TRẦN LƯU THIÊN AN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN LƯU THIÊN AN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Việc anh H viết đơn kiến nghị gửi lên chính quyền địa phương là thực hiện quyền tham gia quản lý nhà nước, quản lý xã hội của công dân vì anh đã chủ động đóng góp ý kiến về một vấn đề chung của cộng đồng. Theo quy định của pháp luật, công dân có quyền kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề liên quan đến đời sống xã hội. Hành động của anh H nhằm bảo vệ môi trường và lợi ích chung, nên đó là biểu hiện của việc thực hiện quyền và trách nhiệm công dân. b. Để bảo đảm quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội của công dân, chính quyền địa phương cần: - Tiếp nhận và xem xét nghiêm túc đơn kiến nghị của anh H. - Trả lời công khai, đúng thời hạn theo quy định. - Nếu kiến nghị hợp lý thì triển khai xây dựng thêm điểm thu gom rác, tổ chức tuyên truyền nâng cao ý thức người dân. - Tạo điều kiện để người dân tham gia góp ý, giám sát việc thực hiện. Như vậy, khi chính quyền lắng nghe và giải quyết kiến nghị đúng quy định, quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội của công dân sẽ được bảo đảm.


Câu 1

Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly trong đời sống. Tác giả đã khắc họa hình ảnh sân ga – nơi tiễn biệt, chứng kiến bao nỗi buồn của con người. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” vang lên nhiều lần như nhịp bước của thời gian, gợi sự lặp lại của những cuộc chia tay giữa người thân, người yêu, bạn bè, thậm chí cả những người xa lạ. Mỗi cảnh tiễn biệt đều thấm đẫm cảm xúc: có nước mắt, có lời dặn dò, có nỗi cô đơn của kẻ ra đi và người ở lại. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện một cái nhìn nhân văn, đầy cảm thông với những phận người trong cuộc đời phiêu bạt. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay” và câu hỏi “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” đã khép lại bài thơ bằng một dư âm da diết, gợi nỗi buồn sâu thẳm của kiếp người. Bài thơ không chỉ nói về chia ly, mà còn là lời nhắc nhở con người biết trân trọng những giây phút sum họp, yêu thương trong cuộc sống.

Câu 2

Trong cuộc sống, mỗi người đều phải lựa chọn cho mình một con đường riêng để đi đến thành công. Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người”. Câu nói ấy gửi gắm một thông điệp sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn lối đi riêng của con người. Chủ động chọn cho mình một hướng đi là dám sống thật với bản thân, dám thử thách và chịu trách nhiệm với quyết định của chính mình. Sáng tạo không chỉ là tìm ra cái mới, mà còn là biết làm khác, làm tốt hơn trong những điều tưởng chừng quen thuộc. Người biết chọn “lối đi chưa có dấu chân người” là người không ngại khó, dám vượt qua giới hạn, phá bỏ khuôn mẫu cũ để khẳng định bản thân. Chính sự khác biệt ấy tạo nên dấu ấn cá nhân và đóng góp vào sự tiến bộ của xã hội.

Thực tế cho thấy, nhiều nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân thành công đều nhờ vào tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám đi con đường riêng – như Thomas Edison với bóng đèn điện hay Steve Jobs với iPhone đã thay đổi cả thế giới. Ngược lại, nếu con người chỉ rập khuôn, sợ thất bại, họ sẽ mãi bị hòa tan trong đám đông và không bao giờ phát huy hết khả năng của mình. Tuy nhiên, lựa chọn lối đi riêng không có nghĩa là tùy tiện hay liều lĩnh. Sự sáng tạo chỉ thực sự có giá trị khi nó dựa trên hiểu biết, nỗ lực và mục tiêu đúng đắn. Người chủ động sáng tạo là người biết học hỏi từ người khác, rồi tự mình phát triển thêm điều mới mẻ, nhân văn.

Từ ý nghĩa đó, mỗi người trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng khát vọng sáng tạo, dám bước đi bằng đôi chân của mình, không ngại thử thách để khẳng định bản thân. Chỉ khi chủ động lựa chọn con đường riêng, chúng ta mới thực sự sống trọn vẹn và để lại dấu ấn ý nghĩa trong cuộc đời. Tóm lại, “lối đi chưa có dấu chân người” chính là biểu tượng cho bản lĩnh, cho ước mơ và sáng tạo. Ai dám chọn con đường ấy sẽ là người góp phần làm cho cuộc sống này không ngừng mới mẻ và tốt đẹp hơn.

