TRỊNH THỊ HẰNG
Giới thiệu về bản thân
câu 1 Truyện ngắn Sao sáng lấp lánh của Nguyễn Thị Ấm gây ấn tượng trước hết ở những nét nghệ thuật tinh tế, giàu sức gợi. Tác giả đã lựa chọn một tình huống truyện độc đáo, vừa đời thường vừa giàu kịch tính: câu chuyện tâm sự của người lính trẻ trong đêm mưa rừng bất ngờ trở thành điểm mở cho bi kịch hi sinh nơi chiến trường. Tình huống ấy khiến nhịp truyện chuyển đổi linh hoạt, tạo chiều sâu cảm xúc. Ngòi bút kể chuyện dung dị, kết hợp nhuần nhuyễn giữa hồi tưởng và hiện tại, giữa chất hiện thực khốc liệt của chiến tranh với giọng điệu trữ tình, nhân ái đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình đồng đội và những rung động tinh khôi của người lính trẻ. Đặc biệt, những chi tiết nghệ thuật như “đôi mắt lấp lánh như sao” hay lá thư vương máu mang sức ám ảnh mạnh mẽ, khắc họa sự cô đơn, khao khát yêu thương và vẻ đẹp trong trẻo của tâm hồn người lính. Chính sự hòa quyện giữa chất thơ và chất đời, giữa hiện thực và lãng mạn, đã tạo nên sức lan tỏa bền lâu cho truyện ngắn này.
câu2 Trong hành trình trưởng thành của con người, không ai có thể đi đến cùng nếu thiếu một điểm tựa tinh thần đủ vững vàng để níu giữ, nâng đỡ và khơi dậy những năng lực tiềm ẩn. Điểm tựa tinh thần là nguồn sức mạnh vô hình giúp con người đứng vững trước nghịch cảnh, hướng về những giá trị tốt đẹp và tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống. Đó có thể là gia đình ấm áp, là tình bạn thủy chung, là một lý tưởng sống cao đẹp hay đơn giản chỉ là niềm tin mãnh liệt vào chính bản thân mình.
Điểm tựa tinh thần trước hết đem lại sự nâng đỡ trong những phút yếu lòng. Cuộc sống đâu chỉ có những trang tươi sáng; thất bại, áp lực, tổn thương có thể khiến con người mệt mỏi, hoang mang. Giữa những thời điểm ấy, chỉ một lời động viên chân thành, một điểm nhìn để bám víu, cũng đủ giúp ta bình tĩnh lại và bước tiếp. Một học sinh sắp bước vào kì thi quan trọng, một người trẻ đang loay hoay trước lựa chọn nghề nghiệp hay một người lính đối mặt hiểm nguy – tất cả chỉ thật sự mạnh mẽ khi có nơi để đặt niềm tin.
Không dừng lại ở đó, điểm tựa tinh thần còn tạo nên ý chí bền bỉ và năng lực vượt lên nghịch cảnh. Lịch sử dân tộc đã chứng kiến biết bao con người bình dị nhưng phi thường, những người lính trẻ đi vào chiến trường bằng niềm tin vào ngày toàn thắng; những con người lao động vươn lên từ nghèo khó nhờ tình yêu thương của gia đình. Sức mạnh tinh thần không nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại là thứ khiến con người kiên trì theo đuổi đến tận cùng mục tiêu. Khi có điểm tựa, ta bớt sợ hãi trước thử thách và biết rằng, dù vấp ngã, vẫn có nơi để trở về.
Điểm tựa tinh thần còn giúp con người giữ gìn sự cân bằng trong tâm hồn, tránh khỏi cảm giác đơn độc – một trong những nỗi sợ thầm lặng nhất. Con người chỉ thực sự trưởng thành khi biết yêu thương và được yêu thương, khi cảm thấy mình thuộc về một giá trị nào đó. Chính điều đó nuôi dưỡng lòng vị tha, sự bao dung và thái độ sống nhân ái – những phẩm chất làm nên giá trị của mỗi con người trong xã hội hiện đại.
Tuy nhiên, điểm tựa tinh thần không phải lúc nào cũng tự nhiên xuất hiện. Đôi khi mỗi người cần chủ động tạo nên điểm tựa cho chính mình bằng việc nuôi dưỡng ước mơ, rèn luyện bản lĩnh, trân trọng những mối quan hệ tốt đẹp và tin tưởng vào bản thân. Một điểm tựa vững chắc nhất đôi khi lại nằm ngay bên trong mỗi con người.
Cuộc sống luôn rộng lớn và đầy thử thách, nhưng chỉ cần mang theo một điểm tựa tinh thần, con người sẽ có đủ dũng khí để đi tiếp, có đủ niềm tin để vượt lên và có đủ yêu thương để sống một đời ý nghĩa. Đó chính là sức mạnh thầm lặng nhưng bền bỉ giúp chúng ta trưởng thành giữa những biến động không ngừng của cuộc đời.
