TRẦN PHƯƠNG NHUNG
Giới thiệu về bản thân
* Thân máy: - Là nơi lắp đặt các xi lanh và bố trí các chi tiết chính của động cơ như: + Trục khuỷu. + Hệ thống làm mát. + Bơm dầu. + Bơm nước. - Xi lanh trong thân máy thường có dạng hình ống và được gia công độ chính xác cao. * Nắp máy: - Nắp máy (nắp xi lanh) cùng với xi lanh và đỉnh pít tông tạo thành buồng cháy của động cơ. - Được dùng để lắp các chi tiết như: + Vòi phun nhiên liệu, + Cơ cấu phối khí. - Là chi tiết có kết cấu phức tạp vì phải bố trí hệ thống đường dẫn nhiên liệu, đường dẫn khí, hệ thống làm mát và bộ phận cách nhiệt.
Hành trình pít tông S là: S= 2×R= 2×0,085= 0,17m Áp dụng công thức tính thể tích công tác của một xi lanh là:
Vs= ((π×D^2)/4)×S
= ((π×0,09^2)/4) × 0,17 ≈0,001 l
Câu 1 (2 điểm): Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích bài thơ Những bóng người trên sân ga
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh cảm động về những cuộc chia ly nơi sân ga – biểu tượng của những ngả rẽ trong đời người. Qua hình ảnh “những cuộc chia lìa khởi tự đây”, nhà thơ khắc họa cảnh tiễn biệt của nhiều thân phận: đôi bạn, đôi lứa yêu nhau, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cuộc chia ly đều mang một sắc thái riêng nhưng đều thấm đẫm nỗi buồn nhân thế. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy…” được lặp đi lặp lại như nhịp tàu lăn bánh, gợi sự nối tiếp vô tận của những cuộc tiễn đưa, đồng thời thể hiện ánh nhìn cảm thông, xót xa của người chứng kiến. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” khép lại bài thơ trong âm vang nghẹn ngào của biệt ly. Nguyễn Bính đã tinh tế nắm bắt được những khoảnh khắc rất đời thường mà chan chứa nhân tình, qua đó bộc lộ tâm hồn nhạy cảm, chan chứa yêu thương và thương cảm sâu sắc với con người.
Câu 2 (4 điểm): Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ về sự chủ động lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống
Trong bài thơ “The Road Not Taken”, nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người”. Câu thơ giản dị mà gửi gắm một thông điệp sâu sắc về sự chủ động lựa chọn con đường riêng và tinh thần sáng tạo trong cuộc sống.
Cuộc đời mỗi người là một hành trình với nhiều ngả rẽ. Mỗi lựa chọn đều có thể quyết định tương lai, và chỉ khi dám chọn cho mình con đường riêng, ta mới thật sự sống là chính mình. Sự chủ động và sáng tạo giúp con người vượt thoát khỏi lối mòn, không bị hòa tan vào đám đông. Chính nhờ điều đó, xã hội mới có tiến bộ – bởi mọi phát minh, mọi đột phá đều bắt nguồn từ những con người dám nghĩ, dám làm khác đi. Thực tế cho thấy, từ Thomas Edison phát minh ra bóng đèn, Steve Jobs tạo nên iPhone đến những bạn trẻ Việt Nam khởi nghiệp thành công từ ý tưởng mới, tất cả đều minh chứng cho sức mạnh của lựa chọn khác biệt.
Tuy nhiên, chọn con đường riêng không có nghĩa là bốc đồng hay phủ nhận giá trị cũ. Sáng tạo chỉ thật sự có ý nghĩa khi dựa trên hiểu biết, sự kiên trì và trách nhiệm. Người dám đi lối chưa ai đi phải chấp nhận khó khăn, thử thách, thậm chí cả thất bại – nhưng chính hành trình đó mới giúp họ trưởng thành và khẳng định giá trị bản thân.
