TRỊNH GIA NHƯ
Giới thiệu về bản thân
C
H
Câu 1 (2 điểm)
Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích bài thơ Những bóng người trên sân ga
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly, tiễn biệt trong cuộc đời. Từ hình ảnh quen thuộc của sân ga – nơi người đi, kẻ ở – nhà thơ đã khắc họa những cảnh chia tay đầy xúc động: hai cô bé ôm nhau khóc, người yêu tiễn người yêu, vợ chồng bịn rịn, bà mẹ tiễn con đi xa… Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” được lặp lại nhiều lần như tiếng thở dài, thể hiện cái nhìn xót xa, trăn trở của người chứng kiến. Ở đó, mỗi “bóng người” là một câu chuyện đời, một nỗi buồn riêng nhưng hòa chung trong cảm xúc nhân thế. Khổ thơ cuối với hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” đã kết tinh cảm xúc thương cảm và day dứt. Bằng giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết và những hình ảnh giản dị, Nguyễn Bính đã vẽ nên bức tranh buồn của kiếp người xa cách, đồng thời bộc lộ tâm hồn giàu tình cảm, nhân hậu của nhà thơ.
Câu 2 (4 điểm)
Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) về sự chủ động lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ giản dị mà gợi nhiều suy ngẫm về sự chủ động lựa chọn con đường riêng, sáng tạo trong cuộc sống – một phẩm chất cần thiết để con người khẳng định bản thân và tạo nên giá trị riêng.
Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn vàn ngã rẽ. Mỗi người đều phải đối mặt với lựa chọn: đi theo lối mòn an toàn hay dũng cảm mở lối mới cho riêng mình. Người chủ động chọn lối đi riêng là người dám suy nghĩ khác, dám hành động khác, dám chịu trách nhiệm với quyết định của bản thân. Chính sự sáng tạo và bản lĩnh ấy giúp họ tìm thấy hướng đi phù hợp, phát huy tối đa khả năng, góp phần làm mới thế giới.
Lịch sử và đời sống cho thấy: những người thành công luôn là những người dám bước đi theo cách của mình. Thomas Edison không ngừng thử nghiệm để sáng chế bóng đèn; Steve Jobs tạo nên những sản phẩm công nghệ mang tính cách mạng; ở Việt Nam, Nguyễn Du, Xuân Diệu, Trịnh Công Sơn… đều để lại dấu ấn riêng nhờ dám sáng tạo, dám khác biệt. Ngược lại, những ai chỉ biết đi theo người khác, ngại đổi mới, sẽ mãi chìm trong đám đông, không thể khẳng định giá trị bản thân.
Tuy nhiên, “lối đi riêng” không đồng nghĩa với hành động mù quáng hay nổi loạn vô nghĩa. Sự sáng tạo chân chính cần dựa trên hiểu biết, mục tiêu đúng đắn và tinh thần trách nhiệm. Chỉ khi con người vừa độc lập trong suy nghĩ, vừa tỉnh táo trong lựa chọn, con đường riêng mới dẫn đến thành công thực sự.
Trong thời đại hôm nay – thời đại của hội nhập và cạnh tranh – mỗi người trẻ càng cần chủ động tìm kiếm con đường riêng cho mình. Đừng sợ khác biệt, bởi chính khác biệt là khởi đầu của sáng tạo. Hãy dám bước đi, dám sai và dám làm lại – đó chính là cách chúng ta viết nên dấu chân đầu tiên trên lối đi chưa từng có.
Tóm lại, “chọn lối đi chưa có dấu chân người” không chỉ là sự lựa chọn dũng cảm mà còn là lời nhắc nhở: hãy sống chủ động, sáng tạo và bản lĩnh để khẳng định giá trị của chính mình trong cuộc đời rộng lớn.
Bạn có muốn mình giúp chỉnh lại hai bài này theo phong cách ngắn gọn hơn để nộp bài trên giấy thi (đủ ý mà gọn khoảng ¾ trang) không?
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt biến thể (7 chữ).
Câu 2.
Bài thơ viết về đề tài chia ly, tiễn biệt nơi sân ga – nơi diễn ra những cuộc gặp gỡ và xa cách của con người trong cuộc sống.
Câu 3.
• Biện pháp tu từ chủ đạo: điệp ngữ “Có lần tôi thấy”.
• Tác dụng: tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm giác lặp lại của những cuộc chia ly; đồng thời nhấn mạnh sự chứng kiến, xót xa, đồng cảm của tác giả trước nỗi buồn nhân thế.
Câu 4.
Khổ thơ cuối:
Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
• Vần: bay – tay – này
• Kiểu vần: vần liền (vần chân, gieo liên tiếp ở cuối các dòng).
Câu 5.
• Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn chia ly, niềm thương cảm sâu sắc của tác giả trước những cảnh tiễn biệt nơi sân ga, qua đó gợi suy ngẫm về thân phận con người trong cuộc đời phiêu bạt.
• Mạch cảm xúc: Từ những cuộc chia ly được chứng kiến (quan sát cụ thể từng cảnh) → cảm xúc dâng lên thành nỗi buồn chung về sự xa cách và cô đơn của kiếp người.
Câu văn trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” của James Michener: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” đã khơi gợi một sự thật trần trụi và đáng suy ngẫm về hành vi con người, đặc biệt là sự vô tâm và thiếu nhận thức về hậu quả của những hành động tưởng chừng như vô hại. Thông qua hình ảnh tương phản giữa “đùa vui” của trẻ con và “chết thật” của lũ ếch, câu văn đặt ra một vấn đề nhức nhối về trách nhiệm và sự đồng cảm trong cuộc sống.