Câu 1 (2.0 điểm – khoảng 200 chữ)
Viết đoạn văn phân tích, đánh giá nhân vật Thứ
Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn hiện lên như một hình ảnh bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng, mang trong mình nhiều mâu thuẫn và nỗi đau day dứt. Thứ từng có những ước vọng tươi đẹp khi còn cắp sách đến trường: trở thành người có ích, làm nên sự nghiệp lớn cho quê hương. Thế nhưng hoàn cảnh nghèo túng, xã hội tù hãm và cuộc mưu sinh khắc nghiệt đã dần bào mòn ý chí ấy, khiến Thứ từ một chàng thanh niên giàu lý tưởng trở nên rụt rè, nhỏ bé và đầy tự ti. Trong tâm trạng giằng xé trên chuyến tàu rời Hà Nội, Thứ cảm nhận sâu sắc sự bất lực của mình: muốn vùng thoát nhưng không đủ can đảm; hiểu rằng “sống tức là thay đổi” nhưng lại để mặc số phận cuốn đi. Bi kịch của Thứ là bi kịch của một con người ý thức rõ nỗi “sống mòn” nhưng không đủ sức chống lại nó. Qua nhân vật này, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội vô nhân đã làm thui chột biết bao tài năng mà còn bày tỏ nỗi xót xa cho những kiếp người khao khát sống đẹp nhưng bị trói buộc bởi nghèo đói và sự nhu nhược của chính mình.
Câu 2 (4.0 điểm – khoảng 600 chữ)
Bài văn nghị luận bàn về vấn đề “tuổi trẻ và ước mơ”
Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một chân lý sâu sắc: tuổi trẻ được đo bằng sức sống của những khát vọng, chứ không phải số năm tháng trôi qua. Khi còn giữ trong tim ngọn lửa của ước mơ, con người vẫn luôn trẻ, luôn sống thật sự.
Ước mơ là điều làm cho cuộc sống có mục đích và tương lai trở nên đáng để hướng tới. Với tuổi trẻ, ước mơ càng quan trọng hơn bởi đó là thời điểm con người tràn đầy năng lượng, khả năng sáng tạo và dũng khí để dấn thân. Ước mơ giúp ta nhìn thấy bản thân mình ở một phiên bản tốt đẹp hơn, giúp ta vượt qua những thử thách, giữ được lòng kiên trì và sự thắp sáng nội lực. Một người trẻ không có ước mơ giống như con thuyền không phương hướng: dễ bị cuốn trôi, dễ đánh mất ý nghĩa sống.
Tuy nhiên, ước mơ không chỉ là mơ tưởng mà cần đi cùng với hành động, với nỗ lực bền bỉ mỗi ngày. Nhiều người trẻ dễ dàng buông bỏ ước mơ khi gặp khó khăn đầu tiên, tự thuyết phục rằng mình không đủ khả năng hoặc hoàn cảnh không cho phép. Nhưng chính sự dừng lại ấy khiến họ trở nên “già”, khiến tinh thần chai sạm và trái tim không còn rung động trước những điều lớn lao. Ngược lại, những ai dám giữ ước mơ và theo đuổi nó đến cùng luôn mang trong mình sức sống mạnh mẽ, dù tuổi tác có thay đổi. Họ hiểu rằng thất bại chỉ là một phần của hành trình, rằng mỗi bước đi dù nhỏ cũng đưa họ đến gần hơn với mục tiêu.
Trong cuộc sống hôm nay, tuổi trẻ có nhiều cơ hội hơn để vươn lên nhưng cũng đối diện với không ít áp lực. Điều quan trọng là mỗi người cần biết lựa chọn cho mình một ước mơ đúng đắn và phù hợp: có thể không phải điều thật “vĩ đại”, nhưng phải là điều khiến bản thân muốn cố gắng mỗi ngày. Để giữ cho mình luôn trẻ, ta phải biết nuôi dưỡng hoài bão, biết linh hoạt thích nghi, dám làm mới bản thân và kiên trì trước mọi biến động. Khi đó, hành trình theo đuổi ước mơ không chỉ giúp ta chạm đến thành công mà còn khiến cuộc sống trở nên đáng sống hơn.
Câu nói của Marquez nhắc mỗi người trẻ rằng: tuổi trẻ không nằm ở số tuổi, mà nằm ở ý chí vươn tới những điều tốt đẹp. Người ngừng mơ ước là người thật sự già; còn người luôn nuôi dưỡng và hành động vì ước mơ của mình sẽ mãi giữ được trái tim tươi trẻ. Vì thế, hãy sống hết mình, dám ước mơ và kiên trì với con đường đã chọn. Đó chính là cách mỗi chúng ta gìn giữ tuổi trẻ của mình một cách trọn vẹn nhất.