Trong thời đại hôm nay, khi xã hội không ngừng đổi mới, sự chủ động và sáng tạo càng trở nên cần thiết. Mỗi người trẻ cần dũng cảm chọn hướng đi phù hợp với năng lực, ước mơ của mình, không ngại khác biệt, không sợ sai lầm. Bởi chỉ khi dám bước đi trên con đường chưa ai đi, ta mới có thể tìm thấy dấu chân của chính mình – dấu chân của bản lĩnh, trí tuệ và khát vọng làm nên điều mới mẻ cho cuộc đời.
Câu 1.
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt biến thể (7 chữ, xen lẫn câu 6 chữ – 8 chữ).
Câu 2.
Đề tài: Cảnh chia ly và nỗi buồn ly biệt trên sân ga, thể hiện những tình cảm con người trong cuộc sống xa cách.
Câu 3.
Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…”
→ Tác dụng: Tạo nhịp điệu đều đặn, gợi sự lặp lại của những cảnh chia ly, nhấn mạnh nỗi buồn, sự day dứt và tính phổ quát của những cuộc tiễn biệt nơi sân ga.
Câu 4.
Khổ thơ cuối:
“Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”
→ Vần: bay – tay – này
→ Kiểu vần: Vần liền (gieo vần ở cuối các dòng liên tiếp).
Câu 5.
Chủ đề: Bài thơ diễn tả nỗi buồn, sự xúc động và xót xa trước những cảnh chia ly của con người trong cuộc đời phiêu bạt, đặc biệt nơi sân ga – nơi chứng kiến bao cuộc tiễn biệt.
Mạch cảm xúc: Từ việc chứng kiến nhiều cảnh tiễn đưa khác nhau → dâng trào cảm xúc thương cảm, buồn bã → kết lại bằng câu hỏi tu từ, khẳng định nỗi buồn sâu thẳm nhất ở chốn chia ly.
Câu 1:
Bài thơ "Chiếc lá đầu tiên" của Hoàng Nhuận Cẩm là những dòng hồi ức đầy cảm xúc về tuổi học trò. Nội dung bài thơ gợi lại những kỉ niệm trong sáng, hồn nhiên của bạn bè thầy cô, sân trường, lớp học và cả tình yêu đầu đời. Từ những hình ảnh quen thuộc như phượng hồng, tiếng ve, trai đàn. Bài thơ đã làm sống động cả một thanh xuân tươi đẹp mà ai cũng từng trải qua. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ tự do, câu chữ mềm mại, cảm xúc chân thật. Tác giả đã sử dụng như ảnh gợi tả vụ cùng biện pháp tu từ nhân hóa, ẩn dụ, điệp từ để tạo cảm xúc sâu nặng cho người đọc. Giọng thơ khi thì da diết, lúc lại hài hước, tinh nghịch thể hiện rõ sự nuối tiếc, bồi hồi khi nhớ về quá khứ." Chiếc lá đầu tiên "không chỉ là nỗi nhớ riêng của nhà thơ mà còn là tiếng lòng chung của bao người khi nghĩ về thời học trò đã qua Câu 2: Câu nói: "Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật" khiến em suy nghĩ. Nó cho thấy đôi khi con người làm những việc tưởng chừng như vô hại, nhưng lại gây hậu quả rất nghiêm trọng cho người khác. Nhiều bạn nhỏ ném đá chị để không nghĩ gì nhiều. Nhưng với con ếch đó là chuyện sống chết. Qua đó câu nói nhắc nhở chúng ta rằng không phải lúc nào niềm vui của mình cũng vô hại. Có khi một hành động nhỏ cũng khiến người khác tổn thương. Trong cuộc sống, đôi khi vì đã nói bông đùa một hành động vô ý mà khác buồn, tổn thương hoặc bị tổn thất và mình không hề biết. Câu nói cũng nhắc em cần sống có suy nghĩ và biết quan tâm tới cảm xúc của người khác. Trước khi làm điều gì hãy nghĩ xem điều đó có ảnh hưởng ra sao có làm mình thấy vui vẻ nhưng người khác lại thấy không vui. Từ một câu chuyện tưởng chừng đơn giản em học được bài về sự cần cẩn trọng hơn trong lời nói hành động và biết sống nhân ái hơn. Hãy luôn nghĩ đến hậu quả và đừng để sự vô tâm của mình làm tổn thương người khác
