LƯƠNG KHÁNH NHI
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là biểu cảm, kết hợp với miêu tả và tự sự.
Câu 3.
- “Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay”
- “Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ”
- “Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm”
- “Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy”
- “Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên”
- “Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ”
Nhận xét:
Những kỷ niệm ấy rất trong sáng, gần gũi và sống động, gợi lại một thời học trò tinh nghịch, hồn nhiên mà ai cũng từng trải qua. Điều đặc biệt là tác giả không chỉ ghi nhớ hình ảnh, mà còn lưu giữ cảm xúc gắn liền với từng khoảnh khắc, biến chúng trở thành dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn.
Câu 4.
Dòng thơ sử dụng biện pháp ẩn dụ và nhân hóa.
- "Tiếng ve trong veo" gợi âm thanh mùa hè thân thuộc, trong sáng.
- “Xé đôi hồ nước” là hình ảnh ẩn dụ đặc sắc, tạo cảm giác tiếng ve sắc, vang vọng, làm rung động cả không gian yên ả.
Tác dụng: Biện pháp này làm nổi bật sự đột ngột, vang vọng của tiếng ve – âm thanh báo hiệu mùa chia tay học trò, đồng thời gợi nên cảm xúc bồi hồi, tiếc nuối trong lòng người nghe.
Câu 5.
Em ấn tượng nhất với hình ảnh: “Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.”
Lý do: Hình ảnh “chiếc lá buổi đầu tiên” mang tính biểu tượng cao – đó có thể là khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu tuổi học trò, là dấu mốc của những rung động đầu đời. Khi “không thấy” chiếc lá ấy nữa, nghĩa là thời gian đã trôi qua, tuổi trẻ đã đi xa, chỉ còn lại nỗi nhớ da diết. Câu thơ vừa gợi tiếc nuối, vừa gợi sự trưởng thành và mất mát nhẹ nhàng – rất xúc động và sâu lắng.