PHẠM GIA NHI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM GIA NHI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1 (2 điểm): Phân tích bài thơ Những bóng người trên sân ga (khoảng 200 chữ)



Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc trữ tình chan chứa nỗi buồn chia ly và tình người thắm thiết. Qua hàng loạt hình ảnh: cô bé khóc tiễn bạn, người yêu chia tay trong chiều vắng, vợ chồng bịn rịn, bà mẹ tiễn con, người ra đi lặng lẽ… nhà thơ đã khắc họa những cảnh đời khác nhau nhưng cùng chung một nỗi buồn ly biệt. Biện pháp điệp ngữ “Có lần tôi thấy” được lặp lại như nhịp vang của thời gian, gợi cảm giác những cuộc chia tay cứ nối tiếp không dứt. Mỗi khung cảnh là một mảnh đời, một tình cảm chân thật, làm nên bức tranh giàu nhân cảm về con người Việt Nam. Câu thơ cuối “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” khép lại bài thơ mà mở ra nỗi buồn nhân thế, nơi ga tàu trở thành biểu tượng cho những cuộc tiễn biệt trong đời. Với ngôn từ giản dị, nhịp thơ nhẹ buồn, Nguyễn Bính đã gửi gắm tình yêu thương sâu lắng, đồng cảm với những phận người trong cuộc sống.





Câu 2 (4 điểm): Nghị luận về sự chủ động lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống (khoảng 600 chữ)



Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu nói ấy gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự chủ động lựa chọn con đường riêng và tinh thần sáng tạo trong cuộc sống.


Trong cuộc đời, ai cũng phải đưa ra những lựa chọn cho tương lai của mình. Lối đi quen thuộc thường an toàn, dễ dàng, nhưng nếu chỉ đi theo người khác, ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy bản sắc và giá trị riêng của bản thân. Lựa chọn lối đi riêng là dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám thử thách và khẳng định cá tính của mình. Sáng tạo không chỉ là phát minh ra điều mới, mà còn là cách ta nghĩ khác, làm khác và dám chịu trách nhiệm với con đường mình chọn.


Thực tế cho thấy, nhiều người thành công nhờ đi con đường không ai dám đi. Steve Jobs, Nguyễn Hà Đông hay nhà thơ Xuân Diệu – họ đều chọn cách làm riêng, tạo nên dấu ấn không thể trộn lẫn. Nếu ai cũng chỉ bắt chước, thế giới sẽ mãi dậm chân tại chỗ. Tuy nhiên, sự sáng tạo cần dựa trên hiểu biết, trải nghiệm và hướng đến giá trị tích cực, chứ không phải khác người một cách cực đoan, vô nghĩa.


Trong xã hội hiện đại, người trẻ càng cần biết chủ động lựa chọn hướng đi phù hợp với năng lực, đam mê và hoàn cảnh của mình. Hãy mạnh dạn tin vào bản thân, dám mơ ước, dám hành động, và không sợ sai lầm – vì mỗi thất bại đều là bước đệm cho thành công.


Tóm lại, chọn “lối đi chưa có dấu chân người” chính là chọn cách sống sáng tạo, bản lĩnh và khác biệt. Chỉ khi ta dám tự quyết định con đường của mình, cuộc đời mới thật sự có ý nghĩa và giá trị.


Câu 1. Thể thơ:

→ Thơ bảy chữ.




Câu 2. Đề tài:

→ Bài thơ viết về những cuộc chia ly trên sân ga, thể hiện nỗi buồn ly biệt và tình người trong những giây phút tiễn đưa.




Câu 3. Biện pháp tu từ:

→ Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” được sử dụng xuyên suốt bài thơ.

→ Tác dụng: Gợi cảm giác lặp lại, nối tiếp của những cuộc chia ly, đồng thời khắc sâu nỗi buồn man mác và sự đồng cảm của tác giả với những phận người nơi sân ga.




Câu 4. Vần và kiểu vần trong khổ thơ cuối:

→ Các tiếng gieo vần: bay – tay – này

→ Kiểu vần: Vần liên (vần chân liền), vần bằng.