Hành động ném đá vào lũ ếch của bọn trẻ xuất phát từ sự hiếu kỳ, thích thú nhất thời, có lẽ không mang trong mình ác ý sâu xa. Với tâm hồn non nớt, chúng có thể chưa nhận thức được đầy đủ nỗi đau và sự tổn thương mà hành động của mình gây ra cho những sinh vật nhỏ bé. Chúng coi đó là một trò chơi, một cách để giải trí mà không hề nghĩ đến cái giá mà lũ ếch phải trả. Tuy nhiên, sự thật nghiệt ngã là những viên đá vô tri kia lại mang đến cái chết thật sự, chấm dứt một sinh mạng. Sự tương phản giữa mục đích “đùa vui” và kết quả “chết thật” cho thấy một khoảng cách lớn giữa ý định và hậu quả, một sự vô tâm đáng trách trong cách con người tương tác với thế giới xung quanh.
Câu văn của James Michener không chỉ đơn thuần miêu tả một hành động cụ thể mà còn mang ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc. Hình ảnh lũ ếch có thể tượng trưng cho những đối tượng yếu thế, những người dễ bị tổn thương trong xã hội. “Viên đá” có thể là bất kỳ hành động vô tâm, lời nói thiếu suy nghĩ, hay thậm chí là sự thờ ơ, bỏ mặc của những người có sức mạnh hơn. Dù xuất phát từ ý định gì, những hành động đó vẫn có thể gây ra những tổn thương, mất mát thật sự cho người khác. Cái “đùa vui” của một người có thể là nỗi đau, thậm chí là bi kịch của người khác.
Lời cảnh tỉnh từ câu văn này là vô cùng quan trọng, đặc biệt trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi con người dễ dàng bị cuốn vào những trò giải trí ảo, những mối quan tâm cá nhân mà đôi khi quên đi sự tồn tại và cảm xúc của những người xung quanh, hay thậm chí là các loài sinh vật khác. Nó nhắc nhở chúng ta về sự cần thiết của việc đặt mình vào vị trí của người khác, suy nghĩ thấu đáo về hậu quả của mỗi hành động. Sự đồng cảm, lòng trắc ẩn và ý thức trách nhiệm là những yếu tố then chốt để xây dựng một xã hội nhân văn và tốt đẹp hơn.
Tóm lại, câu văn “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự vô tâm có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Nó kêu gọi chúng ta nhìn nhận lại cách mình tương tác với thế giới, trau dồi sự đồng cảm và ý thức trách nhiệm để những “trò đùa” vô ý không còn mang đến những “cái chết thật” đau xót.
Câu văn trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” của James Michener: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” đã khơi gợi một sự thật trần trụi và đáng suy ngẫm về hành vi con người, đặc biệt là sự vô tâm và thiếu nhận thức về hậu quả của những hành động tưởng chừng như vô hại. Thông qua hình ảnh tương phản giữa “đùa vui” của trẻ con và “chết thật” của lũ ếch, câu văn đặt ra một vấn đề nhức nhối về trách nhiệm và sự đồng cảm trong cuộc sống.
Hành động ném đá vào lũ ếch của bọn trẻ xuất phát từ sự hiếu kỳ, thích thú nhất thời, có lẽ không mang trong mình ác ý sâu xa. Với tâm hồn non nớt, chúng có thể chưa nhận thức được đầy đủ nỗi đau và sự tổn thương mà hành động của mình gây ra cho những sinh vật nhỏ bé. Chúng coi đó là một trò chơi, một cách để giải trí mà không hề nghĩ đến cái giá mà lũ ếch phải trả. Tuy nhiên, sự thật nghiệt ngã là những viên đá vô tri kia lại mang đến cái chết thật sự, chấm dứt một sinh mạng. Sự tương phản giữa mục đích “đùa vui” và kết quả “chết thật” cho thấy một khoảng cách lớn giữa ý định và hậu quả, một sự vô tâm đáng trách trong cách con người tương tác với thế giới xung quanh.
Câu văn của James Michener không chỉ đơn thuần miêu tả một hành động cụ thể mà còn mang ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc. Hình ảnh lũ ếch có thể tượng trưng cho những đối tượng yếu thế, những người dễ bị tổn thương trong xã hội. “Viên đá” có thể là bất kỳ hành động vô tâm, lời nói thiếu suy nghĩ, hay thậm chí là sự thờ ơ, bỏ mặc của những người có sức mạnh hơn. Dù xuất phát từ ý định gì, những hành động đó vẫn có thể gây ra những tổn thương, mất mát thật sự cho người khác. Cái “đùa vui” của một người có thể là nỗi đau, thậm chí là bi kịch của người khác.
Lời cảnh tỉnh từ câu văn này là vô cùng quan trọng, đặc biệt trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi con người dễ dàng bị cuốn vào những trò giải trí ảo, những mối quan tâm cá nhân mà đôi khi quên đi sự tồn tại và cảm xúc của những người xung quanh, hay thậm chí là các loài sinh vật khác. Nó nhắc nhở chúng ta về sự cần thiết của việc đặt mình vào vị trí của người khác, suy nghĩ thấu đáo về hậu quả của mỗi hành động. Sự đồng cảm, lòng trắc ẩn và ý thức trách nhiệm là những yếu tố then chốt để xây dựng một xã hội nhân văn và tốt đẹp hơn.
Tóm lại, câu văn “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” là một lời nhắc nhở sâu sắc về sự vô tâm có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Nó kêu gọi chúng ta nhìn nhận lại cách mình tương tác với thế giới, trau dồi sự đồng cảm và ý thức trách nhiệm để những “trò đùa” vô ý không còn mang đến những “cái chết thật” đau xót.