Câu 1. Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt Câu 2. Đề tài: Cảnh chia ly, tiễn biệt nơi sân ga – những cuộc chia tay trong đời sống con người. Câu 3. Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” được sử dụng xuyên suốt bài thơ. Tác dụng: Gợi sự lặp lại của những cuộc chia ly, nhấn mạnh nỗi buồn và cảm xúc xót xa, thương cảm của tác giả trước cảnh đời chia biệt. Câu 4. Khổ thơ cuối: “Những chiếc khăn mầu thổn thức bay, Những bàn tay vẫy những bàn tay, Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt, Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” → Vần: “bay – tay – này” → Kiểu vần: Vần liền (vần bằng). Câu 5. Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn chia ly, lòng cảm thông sâu sắc của tác giả với những con người tiễn biệt nhau nơi sân ga. Mạch cảm xúc: Từ việc chứng kiến nhiều cảnh tiễn biệt → cảm nhận nỗi buồn, cô đơn → kết lại bằng câu hỏi tu từ đầy day dứt “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”.

Khung ảnh có phần trong là hình chữ nhật: 17 \times 25 cm Viền xung quanh rộng x cm → kích thước cả khung: (17 + 2x)(25 + 2x) Diện tích toàn khung: S(x) = (17 + 2x)(25 + 2x) = 513 Giải: (17 + 2x)(25 + 2x) = 513 \Rightarrow 425 + 34x + 50x + 4x^2 = 513 \Rightarrow 4x^2 + 84x + 425 = 513 \Rightarrow 4x^2 + 84x - 88 = 0 \Rightarrow x^2 + 21x - 22 = 0 \Delta = 441 + 88 = 529 \Rightarrow x = \frac{-21 \pm \sqrt{529}}{2} = \frac{-21 \pm 23}{2} \Rightarrow x = 1 \text{ (chọn)} \quad \text{hoặc } x = -22 \text{ (loại)}

Cho: Đường tròn (C): (x - 3)^2 + (y + 2)^2 = 36 Đường thẳng \Delta: 3x + 4y + 7 = 0 Đường thẳng \Delta_1: 5x - 12y + 7 = 0 a) Tính \cos\alpha Gọi \alpha là góc giữa hai đường thẳng → Dạng vector pháp tuyến: \vec{n}_\Delta = (3, 4) \vec{n}_{\Delta_1} = (5, -12) Công thức: \cos\alpha = \frac{|3 \cdot 5 + 4 \cdot (-12)|}{\sqrt{3^2 + 4^2} \cdot \sqrt{5^2 + (-12)^2}} = \frac{|15 - 48|}{\sqrt{25} \cdot \sqrt{169}} = \frac{33}{5 \cdot 13} = \frac{33}{65} b) Viết phương trình đường thẳng vuông góc với \Delta và tiếp xúc với (C) Đường thẳng \Delta: 3x + 4y + 7 = 0 có vector pháp tuyến (3,4) → Vector chỉ phương của đường vuông góc: (3,4) → Đường vuông góc với \Delta có dạng: y = -\frac{3}{4}x + c \quad \text{(hệ số góc bằng -3/4)} Hoặc viết dưới dạng tổng quát: 4x - 3y + d = 0 Tiếp xúc với đường tròn tâm I(3, -2), bán kính R = 6 → Khoảng cách từ tâm I đến đường thẳng bằng 6: \left|4 \cdot 3 - 3 \cdot (-2) + d \right| / \sqrt{4^2 + (-3)^2} = 6 \Rightarrow |12 + 6 + d| = 6 \cdot \sqrt{25} = 30 \Rightarrow |18 + d| = 30 \Rightarrow d = 12 \text{ hoặc } d = -48 → Hai phương trình thỏa mãn: 4x - 3y + 12 = 0 4x - 3y - 48 = 0

a) Tìm m để f(x) = x^2 + (m - 1)x + m + 5 dương với mọi x \in \mathbb{R} Để tam thức luôn dương với mọi x \in \mathbb{R}, ta cần: Hệ số a = 1 > 0 \Delta < 0 (phương trình không có nghiệm thực) Ta tính: \Delta = (m - 1)^2 - 4(1)(m + 5) = m^2 - 2m + 1 - 4m - 20 = m^2 - 6m - 19 Điều kiện: m^2 - 6m - 19 < 0 Giải bất phương trình: m^2 - 6m - 19 < 0 \Rightarrow \text{Nghiệm của phương trình } m^2 - 6m - 19 = 0 \Delta = 36 + 76 = 112 \Rightarrow m = \frac{6 \pm \sqrt{112}}{2} = \frac{6 \pm 4\sqrt{7}}{2} = 3 \pm 2\sqrt{7} Vậy: m \in (3 - 2\sqrt{7};\ 3 + 2\sqrt{7})


b) Giải phương trình: 2x^2 - 8x + 4 = x - 2 Chuyển vế: 2x^2 - 8x + 4 - x + 2 = 0 \Rightarrow 2x^2 - 9x + 6 = 0 Giải phương trình: \Delta = (-9)^2 - 4 \cdot 2 \cdot 6 = 81 - 48 = 33 \Rightarrow x = \frac{9 \pm \sqrt{33}}{2 \cdot 2} = \frac{9 \pm \sqrt{33}}{4}

Câu 1:

Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa trong bài Phía sau làng gợi lên nỗi xót xa và tiếc nuối trước sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy hiện đại. Những hình ảnh như "dấu chân", "lũy tre", "dân ca", "tóc dài ngang lưng" là biểu tượng cho ký ức tuổi thơ, cho vẻ đẹp mộc mạc, yên bình của làng quê xưa. Tuy nhiên, hiện thực lại đầy khắc nghiệt: trai làng phải rời quê mưu sinh vì "đất không đủ", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no", thiếu nữ cũng dần xa rời những giá trị truyền thống. Câu thơ "Tôi đi về phía làng / Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" đọng lại một nỗi buồn thăm thẳm, khi người ta không còn nhận ra quê hương của chính mình trong những đổi thay chóng mặt. Với giọng thơ nhẹ nhàng, lối biểu đạt giản dị, chân thành, đoạn thơ không chỉ khắc họa chân thực hình ảnh làng quê đang đổi khác mà còn chất chứa tâm sự hoài niệm và niềm đau đáu về bản sắc đang mai một.

Câu 2:

Trong thời đại công nghệ số, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của con người hiện đại. Từ Facebook, Instagram đến TikTok, Zalo… mạng xã hội đang kết nối hàng triệu con người trên khắp thế giới, tạo nên một không gian giao tiếp mở rộng chưa từng có. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích rõ rệt, mạng xã hội cũng đặt ra không ít vấn đề đáng suy ngẫm.

Trước hết, không thể phủ nhận vai trò tích cực của mạng xã hội. Đây là công cụ giúp con người kết nối, chia sẻ thông tin và cảm xúc một cách nhanh chóng, vượt qua mọi giới hạn không gian, thời gian. Nhờ mạng xã hội, ta có thể cập nhật tin tức, học hỏi tri thức, giao lưu văn hóa với bạn bè năm châu. Nhiều cá nhân, doanh nghiệp cũng tận dụng mạng xã hội để kinh doanh, quảng bá thương hiệu, tạo ra cơ hội phát triển kinh tế trong kỷ nguyên số.

Tuy nhiên, mặt trái của mạng xã hội cũng không thể bỏ qua. Sự lan truyền thông tin quá nhanh khiến người dùng dễ tiếp cận tin giả, tin sai sự thật, gây hoang mang dư luận. Không ít người bị tổn thương bởi những lời bình luận ác ý, lạm dụng quyền tự do ngôn luận để xúc phạm người khác. Nhiều bạn trẻ bị cuốn vào "ảo tưởng sống", đánh mất chính mình trong những hình ảnh, câu chuyện được "tô vẽ" trên mạng. Đặc biệt, mạng xã hội còn có thể gây nghiện, làm giảm chất lượng các mối quan hệ thực, ảnh hưởng đến tinh thần và sức khỏe.

Vì vậy, điều quan trọng nhất là mỗi người cần sử dụng mạng xã hội một cách tỉnh táo và có chọn lọc. Ta cần rèn luyện kỹ năng đánh giá, kiểm chứng thông tin, không để bản thân bị cuốn theo những làn sóng dư luận thiếu kiểm soát. Đồng thời, mạng xã hội nên là nơi để lan tỏa giá trị tích cực, nuôi dưỡng sự cảm thông, chia sẻ thay vì trở thành công cụ gây chia rẽ, tổn thương.

Tóm lại, mạng xã hội là một con dao hai lưỡi trong thời đại hiện nay. Chúng ta cần tận dụng mặt lợi và hạn chế mặt hại bằng sự tỉnh táo, hiểu biết và trách nhiệm trong từng hành vi sử dụng. Khi ấy, mạng xã hội mới thật sự trở thành công cụ hữu ích giúp con người sống tốt hơn trong một thế giới số đầy biến động.

Câu 1: Văn bản trên được viết theo thể thơ tự do

Câu 2: Những tính từ miêu tả hạnh phúc trong văn bản là: xanh, thơm, dịu dàng, vô tư

Câu 3: Đoạn thơ gợi ra hình ảnh hạnh phúc giản dị, âm thầm nhưng rất đỗi ngọt ngào và bền bỉ. Hạnh phúc không ồn ào, khoa trương mà hiện diện một cách lặng lẽ, mang đến cảm giác dễ chịu, thanh thản như hương thơm dịu dàng của một trái chín trong tự nhiên

Câu 4: Biện pháp so sánh, "hạnh phúc như sông"

Tác dụng: Làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên, rộng mở, vô tư của hạnh phúc. Dòng sông trôi về biển cả không toan tính đầy hay vơi, cũng như hạnh phúc đích thực không đong đếm thiệt hơn mà thuần túy là sự bình yên, tự do trong tâm hồn

Câu 5: Quan niệm về hạnh phúc của tác giả mang tính sâu sắc và tinh tế: Hạnh phúc không phải lúc nào cũng lớn lao hay rõ ràng mà có thể rất đỗi giản dị, âm thầm trong cuộc sống thường ngày. Hạnh phúc đến từ sự an nhiên, biết tận hưởng những điều nhỏ bé, tự nhiên mà không cần toan tính, so đo