Câu 5. Chủ đề và mạch cảm xúc:

→ Chủ đề: Nỗi buồn chia ly và tình cảm con người trong những phút tiễn đưa trên sân ga.

→ Mạch cảm xúc: Từ những hình ảnh tiễn biệt cụ thể, đa dạng → dâng lên thành nỗi buồn thấm thía, khái quát về nỗi buồn nhân thế nơi ga tàu chia ly.


câu1:

Bài thơ Chiếc lá đầu tiên của Hoàng Nhuận Cầm là một bản tình ca nhẹ nhàng, sâu lắng, đậm chất lãng mạn của tuổi trẻ. Về nội dung, bài thơ là tiếng lòng của một chàng trai đang yêu, chan chứa niềm hạnh phúc và cả sự hồi hộp, mong manh khi tình yêu vừa chớm nở. Hình ảnh “chiếc lá đầu tiên” vừa là biểu tượng của sự khởi đầu, vừa gợi ra nét mong manh, tinh khôi của mối tình đầu. Tình yêu trong thơ không ồn ào mà dịu dàng, trong sáng, được khơi gợi từ những chi tiết rất đời thường như chiếc lá, con đường, nỗi nhớ. Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng bởi ngôn ngữ tinh tế, hình ảnh giàu chất tượng trưng và cảm xúc chân thật. Cách sử dụng hình ảnh ẩn dụ như “chiếc lá” khiến bài thơ mang chiều sâu triết lý, thể hiện sự rung cảm nhẹ nhàng mà sâu lắng. Nhịp thơ uyển chuyển, cảm xúc tự nhiên tạo nên giai điệu riêng, rất gần gũi với tâm hồn tuổi trẻ. Chính bởi sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật, Chiếc lá đầu tiên đã để lại dấu ấn đẹp trong lòng người đọc yêu thơ.

câu 2:

Câu văn trong tiểu thuyết Sáu người đi khắp thế gian của James Michener: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” mang ý nghĩa sâu sắc, là một lời nhắc nhở về hậu quả của những hành động tưởng chừng vô hại nhưng lại gây tổn thương nghiêm trọng đến người khác.


Trẻ con ném đá chỉ để chơi, để vui – đó là hành động vô ý thức, thiếu hiểu biết. Nhưng với lũ ếch, đó là sự đau đớn, thậm chí là cái chết. Từ hình ảnh giản dị này, câu nói mở rộng ra một thông điệp xã hội: có những người hành xử theo bản năng, theo cảm xúc nhất thời mà không hề nghĩ đến hậu quả mà người khác phải gánh chịu. Những trò đùa ác ý, lời nói thiếu suy nghĩ, hay những hành động mang tính “vui vẻ” trong mắt một số người lại có thể trở thành tổn thương sâu sắc đối với người khác.


Thực tế, trong xã hội hiện đại, không hiếm những câu chuyện như vậy: một lời chế giễu trên mạng xã hội khiến ai đó tổn thương tinh thần nghiêm trọng, một hành động trêu chọc tưởng vô hại lại dẫn đến tai nạn đáng tiếc. Từ đó, ta cần nhìn nhận rõ ràng rằng: không phải mọi thứ gây cười đều vô hại, và sự vô tâm đôi khi đáng sợ hơn cả ác ý.


Mỗi người cần học cách đặt mình vào vị trí người khác, suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Hành động có trách nhiệm không chỉ là biểu hiện của nhân cách mà còn là nền tảng cho một xã hội văn minh, nhân ái.


Câu văn trên không chỉ là một sự thật hiển nhiên, mà còn là lời cảnh tỉnh, khiến chúng ta phải suy ngẫm và thay đổi để sống tốt hơn, biết yêu thương và thấu hiểu nhau nhiều hơn.




câu1:thể thơ:tự do

câu 2:ptbđ chienh biểu cảm

câu3:những kỉ niêjm ấy đã chôn vùi,ăn sâu vào mooix con người,trong hành trình cắp sách tới trường