ĐÀO PHƯƠNG THẢO
Giới thiệu về bản thân
hd
nde
h
hi
ndo
dj
g
g
Câu 1 (2 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích bài thơ Những bóng người trên sân ga
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh đầy xúc động về những cuộc chia ly nơi ga tàu – biểu tượng của sự biệt ly và nỗi buồn nhân thế. Bằng điệp ngữ “Có lần tôi thấy…” được lặp đi lặp lại, nhà thơ khắc họa hàng loạt cảnh tiễn đưa: bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cuộc chia tay là một mảnh đời, một cung bậc cảm xúc riêng nhưng đều hòa chung trong âm hưởng buồn thương, lưu luyến. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” gợi nên không gian đầy xúc cảm của những giây phút cuối cùng trước khi xa cách. Qua đó, Nguyễn Bính không chỉ miêu tả nỗi buồn chia ly mà còn thể hiện tình người thắm thiết, sự đồng cảm sâu sắc với những phận người trong dòng đời phiêu bạt. Bài thơ vì thế vừa chân thực, vừa chan chứa chất trữ tình dân tộc – mang đậm phong vị thơ Nguyễn Bính: mộc mạc, buồn thương mà da diết nhân tình.
Câu 2 (4 điểm): Viết bài văn (khoảng 600 chữ) về sự chủ động trong việc lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống
Trong cuộc sống, mỗi người đều đứng trước nhiều ngã rẽ, nhiều con đường khác nhau để đi đến tương lai. Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ không chỉ nói về lựa chọn của riêng ông mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn con đường riêng của mỗi người.
Chủ động chọn lối đi riêng nghĩa là dám suy nghĩ độc lập, dám khác biệt và dám chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Trong xã hội ngày nay, khi con người dễ bị cuốn vào lối mòn của đám đông, thì bản lĩnh tự chọn hướng đi riêng càng trở nên quý giá. Sáng tạo giúp con người vượt qua giới hạn cũ, tìm ra những giá trị mới mẻ, đóng góp cho cộng đồng và khẳng định bản thân. Nếu ai cũng chỉ đi theo con đường có sẵn, thế giới này sẽ không có những phát minh, những nghệ thuật, những tư tưởng vĩ đại.
Thực tế cho thấy nhiều người thành công đều bắt đầu từ việc chọn con đường riêng: như Steve Jobs với Apple, Nguyễn Ngọc Ký với nghị lực học bằng chân, hay những bạn trẻ Việt Nam dám khởi nghiệp trong lĩnh vực mới mẻ. Tuy nhiên, để có thể chọn “lối đi chưa có dấu chân người”, con người cần tri thức, bản lĩnh, niềm tin và cả sự kiên định vượt qua thử thách.
Tự chủ và sáng tạo không có nghĩa là bốc đồng hay chống lại mọi khuôn mẫu, mà là biết chọn hướng đi phù hợp với khả năng, hoàn cảnh và lý tưởng của bản thân. Khi dám đi con đường riêng, con người không chỉ tìm thấy thành công mà còn tìm thấy ý nghĩa thật sự của cuộc sống.
Tóm lại, mỗi người chỉ có một lần được sống, hãy chủ động chọn con đường của chính mình, dám nghĩ, dám làm, dám sáng tạo – vì đó chính là cách để ta tạo nên dấu chân riêng trong hành trình nhân thế.
Bạn có muốn mình giúp chỉnh lại hai bài này theo văn phong học sinh lớp 11 (tự nhiên, dễ hiểu, đạt điểm cao khi viết tay) không?
:
Câu 1.
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt biến thể (mỗi dòng 7 chữ, gieo vần theo lối thơ Đường luật, song có sự tự do trong cách ngắt nhịp và bố cục).
Câu 2.
Đề tài: Những cuộc chia ly trên sân ga, thể hiện nỗi buồn và cảm xúc nhân sinh trong cảnh tiễn biệt.
Câu 3.
Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt: Điệp ngữ “Có lần tôi thấy…”.
→ Tác dụng: tạo nhịp điệu trữ tình, gợi cảm giác chứng kiến nhiều cuộc chia tay khác nhau; đồng thời khắc sâu nỗi buồn nhân thế và sự thấm thía về những cuộc biệt ly đời người.
Câu 4.
Khổ thơ cuối:
“Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”
→ Vần: bay – tay – này
→ Kiểu vần: vần liền (vần “ay”).
Câu 5.
Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn chia ly và lòng cảm thông sâu sắc của tác giả trước những cảnh đời tiễn biệt nơi sân ga – biểu tượng cho sự chia phôi trong cuộc sống.
Mạch cảm xúc: từ những lần chứng kiến nhiều cảnh tiễn đưa khác nhau (cặp bạn, người yêu, vợ chồng, mẹ con…) → dâng lên nỗi buồn chung về thân phận con người → kết lại bằng tiếng thở dài thấm đẫm cảm thương: “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”