Câu 1: Thể thơ tự do
Câu 2: PTBĐ chính: Biểu cảm
Câu 3: Năm hình ảnh những dòng thơ mà tác giả sử dụng để khắc họa những kỷ niệm gắn với trường cũ: "Hoa súng tím vào trong mắt lắm say mê" "Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay" "Tiếng ve trong veo sẽ đôi hồ nước"
"Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ"
"Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm"
Theo em, Những kỷ niệm ấy đặc biệt bởi vì chúng đều là những hình ảnh rất quen thuộc, gần gũi với tuổi học trò. Từ màu tím của hoa súng, sắc đỏ của Phượng Vỹ, tiếng ve râm gian mùa hè, đến màu xanh của lớp học và những trái bàng rơi trên sân trường đêm tĩnh lặng, tất cả đều phải lên một không gian thân thương trong trẻo và đầy ấp kỷ niệm. Những chi tiết này không chỉ tái hiện khung cảnh trường lớp mà còn chứa đựng những cảm xúc hồn nhiên, những rung động đầu đời của tuổi học trò
Câu 4: Trong dòng thơ "Tiếng ve trong veo sẽ đôi hồ nước", tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ và nhân hóa
Tác dụng
+) Làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ giúp câu thơ trở nên sinh động hấp dẫn và gần gũi với con người
+) Tạo nhịp điệu âm hưởng hài hòa cho câu thơ
+) Giúp người đọc cảm nhận rõ hơn sự trong trẻo và ấn tượng sâu sắc của tiếng ve trong ký ức về mùa hè và mái trường
Câu 5: Em ấn tượng với ảnh "Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên". Vì: hình ảnh này gợi cảm súc đến tiếc, xót xa khi ngoảnh lại quá khứ mà không còn thấy dấu vết của những Nngày đâu yêu thương, ngây thơ. "Chiếc lá đầu tiên" là biểu tượng cho những điều đẹp đẽ và những điều này đã trôi qua vĩnh viễn
a) Đường thẳng Δ có vector pháp tuyến nΔ=(3;4)
Đường thẳng Δ1 có vector pháp tuyến nΔ1=(5;−12)
$$\vec{n_{\Delta}}.\vec{n_{\Delta_{1}}} = (3)(5) + (4)(-12) = 15 - 48 = -
$$\vec{n_{\Delta}}.\vec{n_{\Delta_{1}}} = (3)(5) + (4)(-12) = 15 - 48 = -
$$\vec{n_{\Delta}}.\vec{n_{\Delta_{1}}} = (3)(5) +
$$\vec{n_{\Delta}}.\vec{n_{\Delta_{1}}} = (3)(5) + (4)(-12) = 15 - 48 = -
để tam thức bậc hai: f(x)=x^+ (m-1)x + m+5 dương với mọi x thuộc R:
hệ số của x^2 dương, tức là a =1 > 0
denta <0, ta có: denta= (m-1)^2 -4(m+5)^2 = m^2 -2m +1
để denta <0 ta có bpt: m^2-6m-19<0
giải bpt ta được nghiệm của bpt là: m^2-6m-19=0
<=> m1=3+2 căn 7, m2= 3-2 căn 7
vì hệ số m dương lên (p) hướng lên
no của bpt là 3-2 căn 7 <m< 3+ 2 căn 7
b, căn 2x^2 -8x+4 = x-2
<=> 2x^2-8x+4 = (x-2)^2
<=> 2x^2-8x+4 = x^2 - 4x +4
<=> 2x^2 -8x +4 -x^2 +4x -4=0
<=> x^2-4x=0
<=> x=0 hoặc x=4
ktra ta được no dn của pt là
Chiều dài khung ảnh là 25x
Chiều rộng khung ảnh laf 17x
Vì diện tích khung ảnh lớn nhất là 513cm2 nên ta có
25x + 17x=513 42x = 513
x = 12,21