chọn hái, chế biến, đến vai trò trong đời sống tâm linh của người dân quê.
b. Một phép liên kết được sử dụng là phép nối, với từ “sau đó” giúp nối kết chặt chẽ các hành động trong chuỗi quá trình chế biến lá khúc.
Câu 4.
-Một số từ ngữ, hình ảnh thể hiện cảm xúc của tác giả: “thích mắt”, “mát rười rượi”, “chao ôi”, “ngậy nồng nàn”, “nhìn đã thèm”. Những cảm nhận này cho thấy cái “tôi” của tác giả là một con người gắn bó sâu nặng với quê hương, yêu quý những giá trị truyền thống và có sự rung cảm tinh tế trước những điều bình dị.
Câu 5.
-Chất trữ tình được thể hiện qua giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, xen lẫn cảm xúc nhớ thương quê nhà, qua những hình ảnh gần gũi như triền đê, cây cỏ đồng quê, mùi thơm của xôi khúc, qua cách kể và cảm nhận đậm chất cá nhân, giàu tình cảm và hoài niệm.
Câu 6.
Đoạn văn thể hiện thông điệp rằng giá trị tinh thần và truyền thống văn hóa dân tộc luôn có vai trò quan trọng trong đời sống người dân. Mâm lễ dù sang trọng đến đâu cũng không thể thiếu món xôi khúc giản dị, bởi đó không chỉ là món ăn mà còn là biểu tượng của lòng thành kính, sự gắn bó với cội nguồn và nét văn hóa riêng của làng quê. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự thiêng liêng của phong tục và lòng biết ơn đối với tổ tiên, thần linh – những giá trị cần được gìn giữ và truyền lại cho thế hệ sau.
Trong xã hội hiện đại đầy biến động hôm nay, tri thức không còn là thứ có thể tiếp cận một lần rồi thôi, mà là dòng chảy liên tục, không ngừng biến đổi. Nhà trường, thầy cô, sách vở chỉ có thể cung cấp một phần của kho tàng ấy. Muốn lĩnh hội kiến thức một cách bền vững và chủ động, người học cần phải tự mình dấn bước, khám phá và rèn luyện. Chính vì vậy, ý thức tự học trở thành một phẩm chất thiết yếu đối với mỗi học sinh trong quá trình học tập và trưởng thành.
Tự học là khả năng tự mình tìm tòi, tiếp nhận và vận dụng kiến thức mà không hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Người có ý thức tự học sẽ biết cách đặt câu hỏi, tìm tài liệu, suy nghĩ độc lập và kiểm nghiệm kết quả học tập của mình. Họ không học để đối phó, để lấy điểm số, mà học để hiểu, để trưởng thành, để biến kiến thức thành tài sản thực sự của bản thân.
Trước hết, học sinh cần có ý thức tự học vì tự học là con đường hiệu quả và bền vững nhất để chiếm lĩnh tri thức. Trong lớp học, thầy cô chỉ có thể giảng dạy một số nội dung trọng tâm trong khoảng thời gian nhất định. Nếu học sinh chỉ tiếp nhận thụ động, thì những gì ghi chép được cũng dễ dàng trôi qua mà không đọng lại. Ngược lại, khi học sinh chủ động tìm hiểu thêm, đọc rộng, làm bài tập, phản biện, thì tri thức trở nên sâu sắc và có chiều sâu. Bằng cách đó, tự học giúp học sinh phát triển tư duy độc lập và khả năng giải quyết vấn đề – những kỹ năng vô cùng cần thiết trong cuộc sống sau này.
Bên cạnh đó, tự học còn giúp học sinh rèn luyện ý chí, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Không ai giám sát việc tự học ngoài chính bản thân người học. Việc ngồi xuống bàn học, kiên trì với sách vở trong khi xung quanh đầy cám dỗ – đó là hành động thể hiện bản lĩnh và thái độ nghiêm túc với tương lai của chính mình. Một học sinh có ý thức tự học sẽ biết trân trọng thời gian, có kế hoạch học tập rõ ràng và biết điều chỉnh phương pháp học cho phù hợp. Những phẩm chất ấy không chỉ hữu ích trong học tập mà còn là hành trang quý giá trên con đường lập thân, lập nghiệp sau này.
Thế giới hôm nay không ngừng đổi mới. Công nghệ, khoa học, kinh tế… đều vận hành với tốc độ chóng mặt. Những kiến thức học trong nhà trường dù có đầy đủ đến đâu cũng không thể đủ để ứng phó với mọi thay đổi trong tương lai. Vì vậy, tự học là kỹ năng sống còn giúp học sinh thích nghi với xã hội tri thức và học tập suốt đời. Ai biết tự học thì sẽ không sợ bị tụt hậu, bởi họ có thể học lại, học mới, học sâu bất kỳ lúc nào. Người có thói quen tự học sẽ luôn làm chủ được tri thức, làm chủ được bản thân và cuộc sống.
Trong thực tế, có rất nhiều tấm gương sáng về tinh thần tự học. Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc – đã từng tự học ngoại ngữ bằng cách đọc báo, viết từ mới vào lòng bàn tay, nghe người bản xứ nói chuyện. Từ đó, Bác đã nói thành thạo nhiều thứ tiếng và hiểu sâu sắc các nền văn hóa lớn trên thế giới. Hay như thầy Nguyễn Ngọc Ký – người bị liệt cả hai tay nhưng bằng nỗ lực tự học với đôi chân, thầy đã trở thành nhà giáo ưu tú, truyền cảm hứng cho hàng triệu học sinh Việt Nam. Những tấm gương ấy chứng minh rằng với tinh thần tự học, con người có thể vượt qua hoàn cảnh, vươn lên chạm tới những điều tưởng như không thể.
Tuy nhiên, thực trạng hiện nay cho thấy không ít học sinh thiếu ý thức tự học. Họ học để đối phó, học qua loa, học vì điểm số, thiếu niềm say mê và mục tiêu dài hạn. Tình trạng học thụ động, lệ thuộc vào thầy cô, học thêm tràn lan nhưng kết quả không cao là minh chứng rõ rệt. Điều này khiến cho việc học trở nên nặng nề, nhàm chán, thiếu hiệu quả. Để thay đổi, mỗi học sinh cần tự đặt cho mình câu hỏi: “Mình học để làm gì?” và từ đó xác định động lực học tập đích thực. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần đồng hành, tạo môi trường khuyến khích học sinh tự học, phát huy khả năng cá nhân và lan tỏa những tấm gương học tập tích cực.
Tóm lại, ý thức tự học là nền tảng không thể thiếu giúp học sinh tiếp cận tri thức một cách chủ động, rèn luyện bản thân và thích nghi với sự phát triển không ngừng của xã hội. Trong hành trình học tập, người thầy chỉ là người dẫn đường, còn học sinh chính là người bước đi. Nếu có ý thức tự học, mỗi bước chân trên con đường tri thức sẽ vững vàng, tự tin và đầy triển vọng. Vì thế, ngay từ hôm nay, mỗi học sinh hãy tập cho mình thói quen tự học – không chỉ để học tốt, mà để sống tốt, sống có mục tiêu và khát vọng.